Chương 11:
Tập 11: Mạng Thứ Tám Trước Mắt
Gió lạnh trên Đài Hành Pháp ngưng trệ trong từng khoảnh khắc ngắn ngủi. Ánh nắng gắt gỏng phản chiếu từ những lớp tuyết đọng trên dãy núi xa, hắt lên mặt đá cẩm thạch trắng một sắc xám lạnh lẽo và tàn khốc.
Mùi máu tươi nồng nặc lan tỏa trong không khí, quyện cùng mùi tà khí tàn dư và khí lạnh của xiềng xích phong ấn. Miêu Cửu Ninh quỳ gối trên đài đá, hai tay bị hai sợi xích kim loại mang phù văn tiên môn xuyên thấu qua cổ tay, dính chặt xuống sàn đá lạnh ngắt. Sức nặng của những đạo chú phù tàn độc ghim chặt lấy bờ vai mỏng manh của nàng, tước đoạt đi từng chút lực lượng cuối cùng.
Trong cơ thể nàng, Yêu Đan – nguồn sống và là gốc rễ tu vi của một Huyền Miêu – vừa bị luồng kiếm khí xé rách và khóa chặt bởi bàn tay lạnh lùng của Tạ Trường Uyên. Cảm giác đau đớn đó không giống như thương tổn xác thịt thông thường, mà là từng thớ thịt, từng thắt kinh mạch như bị băm vằn, ruột gan xé rách, linh lực trong người cuồn cuộn rút đi như bão cát tan biến vào khoảng không. Nàng ho lên từng ngụm máu tươi, sắc đỏ thẫm nhuộm đỏ lớp áo yếm đã sờn rách, rớt xuống mặt đá cẩm thạch trắng tinh tạo thành những vệt máu loang lổ.
Tạ Trường Uyên đứng đó, cách nàng chỉ vài bước chân. Trường kiếm trong tay hắn vẫn còn đọng lại một giọt máu tươi đỏ thẫm từ Yêu Đan của nàng rớt xuống. Phong thái hắn kiêu hãnh, lạnh lùng như pho tượng băng ngàn năm trên đỉnh Tuyết Sơn. Ánh mắt hắn nhìn nàng không có lấy một chút gợn sóng hay thương xót, chỉ tràn ngập sự ngạo mạn, sự thất vọng và lòng căm thù của một vị Kiếm Tôn đại diện cho chính nghĩa Tiên môn.
"Trường Uyên, trừ khứ yêu nghiệt này, Tiên môn ta từ nay mới được bình yên," tiếng nói dịu dàng nhưng ẩn chứa sự đắc ý của Lạc Thanh Tuyết vang lên từ phía sau. Nàng ta đứng giữa đám đông đệ tử tiên môn, gương mặt thanh tú đượm vẻ xót xa giả tạo, tay khẽ vịn vào vai Tạ Trường Uyên như thể vừa trải qua một trận chiến kiệt sức.
Tạ Trường Uyên không quay đầu lại, ánh mắt hắn vẫn ghim chặt vào dáng vẻ rủ đầu yếu ớt của Cửu Ninh. Cổ tay phải của hắn, nơi tay áo hơi xếch lên do thi triển đại pháp, để lộ ra bảy vệt đỏ rực như máu. Bảy vệt dấu tàn khốc của Cửu Mệnh Khế ẩn hiện dưới làn da hắn, tỏa ra luồng hơi ấm vô hình mà chính hắn cũng không hề hay biết nguyên do. Hắn chỉ siết chặt chuôi kiếm, giọng nói lạnh băng như tuyết phủ:
Nội dung độc quyền
Chương này thuộc đặc quyền dành riêng cho người dùng ứng dụng. Hãy tải app để tiếp tục đắm chìm vào câu chuyện.