Hữu Duyên Audio Hữu Duyên Audio

Chương 7: Tập 7: Ranh Giới Đạo Tâm

Font:
Dòng:
Chữ:
Cỡ chữ:

Ánh trăng tròn như một đĩa bạc khổng lồ treo lơ lửng trên đỉnh Thiên Cung Lăng Tiêu, dội xuống không gian Hàn Tuyền Thủy Trạch những luồng sáng sắc lạnh và mờ ảo. Trong lòng suối linh thiêng, làn nước băng giá cuộn trôi róc rách, bốc lên từng vệt sương mù trắng xóa tựa mây trời. Nhưng đêm nay, cái lạnh nguyên thủy của Hàn Tuyền không còn giữ được sự thuần khiết vẹn nguyên. Sắc hồng phấn ma mị bùng phát từ cơ thể Bạch Dao tỏa ra, nhuộm thắm những chùm hơi nước cuồn cuộn, biến lòng suối thành một biển hoa đào ma thuật lấp lánh nhưng u tối. Mùi dạ lý hương nồng nặc, ngọt đến say đắm và gay gắt sát khí, cuộn chặt lấy mùi trầm hương thanh khiết của Đạo Tôn, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.

Lăng Tiêu ngồi xếp bằng giữa dòng nước lạnh buốt. Tà áo bạch ngọc của hắn đã ướt đẫm, dán chặt vào khuôn ngực vững chãi và bờ vai rộng. Nước suối băng giá cuộn qua thắt lưng hắn, xua đi chút hơi nóng lan truyền, nhưng không thể dập tắt ngọn lửa nghiệt hỏa đang bừng cháy ngay sát kề. Bạch Dao ngồi phía trước hắn, nửa người chìm trong Hàn Tuyền, tựa lưng vào lồng ngực hắn theo bản năng của một sinh linh đang tìm kiếm điểm tựa sinh tồn giữa cơn giông bão.

Cơn sốt từ Mị Hương bộc phát đêm trăng vẫn chưa hoàn toàn lui đi. Mỗi nhịp thở của nữ hồ ly đều run rẩy, gắt gao chấn động. Kinh mạch trong cơ thể nàng rạn nứt như mảnh gốm vỡ, từng luồng linh lực hỗn loạn gầm tháo cuồng nộ. Mị Hương lúc này giống như một loài yêu trùng hung hãn, cắn xé từng thớ thịt, thiêu đốt từng đường kinh mạch, đe dọa biến một sinh linh ngàn năm tu luyện thành tro bụi chỉ trong chớp mắt. Để giữ cho thân thể nàng không bị sức mạnh tàn khốc ấy xé rách thành muôn vàn mảnh vụn, Lăng Tiêu buộc phải duy trì việc vận chuyển huyền công không ngừng nghỉ.

Lòng bàn tay thon dài, cứng cỏi của Đạo Tôn áp trực tiếp lên sống lưng mềm mại của Bạch Dao. Khoảng cách giữa hai người dường như đã bị triệt tiêu hoàn toàn. Lớp áo mỏng ướt đẫm nước suối chẳng thể làm rào cản cho sự tiếp xúc thể xác vô cùng thân mật này. Qua lòng bàn tay tiếp xúc, Lăng Tiêu cảm nhận được làn da nóng rực như than hồng của nàng, cảm nhận được từng nhịp đập cuồng loạn của trái tim hồ ly đang chao đảo bên ranh giới sinh tử.

"Ngồi yên, không được vận khí."

Giọng nói của Lăng Tiêu vang lên bên tai nàng, trầm thấp, lạnh lẽo nhưng lại mang theo một áp lực uy nghiêm không thể chối từ. Hắn nhắm chặt đôi mắt màu băng xanh, tập trung toàn bộ thần trí. Từ lòng bàn tay hắn, một luồng linh lực tịnh hóa màu bạc thuần khiết, cuồn cuộn như dòng sông băng ngàn năm, bắt đầu tràn sang cơ thể Bạch Dao. Luồng linh lực ấy thâm nhập vào các huyệt đạo trên lưng nàng, men theo kinh mạch đang rạn nứt, cẩn thận bao bọc và xoa dịu từng tấc thịt xương đang bị Mị Hương thiêu đốt.

Sự va chạm giữa linh lực tịnh hóa mang băng phong lạnh giá và ngọn lửa Mị Hương hừng hực tạo ra những tiếng xè xè nhỏ vụn ngay trong cơ thể Bạch Dao. Nàng run lên bần bật, môi bật ra tiếng than van hừ hừ nhỏ đứt quãng. Theo bản năng, nàng dịch chuyển thân mình, ngửa đầu tựa sát vào vai hắn. Làn tóc đen dài ướt đẫm của nàng rũ rượi, xõa tung trên cánh tay Lăng Tiêu, mang theo hương thơm mê hoặc nồng nặc phả thẳng vào cổ và chóp mũi Đạo Tôn.

Hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau giữa không gian tĩnh lặng của Hàn Tuyền. Hơi nóng tựa lửa xát của Bạch Dao đan xen với hơi tuyết lạnh buốt từ Lăng Tiêu, tạo nên một sự tương phản tàn nhẫn. Khoảng cách sát kề này chính là thử thách tàn khốc nhất đối với Vô Tình Đạo mà Lăng Tiêu đã khổ công tu luyện suốt hàng ngàn năm qua.

Mị Hương không chỉ là một luồng ma thuật hay độc tố thuần túy. Khi tiếp xúc thể xác ở khoảng cách gần trong thời gian dài, nó bắt đầu phát huy đặc tính nguy hiểm nhất của tộc Cửu Vĩ Hồ: thẩm thấu qua làn da, nương theo từng nhịp thở để len lỏi vào tâm trí đối phương. Dù Lăng Tiêu sở hữu thần thể vĩnh hằng và đạo tâm kiên định như đá ngọc, Mị Hương vẫn từng chút, từng chút một thẩm thấu nhẹ qua lòng bàn tay hắn, xông thẳng vào thức hải.

Trong thức hải tăm tối của Đạo Tôn, Vô Tình Đạo vốn như một bức tường ngọc thạch kiên cố không vết nứt, sừng sững qua hàng ngàn năm mưa gió. Nhưng khi từng luồng Mị Hương tựa như những sợi tơ hồng ma mị len lỏi qua từng huyệt đạo, bức tường ấy bắt đầu ngân lên những tiếng rung tịnh mịch. Hắn thấy lại cảnh tượng chính tay mình dập tắt muôn vàn tạp niệm qua bao kiếp tu luyện, dập tắt mọi cảm xúc ủy mị của thế gian. Nhưng ngay lúc này, hơi ấm từ bờ lưng nhỏ bé phía trước lại đang làm tan chảy từng tấc băng sơn trong lòng hắn.

Những hình ảnh ảo giác bắt đầu chao đảo trong tâm trí Lăng Tiêu. Mị Hương kích hoạt những bản năng nguyên thủy nhất, thúc giục hắn buông bỏ sự kiềm chế của một vị Đạo Tôn, khao khát chiếm hữu thân thể mềm mại, nóng nảy đang nép trọn trong lòng mình. Đạo tâm vốn phẳng lặng như mặt hồ băng ngàn năm bắt đầu nổi lên những gợn sóng lăn tăn, rồi dần dần cuộn thành những sóng bão ngầm cuồng nộ.

"Giữ vững đạo tâm..." Lăng Tiêu tự nhủ trong thầm lặng, từng từ ngữ như được khắc sâu vào nguyên thần.

Hắn siết chặt các ngón tay, dùng ý chí chí cao vô thượng để đè nén sự rung động vừa chồi dậy. Vô Tình Đạo đòi hỏi sự tuyệt tình, diệt trừ mọi dục vọng và cảm xúc nam nữ. Nhưng lúc này, sự ấm áp từ thân thể Bạch Dao, nhịp tim dồn dập của nàng, và hương thơm ngọt ngào đang thiêu đốt thần trí hắn lại chân thực đến mức đáng sợ. Mỗi khoảnh khắc trôi qua là một cuộc đấu tranh sinh tử giữa lý trí sắt đá và bản năng nguyên thủy.

Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán Đạo Tôn. Những giọt mồ hôi trong suốt đọng lại trên lông mày kiếm, rồi chậm rãi lăn dọc theo sống mũi thẳng tắp, rơi xuống mặt nước Hàn Tuyền vỡ tan thành những vòng tròn lan tỏa. Toàn thân Lăng Tiêu căng cứng như một cánh cung giương hết mức. Hắn vừa phải phân thân truyền linh lực tịnh hóa liên tục để bảo vệ kinh mạch cho Bạch Dao, vừa phải gồng mình chống trả sự xâm nhập mãnh liệt của Mị Hương vào thức hải của chính mình. Sự dằn xé nội tâm tàn khốc ấy mang lại cho hắn một cơn đau đớn không kém gì việc tự xé rách nguyên thần.

Thời gian trôi qua trong sự im lặng ngột ngạt. Mặt trăng trên cao từ từ di chuyển, dội ánh sáng bạc rực rỡ xuống lòng suối. Luồng linh lực tịnh hóa liên tục truyền sang cuối cùng cũng phát huy tác dụng. Ngọn lửa Mị Hương cuồng nộ trong người Bạch Dao dần dần bị đè nén, nhiệt độ cơ thể nàng hạ xuống từng chút một. Cơn đau xé thịt nát xương dịu đi, mang theo sự tỉnh táo muộn màng trở lại với trí óc nữ hồ ly.

Bạch Dao chầm chậm mở mắt. Hàng mi dài cong vút còn đọng những giọt nước suối lấp lánh như sương đêm. Thần trí nàng vẫn còn chút mơ hồ do dư âm của cơn sốt, nhưng cảm giác dịu mát, bình yên ở lưng và kinh mạch đã nhanh chóng thức tỉnh nàng. Nàng nhận ra mình vẫn đang ngồi trong lòng Hàn Tuyền, và phía sau lưng nàng chính là lồng ngực vững chãi của Đạo Tôn.

Bạch Dao hơi nghiêng đầu, nhìn qua bờ vai rộng ướt đẫm của Lăng Tiêu. Trong khoảng cách chưa đầy một tấc, nàng nhìn thấy góc mặt nghiêng hoàn hảo như tạc bằng băng ngọc của hắn. Nhưng trái ngược với vẻ điềm nhiên, lạnh lùng thường ngày, lúc này cơ mặt Lăng Tiêu đang căng chặt. Đôi lông mày kiếm nhíu chặt lại thành một đường gấp khúc đau đớn. Bờ môi mỏng mím chặt kiên cường, và trên trán hắn, từng giọt mồ hôi hạt lớn rịn ra, lăn dài xuống gò má.

Bạch Dao ngẩn ngơ nhìn những giọt mồ hôi ấy. Nàng là một nữ hồ ly vốn sống trong sự bảo bọc của Thanh Hồ Động, ban đầu chỉ biết ham sống sợ chết, hoảng loạn trước cái chết sát kề. Khi xuống núi, nàng coi người đàn ông này chỉ là một công cụ sống sót, một kẻ sở hữu dòng máu có thể xoa dịu cơn đau của nàng. Khi bị hắn dùng linh xích khóa lại ở Trầm Thủy Tràn, nàng đã ma ranh dùng nhan sắc và Mị Hương để quyến rũ, cố tìm cách đào tẩu. Trong mắt nàng, Lăng Tiêu là một Đạo Tôn tàn nhẫn, lạnh lùng và không hề có trái tim.

Nhưng ngay lúc này, chứng kiến hắn đang gồng mình chịu đựng, rịn mồ hôi vì dằn xé đau đớn để duy trì luồng linh lực cứu sống mình, một cảm xúc hoàn toàn mới mẻ bùng lên trong lòng Bạch Dao.

Hắn không hề trảm sát nàng như lời đồn về các tiên nhân Tiên Giới. Hắn không hề bỏ mặc nàng tự nổ tung kinh mạch mà chết trong đêm trăng. Ngược lại, hắn đang đem chính đạo tâm và sức mạnh của mình ra để che chở cho nàng, dù việc đó khiến hắn phải chịu đựng sự hành hạ tàn nhẫn từ Mị Hương.

Bạch Dao cảm nhận được bàn tay Lăng Tiêu trên lưng mình đang hơi run rẩy vì áp lực quá lớn. Sự run rẩy ấy nhẹ đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ không thể phát hiện, nhưng đối với Bạch Dao lúc này, nó lại giống như một chấn động rung chuyển cả tâm hồn nàng.

Trái tim nữ hồ ly khẽ nhói lên một cái. Ánh mắt nàng nhìn Lăng Tiêu thay đổi hoàn toàn. Sự ranh mãnh, đề phòng và tính toán của một kẻ đi tìm con đường sống sót biến mất, nhường chỗ cho một sự biết ơn chân thành, sâu sắc và một niềm xúc động không thể nói thành lời. Nàng nhận ra, dưới vỏ bọc băng giá tàn nhẫn của vị Đạo Tôn tu Vô Tình Đạo này là một sự kiên định và che chở đầy trách nhiệm, dù nó được bọc trong sự cứng nhắc và vụng về đến tột cùng.

"Lăng Tiêu..." Bạch Dao cất tiếng gọi khàn khàn, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu giữa tiếng nước chảy.

Lăng Tiêu không mở mắt, nhưng luồng linh lực truyền sang lưng nàng khẽ khựng lại một nhịp ngắn trước khi tiếp tục duy trì sự ổn định. Hắn cố gắng giữ cho giọng nói của mình không bị run rẩy, dù hơi thở đã trở nên dồn dập:

"Tỉnh rồi thì tự mình vận khí tịnh hóa. Đừng cử động lung tung."

Bạch Dao không nghe lời hắn để lui ra. Nàng nhẹ nhàng xoay người lại trong lòng suối, đối mặt với hắn. Nước suối Hàn Tuyền dâng lên đến ngực hai người, làm lay động tà áo bạch ngọc của Lăng Tiêu và làn váy hồng ma mị của Bạch Dao. Nàng đưa bàn tay nhỏ nhắn, thon dài của mình lên, ngập ngừng một chút rồi nhẹ nhàng chạm ngón tay vào gò má lạnh giá của hắn, dịu dàng lau đi giọt mồ hôi đang lăn xuống.

Sự chạm nhẹ ấy tựa như một luồng điện xẹt qua, làm Lăng Tiêu đột ngột mở bừng mắt. Đôi đồng tử màu băng xanh của hắn co lại, phản chiếu hình ảnh nữ hồ ly đang nhìn hắn bằng ánh mắt ướt đẫm, ngập tràn sự biết ơn và một cảm xúc rạo rực, sâu lắng đến nao lòng.

"Ngươi làm gì đó?" Lăng Tiêu khàn giọng hỏi, cố đẩy lùi sự rung động đang chực bùng phát trong tâm trí.

"Ngài đang chịu đau vì ta..." Bạch Dao thì thầm, đôi môi nhỏ nhắn khẽ mỉm cười một cách cay đắng nhưng ấm áp. "Ta biết... Mị Hương của ta đang làm tổn thương ngài."

Lăng Tiêu nhìn sâu vào mắt nàng. Hắn muốn gạt tay nàng ra, muốn thiết lập lại ranh giới lạnh lẽo của Vô Tình Đạo, nhưng khi đối diện với sự chân thành và ánh mắt biết ơn không chút giả tạo của nữ hồ ly, mọi lý trí sắt đá của hắn dường như đều bị đông cứng. Ranh giới đạo tâm mà hắn kiêu hãnh giữ vững suốt hàng ngàn năm qua, ngay trong đêm trăng tròn này, giữa lòng suối Hàn Tuyền mù sương, đã xuất hiện một vết rạn vĩnh viễn không thể chữa lành.