Chương 8:
Tập 8: Vệt Máu Trên Môi
Sương mù trên mặt nước Hàn Tuyền không những không tan, mà ngày càng đọng lại dày đặc, ôm trọn lấy lòng suối lạnh giá như một lớp màng băng mỏng. Dưới làn nước lạnh buốt thấu xương ấy, hai thân ảnh vẫn ngồi sát kề nhau. Lòng bàn tay rộng lớn, thô ráp nhưng tràn ngập linh lực tịnh hóa của Đạo Tôn Lăng Tiêu vẫn ấn chặt vào tấm lưng mảnh dẻ, dính đầy mồ hôi lạnh của Bạch Dao.
Toàn thân tà áo bạch ngọc của hắn đã ướt đẫm, dán chặt vào khuôn ngực vững chãi. Từng giọt nước lạnh tòng tòng chảy xuống từ vạt áo, rơi tõm vào dòng suối tạo nên những tiếng động khe khẽ, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch. Nhưng sự buốt giá của Hàn Tuyền dường như chẳng thể nào áp chế nổi ngọn lửa cuồng nộ đang thiêu đốt bên trong cơ thể nữ hồ ly.
Bạch Dao gục đầu trên vai hắn, hơi thở phả ra nóng hổi như ngọn lửa thực sự. Kinh mạch trong người nàng rạn nứt từng vệt nhỏ, ánh sắc hồng ma mị của Mị Hương không những không suy giảm sau một đêm truyền linh lực, mà ngược lại, khi ánh trăng tròn trên bầu trời bắt đầu dịch chuyển về phía tây, nó lại bộc phát một cách tàn nhẫn hơn.
"Nóng... Nóng quá..."
Bạch Dao lẩm bẩm trong cơn mê loạn, giọng nói khàn đục và đứt quãng. Tóc nàng xõa tung trên mặt nước, vài lọn tóc đen nhánh dán chặt vào làn da cổ trắng ngần đang đỏ bừng vì nhiệt độ tăng cao. Đột nhiên, thân thể nàng nẩy lên một cái dữ dội. Lực co giật mạnh đến mức suýt chút nữa đánh bật bàn tay của Lăng Tiêu ra khỏi lưng nàng.
Lăng Tiêu nhíu chặt lông mày. Đôi mắt thâm trầm như giếng cổ hàng ngàn năm của hắn lóe lên một vệt sóng động bất thường. Hắn dốc thêm một luồng linh lực tịnh hóa thuần khiết nhất từ đan điền, cuồn cuộn chảy qua lòng bàn tay, xông thẳng vào kinh mạch của Bạch Dao nhằm đè nén luồng khí độc đang tàn phá thân thể nàng. Tuy nhiên, linh lực của hắn vừa tiến vào, Mị Hương trong người Bạch Dao liền giống như dầu sôi gặp lửa, lập tức bùng lên cuộn cuộn, cuồng bạo phản phệ trở lại.
"Khặc..."
Bạch Dao bật ra một tiếng ho xé ruột xé gan, khóe miệng trào ra một vệt máu tươi màu hồng nhạt tỏa ra hương thơm dịu ngọt đến ngột ngạt. Thân thể nàng co quắp lại, từng thớ thịt giật mạnh liên hồi, ngón tay bấu chặt lấy da thịt trên vai Lăng Tiêu đến mức rên lên vì đau đớn, móng tay sắc nhọn đâm xuyên qua lớp áo ướt nhẹp, để lại những vệt máu rỉ ra trên vai hắn.
Sinh mệnh của nàng đang tuột dốc với tốc độ khủng khiếp. Lời nguyền diệt vong của Cửu Vĩ Hồ tộc vào mốc tròn một ngàn năm tu luyện đang thực sự muốn lấy đi tính mạng của nữ hồ ly ngây thơ này. Linh lực tịnh hóa vốn là khắc tinh của mọi loại tà ma, nhưng đối với Mị Hương bẩm sinh đã ăn sâu vào nguyên thần này, nó lại trở thành thứ dược liệu thúc đẩy quá trình tự hủy diễn ra nhanh hơn.
Lăng Tiêu nhận ra điều đó. Hắn lập tức thu tay lại, sắc mặt trong phút chốc trở nên nghiêm nghị tột cùng. Nếu tiếp tục truyền linh lực, nàng sẽ nổ tung kinh mạch mà chết ngay tại chỗ. Nhưng nếu dừng lại, ngọn lửa Mị Hương cũng sẽ thiêu rụi thần trí nàng trong vòng vài khoảnh khắc ngắn ngủi.
Trong giây phút sinh tử ngàn cân treo sợi tóc ấy, giữa không khí tĩnh lặng chỉ còn tiếng thở dốc hối hả, đứt quãng của Bạch Dao và tiếng gió tuyết rít gào ngoài điện, trong tâm trí Lăng Tiêu đột ngột hiện lên một ký ức.
Đó là lúc dưới chân núi tuyết Thiên Cung, khi hắn ra tay trấn áp yêu hồ, vệt máu vô tình từ vết thương trên tay hắn dính vào môi nàng. Khi ấy, Mị Hương đang cuồng bạo cũng ngay lập tức lắng xuống.
Máu của hắn...
Lăng Tiêu nhìn xuống bàn tay mình. Lòng bàn tay dính đầy nước suối lạnh và vệt máu hồng dịu ngọt của Bạch Dao. Vô Tình Đạo mà hắn tu luyện hàng ngàn năm qua luôn dạy rằng thân thể thần linh là chí cao vô thượng, một giọt máu của đại năng Tiên Giới cũng mang theo uy năng nghìn cân, tuyệt đối không thể lãng phí hay ban phát cho yêu tộc tà đạo.
Nhưng nhìn nữ hồ ly trong lòng đang co giật từng hồi, gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt vì đau đớn nhưng làn da lại nóng rực như than hồng, đôi mắt nhắm chặt lộ rõ sự tuyệt vọng và nỗi sợ hãi cái chết đến tột cùng, tâm trí hắn bỗng chao đảo. Hắn không thể để nàng chết — ít nhất là không phải chết một cách vô ích khi chưa rõ nguyên do Mị Hương của nàng lại có thể chống lại được sức ảnh hưởng của Vô Tình Đạo.
Không hề đắn đo thêm một giây nào nữa, Lăng Tiêu đưa tay lên. Ngón tay trỏ của bàn tay trái ngưng tụ một luồng kiếm khí sắc bén như băng tuyết, nhẹ nhàng rạch một đường nhỏ trên đầu ngón tay cái bên phải.
Một giọt máu tươi đỏ thẫm, đặc sánh và tỏa ra ánh sáng kim sắc nhạt rỉ ra từ vết thương. Giọt máu của thần thể tu Vô Tình Đạo không hề có mùi tanh nồng của người thường, mà mang theo sự thanh khiết, lạnh lẽo của băng tuyết ngàn năm đan xen một chút vị đắng chát đặc trưng của đạo pháp chí cao.
Lăng Tiêu cúi người xuống, bế xốc Bạch Dao lên khỏi mặt nước Hàn Tuyền. Nước suối bắn tung tóe, chảy dài theo bờ lưng trần mỏng mảnh của nàng. Hắn đưa nàng tựa vào bờ đá bằng phẳng bên suối, nơi sương tuyết đọng lại trắng xóa trên các gờ đá lạnh ngắt. Ngón tay đang rỉ máu của hắn chậm rãi hạ xuống, ấn nhẹ lên làn môi mềm mại nhưng khô khốc, nứt nẻ vì sốt cao của Bạch Dao.
Giọt máu tươi chạm vào môi nàng.
Ngay lập tức, theo phản năng sinh tồn mãnh liệt đang gào thét trong vô thức, Bạch Dao hé mở làn môi. Nàng không chỉ nuốt lấy giọt máu ấy, mà trong cơn mê loạn hoàn toàn mất đi nhận thức, nàng ngậm lấy đầu ngón tay của Lăng Tiêu, nhẹ nhàng mút lấy.
Một luồng khí lạnh thanh thuần, đắng chát nhưng mang theo sức sống dạt dào từ giọt máu thần tràn xộc vào khoang miệng nàng, trôi thẳng xuống cổ họng và lan tỏa ra khắp tứ chi ngũ tạng. Nơi nào dòng máu ấy đi qua, ngọn lửa Mị Hương hừng hực thiêu đốt liền bị dập tắt ngay lập tức, giống như một trận mưa rào mùa hạ dội xuống ngọn núi đang bốc cháy dữ dội.
Kinh mạch đang rạn nứt được xoa dịu tức thì. Nỗi đau xé rách thịt da dịu đi nhanh chóng, thay vào đó là một cảm giác dễ chịu, mát lạnh lan tỏa khắp cơ thể. Bạch Dao ưỡn người, phát ra một tiếng thở phào nhẹ nhõm từ tận đáy lòng. Nàng càng siết nhẹ lấy ngón tay hắn, tham lam hút lấy nguồn sinh khí duy nhất có thể cứu rỗi cuộc đời mình.
Thế nhưng, hành động mút nhẹ đầu ngón tay vô thức ấy của nàng lại tạo ra một biến cố khủng khiếp đối với Đạo Tôn Lăng Tiêu.
Sự mềm mại, nóng hổi của làn môi nữ hồ ly bao bọc lấy đầu ngón tay lạnh giá của hắn. Vị ngọt ngào ma mị của Mị Hương đan quyện vào vị đắng chát của máu tươi, thông qua đầu ngón tay truyền thẳng lên não bộ hắn.
Một luồng điện tê dại, mãnh liệt đột ngột xẹt qua tim Lăng Tiêu. Luồng điện ấy không mang theo sát khí, cũng không phải linh lực phản phệ, mà là một cảm giác rạo rực, xa lạ và cuồng bạo chưa từng xuất hiện trong suốt hàng ngàn năm hắn tu luyện Vô Tình Đạo.
Tim hắn đập hẫng một nhịp, rồi ngay lập tức dồn dập liên hồi như tiếng trống trận. Đan điền rung động dữ dội, vầng sáng Vô Tình Đạo vốn vững chắc như bàn thạch trong tâm trí hắn xuất hiện một vết nứt rõ rệt.
Lăng Tiêu giật mình kinh hãi. Hắn lập tức rụt mạnh tay lại, lùi về phía sau một bước.
Đầu ngón tay hắn rời khỏi môi Bạch Dao, kéo theo một vệt máu mỏng manh nối liền giữa hai người trước khi đứt đoạn. Hắn đứng trên bờ đá Hàn Tuyền, lồng ngực phập phồng nhẹ, đôi mắt vốn luôn tĩnh lặng như mặt hồ mùa đông giờ đây tràn ngập sự chấn động và hoảng hốt kìm nén.
Hắn cúi đầu nhìn ngón tay mình. Nơi vừa bị môi nàng chạm vào vẫn còn đọng lại vệt nước óng ánh và cảm giác tê dại rạo rực đến điên người. Luồng điện vừa rồi không chỉ kích thích cơ thể hắn, mà dường như đang muốn đánh thức một con thú dữ bị giam cầm sâu trong tâm hồn hắn — một khao khát chiếm hữu, muốn ôm trọn lấy thân thể dính đầy nước suối kia vào lòng, muốn nhuốm bẩn sự thuần khiết của Vô Tình Đạo bằng sắc hồng ma mị của nữ hồ ly.
"Ngươi..." Lăng Tiêu khàn giọng thốt lên một từ, nhưng rồi lại nghẹn ngào dừng lại. Hắn vội vàng vận chuyển đạo pháp, ép buộc luồng khí huyết đang cuộn trào trong cơ thể bình ổn trở lại, đè nén gợn sóng đạo tâm đang bùng lên dữ dội.
Lúc này, trên bờ đá lạnh giá, Bạch Dao chậm rãi mở mắt.
Cơn đau thiêu đốt đã lùi xa, nhường chỗ cho sự bình yên và sức sống dần quay trở lại trong từng thớ thịt. Mi mắt nàng đọng lại những hạt sương tuyết li ti, rung rinh theo từng nhịp thở nhẹ nhàng. Thần trí nàng vẫn còn đôi chút mờ ảo, nhưng hình ảnh Đạo Tôn Lăng Tiêu đứng trước mặt nàng, tà áo bạch ngọc ướt đẫm bám dính lấy thân thể, gương mặt góc cạnh ngời sáng dưới ánh trăng nhưng lại lộ rõ sự dằn xé và vệt máu còn chưa khô trên ngón tay hắn, đã thu trọn vào tầm mắt nàng.
Bạch Dao đưa ngón tay mảnh dẻ lên chạm nhẹ vào môi mình. Vị đắng chát thanh thuần của máu thần vẫn còn đọng lại nơi đầu lưỡi, hòa quyện với vị ngọt của Mị Hương tạo nên một thứ hương vị mê hoặc đến kỳ lạ.
Nàng nhìn hắn, đôi mắt hồ ly to tròn, long lanh ánh nước bỗng trở nên sâu thẳm. Nàng không còn là nữ hồ ly ngây thơ hoàn toàn hoảng loạn trước cái chết như ở Tế Đàn Mị Hương, cũng không còn là kẻ ma ranh cố dùng mỹ nhân kế quyến rũ hắn để trốn chạy ở Trầm Thủy Tràn.
Vào khoảnh khắc này, nhìn giọt máu tươi trên ngón tay hắn và sự dằn xé rạo rực ẩn giấu sau vẻ lạnh lùng kiên định ấy, Bạch Dao lờ mờ nhận ra một điều.
Người đàn ông lạnh lùng, tàn nhẫn, luôn coi yêu tộc là mối họa này, kẻ vừa lạnh ngắt đẩy lùi mọi sự dụ dỗ của nàng bằng một ngón tay, lại chính là người đã hai lần dùng chính máu thịt của mình để cứu sống nàng khỏi bàn tay thần chết. Bên dưới vỏ bọc Đạo Tôn tu Vô Tình Đạo ngàn năm kiên cố ấy, dường như đang che giấu một sự chiếm hữu dịu dàng, một sự xả thân âm thầm mà chính bản thân hắn cũng chưa hề nhận thức được.
Không gian trên bờ đá Hàn Tuyền lại rơi vào sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Tuyết từ trên đỉnh núi cao vẫn lặng lẽ rơi xuống, đọng lại trên mái tóc đen nhánh của Bạch Dao và vai áo ướt đẫm của Lăng Tiêu. Hương trầm hương lạnh lẽo trên người hắn đan quyện vào hương dạ lý hương ngọt ngào tỏa ra từ thân thể nàng, tạo nên một bầu không khí ám muội, kìm nén và tràn ngập sự quyến rũ chết người. Hai người nhìn nhau giữa không gian băng giá, tiếng tim đập dồn dập của cả hai hòa vào làm một, đánh dấu một ranh giới đã vĩnh viễn bị phá vỡ giữa Đạo Tôn và Yêu Hồ.