Hữu Duyên Audio Hữu Duyên Audio

Chương 10: Tập 10: Ranh Giới Mờ Nhạt

Font:
Dòng:
Chữ:
Cỡ chữ:

Ánh sáng đỏ quạch của Đêm Xích Nguyệt rốt cuộc cũng tan đi theo cơn mộng mị cuồng loạn, nhường chỗ cho những tàn sương trắng giăng ngang qua các khe núi đá vôi.

Sương sớm giăng tràn trên các tầng lầu của Tuyết Nguyệt Cá, mang theo cái lạnh ẩm ướt của vùng đất thung lũng ngập trong rêu phong và hoa đào. Khi những tia nắng đầu ngày mong manh đâm xuyên qua lớp sương hồng ma mị bao phủ Cực Lạc Thố Uyển, bầu không khí tĩnh mịch lạ thường ôm lấy toàn bộ không gian lầu hai. Trận cuồng phong dữ dội của Dục Cốt đêm qua giống như một cơn sốt cuồng loạn đã rút lui, để lại trong lòng Bạch Miên một khoảng trống rỗng hoang hoét nhưng nhẹ nhõm đến kỳ lạ.

Nàng đứng trước hiên lầu, đôi bàn tay mảnh dẻ lướt qua những bình gốm nhỏ bày trên kệ đá hoa cương. Nơi đây chứa vô số loại dược thảo tinh chế do Tiên Môn ban xuống cho Thố Uyển. Có loại khiến người ta rơi vào ảo giác ái muội triệt để, có loại kích thích tuyến Tình Hương giả ngưng tụ đậm đặc đến mức ngạt thở, và không thiếu những hũ mị dược vô hình tan trong linh tửu, biến kẻ uống thành con rối gào thét vì dục vọng sơ khai. Trong suốt mấy trăm năm tồn tại ở cái lồng son này, chưa một lần nào Bạch Miên dọn rượu hay dâng trà cho bất kỳ ai mà không bỏ thêm vài giọt tà dược ấy. Đó là bản năng sinh tồn, là quy tắc tàn nhẫn được khắc sâu vào từng thớ thịt và dòng máu Nguyệt Thố của nàng: thao túng cảm xúc của kẻ khác trước khi bản thân bị kẻ khác biến thành linh súc vô hồn.

Nhưng sáng nay, ngón tay Bạch Miên đột nhiên dừng lại trước hũ mị dược mang tên Mê Mờ Tình.

Nàng lẳng lặng nhìn hũ sứ màu xám tro tà dị, mặt sứ trơn bóng như phản chiếu lại tất cả những trò hề quyến rũ mà nàng đã thực hiện suốt những năm qua. Một khoảng lặng kéo dài trong căn phòng mờ tối. Đôi hàng mi dài của Bạch Miên khẽ rũ xuống, rồi nàng từ từ rụt tay lại. Thay vì chạm vào những thứ dược độc kích dục ấy, nàng đưa tay sang góc bên cạnh, nhặt lấy hũ Tuyết Cốt Thảo tươi vẫn còn đọng những giọt sương lạnh và củ Nguyệt Linh Căn thuần khiết. Đây là những vị dược thảo có tác dụng xoa dịu kinh mạch bị xé nát, chuyên dùng để hồi phục phần nào tổn thương thể xác chứ không hề có nửa phần tính chất ái muội.

Nàng bắt đầu chưng cất canh linh dược. Ngọn lửa nhỏ từ lò than hồng liếm nhẹ vào đáy vạc đồng, làn khói thanh khiết tỏa ra, mang theo mùi ngai ngái của cỏ cây nguyên bản, hoàn toàn lấn át thứ kỳ hương giả tạo nồng nặc thường ngày. Tiếp đó, nàng rót một bình Cửu Hoàn Tửu. Lần đầu tiên kể từ khi bước chân vào Cực Lạc Thố Uyển, trong chén rượu của nàng tuyệt đối không có một hạt mị dược, không có một chút thủ đoạn tà dị nào nhằm công phá tâm trí người khác.

Khi Bạch Miên bế khay đá cẩm thạch bước ra ban công lầu hai, Tạ Vô Trần đã ngồi sẵn ở đó.

Hắn ngồi bên bàn đá cẩm thạch đặt dưới gốc đào cổ thụ. Mấy cành đào vươn dài che khuất một góc bầu trời, rụng xuống những cánh hoa màu hồng nhạt lác đác trên mặt bàn lạnh ngắt. Tạ Vô Trần vẫn mặc chiếc áo dài màu xám tro sờn cũ. Vạt áo rộng mà đêm qua hắn đã dùng để che mắt nàng, ngăn cách nàng khỏi ánh sáng độc hại của Xích Nguyệt, vẫn còn vương chút vết máu khô sẫm từ vết thương trên vai hắn.

Khuôn mặt hắn góc cạnh, tái nhạt như mảnh băng gốm không chút sức sống. Mái tóc đen dài không búi, xõa tung sau lưng, che đi một phần những vết sẹo đao kiếm chằng chiết nơi cổ và bả vai. Đêm qua, để cưỡng ép vận một luồng hàn khí ít ỏi cứu nàng khỏi cơn điên dại của Dục Cốt bộc phát, hắn đã phải trả giá bằng việc kinh mạch tàn phế bị rách thêm vài đoạn, linh lực tàn dư tiêu hao gần như cạn kiệt. Dù hắn không hé môi rên rỉ nửa lời, nhưng nhịp thở trầm đục và sắc mặt nhợt nhạt của vị cựu Kiếm Tôn lỗi lạc đã tố cáo tất cả.

Bạch Miên tiến lại gần, bước chân nhẹ nhàng như tơ liễu rơi. Nàng đặt khay đá xuống mặt bàn cẩm thạch, tiếng gốm sứ va chạm khẽ khàng vang lên trong không gian thanh vắng của buổi sớm mai.

"Hàn khí đêm qua làm kinh mạch huynh tổn thương không ít." Bạch Miên cất tiếng. Giọng nói của nàng lúc này không còn cái nhịp điệu nịu nịu, lười biếng hay ái muội cố tình thường ngày nữa. Giọng nàng trong trẻo, hơi trầm xuống và chứa đựng một sự mệt mỏi chân thực từ sâu trong bản ngã. "Đây là canh Tuyết Cốt Thảo chưng cùng linh tuyền thuần khiết, có thể xoa dịu phần nào cơn đau phản phệ của kiếm ý. Còn đây... là Cửu Hoàn Tửu."

Tạ Vô Trần chậm rãi nâng mắt lên. Ánh nhìn của hắn vẫn sâu thẳm như hồ nước đóng băng ngàn năm dưới đáy vực, nhưng cái lạnh lẽo đâm thấu xương tủy, tràn đầy sự bài xích ban đầu đã biến mất. Thay vào đó là một sự quan sát bình thản, trầm tĩnh đến lạ kỳ. Hắn nhìn xuống chén rượu trong suốt đang phản chiếu những cánh hoa đào chao nghiêng.

Là một kẻ từng đứng trên đỉnh cao tu tiên, hắn thừa biết mị thuật và cơ chế thao túng của Thố Uyển hoạt động ra sao. Hắn cũng biết rõ mỗi chén rượu, mỗi hớp trà đưa đến trước mặt hắn trong mấy ngày qua đều chứa đựng những cạm bẫy tinh vi nhất nhằm phá vỡ Vô Tình Đạo của hắn, ép hắn phải bộc phát Dục Linh để Tiên Môn thượng tầng thu hoạch.

Tạ Vô Trần vươn bàn tay chằng chịt những vết sẹo do xích sắt phong ấn đâm xuyên, thản nhiên cầm lấy chén rượu. Hắn không ngửi, cũng chẳng dùng chút tàn lực nào để dò xét độc tính. Hắn thong thả đưa chén rượu lên môi, uống trọn trong một ngụm.

Rượu chảy qua cổ họng hắn, mang theo vị cay nồng của linh cúc và vị ngọt thanh nhẹ nhàng của linh tuyền thuần khiết. Hoàn toàn không có cảm giác nóng rực tà mị kích dục, không có sự trỗi dậy của bất kỳ dục niệm đen tối nào. Kinh mạch vốn đang đau nhức như bị kim châm của hắn dưới sự tác động của Tuyết Cốt Thảo liền dịu đi đôi chút.

Tạ Vô Trần đặt chén rượu không xuống bàn đá. Hắn nhìn Bạch Miên, đôi lông mày xám khẽ dãn ra, ánh mắt có phần soi mói nhưng không có ác ý.

"Không có mị dược." Tạ Vô Trần cất giọng, âm thanh trầm đục như tiếng kim loại va vào đá lạnh. "Mị thỏ của Tuyết Nguyệt Cá hôm nay lại quên mang theo công cụ sinh tồn của mình sao?"

Bạch Miên ngồi xuống chiếc ghế đá đối diện. Nàng đưa tay vén một lọn tóc bạc rủ xuống bên tai, nở một nụ cười nhạt nhòa. Nụ cười ấy không có sự lả lơi cợt nhả của một kẻ chuyên dùng sắc dục để mê hoặc lòng người, mà mang theo sự tự giễu đầy cay đắng.

"Nếu bỏ mị dược vào chén rượu của một kẻ thà tự xé nát kinh mạch chứ không chịu để Dục Linh vấy bẩn như huynh, chẳng phải là ta đang tự chuốc lấy sự khinh bỉ sao?" Bạch Miên tự rót cho mình một chén rượu, nghiêng đầu nhìn những cánh hoa đào đang chao đảo trong làn nước trong suốt. "Với lại... Tạ Kiếm Tôn đêm qua đã dùng cả vạt áo rộng và hàn khí cốt tủy để cứu một kẻ giả tạo như ta. Nếu sáng nay ta vẫn dâng lên một chén rượu độc, e rằng ngay cả chính bản thân ta cũng thấy mình quá mức bẩn thỉu, không cách nào cứu vãn nổi."

Tạ Vô Trần yên lặng nhìn nàng. Nắng sáng dội qua kẽ lá đào, hắt lên làn da trắng gốm mọc ra từ sương khói và đôi mắt màu hổ phách của Bạch Miên. Không có Tình Hương giả nồng nặc bao phủ, không có những cử chỉ uốn trớn cố tình, Bạch Miên lúc này hiện ra nguyên bản là một nữ tử Nguyệt Thố mang vẻ đẹp u buồn, mong manh nhưng ẩn chứa một sự kiên cường tàn nhẫn với chính mình.

"Tộc Nguyệt Thố các ngươi..." Tạ Vô Trần chậm rãi cất lời, từng từ phát ra đều mang theo sự suy ngẫm sâu xa của một kẻ đang lật mở lại những định kiến cũ kỹ. "Từ cổ chí kim trong ghi chép của Tiên Môn luôn được coi là giống loài đắm đuối vì sắc dục, sinh ra để nuôi dưỡng Tình Hương và Dục Linh. Nhưng ánh mắt của ngươi đêm qua khi chống chọi với Xích Nguyệt, và cả cách ngươi nhìn những kẻ khác trong Thố Uyển... không phải là ánh mắt của một kẻ thực sự chìm đắm vào những thứ đó."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt chớp động, khóa chặt vào gương mặt nàng. "Tại sao ngươi phải giả vờ đa tình? Tại sao một sinh linh có lý trí tỉnh táo đến tàn nhẫn như ngươi lại chấp nhận đóng vai một con rối lầy lội trong cái lồng son ngột ngạt này?"

Bạch Miên khựng lại. Ngón tay nàng siết nhẹ vào thành chén cẩm thạch lạnh ngắt.

Câu hỏi của Tạ Vô Trần giống như một lưỡi dao mỏng, đâm nhẹ nhưng cực sâu vào khoảng trống tàn tạ mà nàng đã cố gắng che đậy suốt bao nhiêu năm qua. Chưa từng có ai ở Cực Lạc Thố Uyển hỏi nàng câu đó. Các chấp sự Tiên Môn chỉ quan tâm Tình Hương của nàng có đủ nồng để phục vụ việc luyện dược hay không, Quản lý Thố Uyển chỉ tính toán xem Dục Cốt của nàng bao giờ thì chín muồi để gặt hái, còn những Thỏ Yêu đồng loại xung quanh nàng thì đã quá mê muội trong cơn say linh tửu để nhận ra sự tỉnh táo tàn nhẫn đằng sau đôi mắt nàng. Họ coi nàng là một mị hồ, một kẻ đa tình bẩm sinh, một kẻ dẫn đầu trong các cuộc vui chơi trần lạc.

Bạch Miên nâng chén rượu lên, nhấp một ngụm nhỏ. Vị cay xè lan ra trên đầu lưỡi, thức tỉnh những ký ức u tối nhất mà nàng luôn chôn giấu dưới đáy lòng, nơi ánh sáng mặt trời không bao giờ rọi tới.

"Giả vờ đa tình sao?" Bạch Miên khẽ cười, giọng nói vang lên tan tác như tiếng lá khô rơi trong gió thu hoang lạnh. "Tạ Kiếm Tôn, huynh ở trên cao lâu quá nên không hiểu được nỗi khổ của sâu kiến dưới mặt đất. Ở cái nơi gọi là Cực Lạc Thố Uyển này, giả vờ đa tình chính là cách duy nhất để người ta được phép sống như một con người... dù chỉ là một con người diễn kịch theo kịch bản của kẻ khác."

Nàng ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Tạ Vô Trần, đôi mắt màu hổ phách phủ một lớp sương mờ bi thương và phẫn uất.

"Huynh có biết điều gì sẽ xảy ra với một Thỏ Yêu không biết tình thương, hoặc không chịu tạo ra Tình Hương không?" Bạch Miên chậm rãi cất lời, từng câu từng chữ đều thấm đẫm sự lạnh lẽo của thực tại tàn khốc. "Kẻ đó sẽ bị coi là dược phế. Một kẻ không có giá trị tạo ra Tình Kiếp Tủy cho Tiên Môn sẽ bị lôi xuống Thất Tình Điện ngay lập tức. Ở nơi u tối đó, họ không chờ Dục Cốt chín theo tự nhiên, mà bọn chúng sẽ dùng các kim đồng thau khổng lồ đâm trực tiếp vào sống lưng để mổ xẻ, rút sạch chút linh lực tàn dư cuối cùng, rồi ném xác xuống hồ Dục Linh làm phân bón cho cây đào quanh năm nở hoa. Bản thân ta đã từng tận mắt nhìn thấy những kẻ phản kháng bị xử lý như thế nào."

Tạ Vô Trần lắng nghe, gương mặt hắn không đổi sắc, nhưng đôi bàn tay đang đặt trên mặt bàn đá khẽ siết chặt lại thành nắm đấm. Những vết sẹo trên tay hắn hằn lên trắng bệch. Hắn bắt đầu hiểu ra, cái gọi là Cực Lạc thung lũng này thực chất chỉ là một nông trại chăn nuôi linh súc quy mô lớn và tinh vi của Tiên Môn.

"Còn những kẻ ngoan ngoãn thì sao?" Bạch Miên tiếp tục, nụ cười trên môi càng thêm phần châm biếm cay đắng. "Những kẻ thực sự chìm đắm vào tình ái giả tạo, những kẻ ngây thơ tin rằng mình đang được sống trong thiên đường linh tuyền và hoa đào... bọn chúng sẽ được nuôi béo. Mỗi đêm Cực Lạc Dạ, họ trao nhau những lời thề thốt hời hợt, tạo ra Tình Hương đặc quánh để che mắt bản thân và thỏa mãn thú tính. Rồi khi Đêm Thu Tủy đến, như cách đây mấy ngày..."

Bạch Miên khẽ thở dài, đôi mắt nàng sầm xuống, tràn ngập vẻ u uất khi nhớ lại hình ảnh người bạn từng cùng nàng uống rượu vui đùa.

"... Quản lý sẽ xướng tên họ. Họ sẽ bị lôi đi trong tiếng khóc thét chói tai, bị đưa vào Thất Tình Điện để rút sạch Tình Kiếp Tủy. Khi trở về, họ biến thành những cái xác không cảm xúc, đôi mắt trống rỗng vô hồn, đứng ngơ ngác dưới mưa hoa đào như những pho tượng đá không có linh hồn. Tình yêu thật sự, hay thậm chí là sự đắm đuối thật sự ở nơi này... đồng nghĩa với bản án tử hình tồi tệ nhất."

Sân lầu chìm vào một khoảng im lặng ngột ngạt đến nghẹt thở. Bầu không khí tĩnh mịch đến mức có thể nghe rõ mồn một tiếng một cánh hoa đào rơi chạm vào mặt bàn đá lạnh.

Bạch Miên xoay nhẹ chén rượu trong tay, ánh mắt thất thần nhìn vào dòng nước trong suốt đang phản chiếu bóng hình tàn tạ của mình.

"Nên ta phải diễn." Giọng nàng nhỏ dần, như đang nói với chính mình, như đang tự bào chữa cho những năm tháng nhơ nhuốc đã qua. "Ta phải dùng mị thuật điều tiết Tình Hương giả. Ta phải cười đùa, lả lơi với những gã Thỏ Yêu khác giữa đêm tiệc, giả vờ như mình là kẻ lười biếng, đắm đuối và nông choẹt nhất thung lũng này. Ta cho Tiên Môn thấy ta đang tích tụ Tình Hương rất tốt, nhưng ngay khi trở về phòng riêng, ta lại âm thầm uống dược tửu để giải sạch mị lực, giữ cho bản thân hoàn toàn tỉnh táo. Ta phải giữ cho Dục Cốt của mình luôn ở trạng thái lơ lửng, không bao giờ chín thật sự. Chỉ có như vậy, ta mới không bị đưa vào Thất Tình Điện, cũng không biến thành một cái xác vô hồn đứng nhìn hoa đào rơi."

Nàng ngước nhìn Tạ Vô Trần, đôi mắt không còn sự dè chừng, không còn một tia mị thuật hay sự tính toán nào nữa, chỉ còn lại sự trần trụi của một linh hồn đang tuyệt vọng giãy giụa trong vũng bùn tanh hôi.

"Đó là lý do ta nhận nhiệm vụ quyến rũ huynh." Bạch Miên thẳng thắn thừa nhận, không một chút giấu giếm hay quanh co. "Quản lý cho ta chín mươi chín ngày để làm một kẻ tu Vô Tình Đạo đỉnh cao như huynh phải động tâm. Nếu thất bại, ta sẽ bị lôi vào Thất Tình Điện làm mồi thuốc cho các lão quái vật thượng tầng. Ban đầu, huynh đối với ta chỉ là một mục tiêu, một quân cờ, một chiếc phao cứu sinh duy nhất để ta kéo dài sự sống hèn mọn của mình. Ta đã dùng mị thuật tiếp cận huynh, đã tạo ra những kịch bản giả tạo, đã nghĩ rằng huynh cũng giống như bao kẻ tu tiên đạo đức giả khác ngoài kia..."

Bạch Miên dừng lại, ánh mắt nàng dừng trên vạt áo sờn cũ của Tạ Vô Trần, nơi vệt máu đêm qua đã khô lại thành một màu nâu thẫm đau lòng.

"... Nhưng ta đã sai. Huynh thà chịu để tàn dư kiếm ý phản phệ nát kinh mạch chứ không chịu dùng Dục Linh nhơ nhuốc. Huynh thà chịu đau đớn thể xác chứ tuyệt đối không chịu khuất phục nhục nhã. Và đêm qua... huynh đã dùng vạt áo này để che mắt ta khỏi ánh sáng Xích Nguyệt, cứu ta một mạng."

Tạ Vô Trần nhìn nữ tử trước mặt. Trong lòng vị cựu Kiếm Tôn từng coi Vô Tình Đạo là chân lý tối cao của cuộc đời, từng nhìn vạn vật bằng ánh mắt dập tắt mọi cảm xúc, một cơn sóng ngầm khẽ xô lệch những tảng đá băng kiên cố nhất.

Hắn từng cho rằng toàn bộ sinh linh ở Thố Uyển này đều là những kẻ dâm tà, đồi trụy, sinh ra từ sự thấp kém của dục vọng bản năng. Hắn từng khinh rẻ nụ cười lả lơi và hương thơm nồng nặc giả tạo của Bạch Miên khi nàng áp sát hắn trên giường tuyết ở phòng chính Tuyết Nguyệt Cá. Nhưng giờ đây, khi lớp vỏ mị thỏ bị lột bỏ hoàn toàn, hắn mới nhìn thấy bản chất thật sự của trò chơi tàn khốc này. Tiên Môn đã biến một giống loài thành linh súc, ép họ phải đóng vai kẻ đa tình để thu hoạch cảm xúc và tinh tủy của họ như thu hoạch lúa cỏ trên đồng.

Và nữ tử trước mặt hắn không phải là kẻ đi quyến rũ đê tiện, mà là một tù nhân kiên cường đang dùng chút trí tuệ tàn nhẫn cuối cùng để chống lại bản án giam cầm ngàn năm của huyết mạch.

"Chín mươi chín ngày..." Tạ Vô Trần chậm rãi lặp lại con số ấy. Giọng hắn trầm xuống, mang theo một sức nặng u uất và đầy sát khí ngầm. "Tiên Môn muốn dùng Vô Tình Đạo của ta để luyện ra Tình Kiếp Tủy cực phẩm. Chúng biết nếu một kẻ tu Vô Tình Đạo đạt đến cảnh giới đỉnh cao mà động tâm, Tình Kiếp Tủy ngưng tụ ra từ Dục Cốt sẽ có sức mạnh cải tử hoàn sinh, giúp các lão quái vật vượt qua thiên kiếp diệt đỉnh."

"Đúng vậy." Bạch Miên mỉa mai cười nhẹ, khóe mắt đỏ lên. "Chúng biến huynh thành lò luyện dược sống, biến ta thành ngòi nổ kích phát. Một kịch bản hoàn hảo không một vết xước của Tiên Môn tôn nghiêm."

"Vậy tại sao sáng nay ngươi lại dừng lại?" Tạ Vô Trần nhìn chén rượu thuần khiết không chút tạp chất trên bàn đá. "Nếu ngươi không bỏ mị dược, không dùng mị thuật điều tiết Tình Hương giả, tiến độ chín mươi chín ngày của ngươi sẽ dậm chân tại chỗ. Kẻ quản lý sẽ sớm nhận ra và không để yên cho ngươi."

Bạch Miên lặng người. Nàng nhìn xuống đôi bàn tay mình, những ngón tay thon dài thỉnh thoảng vẫn run lên nhẹ vì dư âm của cơn đau Dục Cốt bị thiêu đốt đêm qua.

"Ta không biết." Bạch Miên thì thầm, sự chân thành thốt ra tự nhiên như hơi thở nhẹ. "Có lẽ vì ta đã quá mệt mỏi với việc phải giả tạo trước mặt mọi người. Hoặc có lẽ... vì trước mặt một kẻ đã tự tay bẻ gãy sự kiêu hãnh của mình để giữ lấy sự trong sạch như huynh, việc tiếp tục diễn những trò kịch rẻ tiền ấy khiến ta cảm thấy bản thân mình thật sự đáng hận, thật sự bẩn thỉu."

Nàng ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Tạ Vô Trần, khoảng cách giữa hai người trên bàn đá cẩm thạch dường như chưa bao giờ gần đến thế. Không có mị hương vương vấn, không có linh lực tà dị dao động, chỉ có hai linh hồn tàn phế, bị thương tổn nặng nề bởi cùng một thế lực áp chế vô tình, đang lặng lẽ nhìn thấu nhau qua tàn tích của sự sinh tồn hèn mọn.

Tạ Vô Trần vươn bàn tay thô ráp đầy sẹo của hắn ra, ngón tay nhẹ nhàng đẩy chén rượu trống không về phía Bạch Miên.

"Rót thêm một chén." Hắn nói, giọng điệu bình thản nhưng không còn sự lạnh lẽo cách trở như những ngày đầu tiên. "Cửu Hoàn Tửu này... vị của nó không tồi."

Bạch Miên hơi ngẩn ra trong giây lát, rồi khóe môi nàng từ từ cong lên thành một nụ cười thật sự—một nụ cười dịu dàng, trong trẻo, hoàn toàn vắng bóng sự cợt nhả hay mưu tính của một mị thỏ. Nàng nâng bình gốm lên, cẩn thận rót đầy chén rượu cho Tạ Vô Trần, rồi lại rót đầy chén của mình.

Dưới cành đào cổ thụ quanh năm nở hoa, hoa đào vẫn rơi lác đác, phủ một lớp mỏng trên mặt đất đá hoa cương. Ánh nắng buổi sáng chiếu qua tán lá rộng, hắt những vệt sáng ấm áp hiếm hoi lên bàn đá cẩm thạch ngập tràn sương lạnh. Hai người ngồi đó, lặng lẽ nâng chén uống rượu cùng nhau trong sự im lặng tuyệt đối. Không ai nói thêm lời nào về mật lệnh chín mươi chín ngày tàn khốc, không ai nhắc về Thất Tình Điện ghê rợn hay những bản án đe dọa đang lơ lửng trên đầu họ.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng vô ngần ấy, bức tường phòng thủ kiên cố được xây dựng bằng Vô Tình Đạo ngàn năm của Tạ Vô Trần và lớp vỏ giả tạo tàn nhẫn của Bạch Miên đã thực sự xuất hiện những vết rạn nứt sâu sắc không thể hàn gắn. Ranh giới giữa kẻ đi săn và mục tiêu bị săn, giữa Thỏ Yêu mị luyến và vị cựu Kiếm Tôn cao ngạo, giữa sự giả tạo sinh tồn và chân thành nguyên bản... trong buổi sớm mai này đã hoàn toàn mờ nhạt.