Chương 9:
Tập 9: Hơi Lạnh Giữa Lò Bát Quái
Mặt trăng nhân tạo Xích Nguyệt treo lơ lửng trên không trung Cực Lạc Thố Uyển vẫn chưa chịu lặn đi. Ánh sáng đỏ quạch, đặc quánh như máu đông ấy xuyên qua từng kẽ hở của rèm lụa, nhuộm đỏ từng góc nhỏ trong gian phòng chính thuộc Tuyết Nguyệt Cá. Nó không chỉ là một quầng sáng vô hồn, mà là thứ tà pháp mang tần số linh lực tàn bạo, cuồng loạn, giống như chiếc roi vọt vô hình liên tục quật mạnh vào sâu trong tủy cốt của mỗi Thỏ Yêu bị giam cầm. Đối với Bạch Miên, đêm Xích Nguyệt chính là một bản án tra tấn tàn khốc. Dục Cốt khắc trong sâu thẫm cơ thể nàng đang bừng cháy dữ dội, thiêu đốt từng dòng máu, biến toàn thân nàng thành một khối than hồng rực rỡ nhưng chịu đựng đau đớn đến từng thớ thịt.
Nút thắt áo lụa mỏng manh đã bị nàng trong cơn quẫn trí vò nát. Làn da trắng ngần vốn mát lạnh như ngọc nay ửng lên sắc hồng rực rỡ bất thường, hơi thở gấp gáp phả ra thứ mị hương hỗn loạn, trôi dạt trong không khí. Nàng vật lộn trên chiếc giường ngọc tuyết lạnh, nhưng sự lạnh lẽo của khối thạch ngọc ấy chẳng khác nào một giọt nước ném vào lò lửa đang bốc cháy hừng hực. Cảm giác khát khao bản năng, sự thèm muốn được lấp đầy và bị tàn phá cứ như sóng cuộn trào dâng, nuốt chửng lấy từng chút lý trí cuối cùng mà nàng đã dày công vun đắp suốt bao nhiêu năm qua.
Thế nhưng, giữa cơn cuồng loạn tột cùng ấy, một dải áo rộng bỗng nhiên đổ xuống. Tấm vải y phục thô ráp, nồng nặc mùi máu tươi đã khô cùng mùi hàn tuyết đặc trưng, nhẹ nhàng che phủ lên đôi mắt đang dại đi vì dục vọng của nàng.
Tạ Vô Trần đứng đó. Hắn không hề đẩy nàng ra với sự ghê tởm thường ngày, cũng không hề lợi dụng sự yếu đuối, hớ hênh của một Thỏ Yêu đang phát dục để thỏa mãn bất kỳ tà niệm nào. Kẻ từng đứng trên đỉnh cao của Vô Cực Kiếm Tông, kẻ từng coi vạn vật trên đời chỉ là mây khói hư vô, nay lại quỳ một gối bên cạnh giường ngọc tuyết lạnh. Tấm lưng hắn thẳng tắp, dù trên lớp áo đơn màu xám nhạt vẫn còn rỉ ra những vệt máu tươi do các vết thương đập vỡ kiếm cốt rách nát lại.
Ánh sáng Xích Nguyệt tà ác bị vạt áo che khuất, nhưng cơn đau dằn xé bên trong Dục Cốt của Bạch Miên vẫn chưa chịu dừng lại. Nàng rên lên một tiếng nhỏ vụn trong cổ họng, ngón tay thon dài thô bạo bấu chặt lấy mép giường ngọc, móng tay cắm sâu vào mặt đá cứng đến mức muốn nứt vỡ. Toàn thân nàng run rẩy từng hồi, từng dải gân xanh nổi lên trên làn da ngọc thạch, mồ hôi rịn ra ướt đầm mái tóc đen tuyền.
Tạ Vô Trần nhìn xuống nữ nhân đang vật lộn dưới vạt áo của mình. Trong đôi mắt đen sâu thẳm, vốn dĩ chỉ có sự lạnh lẽo của băng tuyết ngàn năm và tâm tàn như tro nguội, lần đầu tiên xuất hiện một gợn sóng lăn tăn. Hắn nhìn thấy ở nàng không phải là một mị hồ chuyên dùng nhan sắc và mị thuật để quyến rũ người khác, không phải là một quân cờ nham hiểm do Tiên Môn phái đến để công phá tâm trí hắn. Hắn nhìn thấy một sinh linh đáng thương, một con thú nhỏ bị nhốt trong chiếc lồng son hoa lệ, đang bị người ta dùng lửa dữ thiêu đốt để ép lấy từng giọt máu tươi quý giá.
Thố Uyển này chính là một lò bát quái khổng lồ. Kẻ quản lý là gã coi lò, Xích Nguyệt là ngọn lửa tà, còn hàng vạn Thỏ Yêu ở đây chỉ là những nguyên liệu bị vứt vào để luyện ra Tình Kiếp Tủy cho các lão quái vật Tiên Môn.
Một tiếng thở dài nhẹ đến mức không thể nghe thấy vang lên từ bờ môi nhợt nhạt của Tạ Vô Trần.
Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu vận động kinh mạch. Ngay lập tức, một cơn đau xé thắt bộc phát từ sâu trong sống lưng hắn. Đập nát kiếm cốt, phế bỏ tu vi, đó không chỉ là lời nói suông. Toàn bộ đường truyền dẫn linh lực trong cơ thể hắn đã bị phá hủy thành vô số mảnh vụn sắc nhọn. Mỗi lần hắn cố gắng gom góp một chút linh lực tàn dư ít ỏi còn sót lại trong các ngóc ngách kinh mạch tàn phế, những mảnh vỡ kiếm cốt ấy lại đâm thấu vào thịt xương hắn, như hàng ngàn mũi kim sắt đỏ hồng dằn xé nội tạng.
Mồ hôi lạnh lập tức tuôn ra trên trán Tạ Vô Trần, gương mặt hắn tái nhạt đi trong phút chốc, không còn một cọc máu. Bờ môi khô nát bị hắn cắn chặt đến mức rỉ ra một vệt máu đỏ tươi. Nhưng hắn không dừng lại. Hắn đè nén cơn đau tột cùng của chính mình, ép luồng hàn khí ít ỏi, dịu nhẹ và thuần khiết nhất từ gốc rễ Vô Tình Đạo còn sót lại chảy về phía bàn tay phải.
Bàn tay gầy gộc, chằng chịt những vết sẹo do xích sắt phong ấn để lại của Tạ Vô Trần từ từ hạ xuống, nhẹ nhàng đặt lên trán Bạch Miên.
"Xoẹt..."
Một luồng khí lạnh băng mát lành, dịu nhẹ như tuyết đầu mùa rơi xuống hồ nước ấm, theo lòng bàn tay hắn tràn thẳng vào huyệt Bách Hội của Bạch Miên, rồi len lỏi vào khắp kinh mạch đang bùng cháy của nàng.
Bạch Miên giật mình nảy người lên. Cảm giác lạnh lẽo ấy không hề mang theo sát khí hay sự xâm lược tàn bạo của một kẻ chiếu trên, mà nó vô cùng dịu dàng, nhẹ nhàng bao bọc lấy từng thớ thịt đang bị thiêu đốt. Nơi nào luồng hàn khí ấy đi qua, ngọn lửa tà dị của Dục Cốt lập tức bị dập tắt, cảm giác ngứa ngáy, nóng rực cào xé trong xương tủy nhanh chóng rút lui như thủy triều.
"Ưm..."
Bạch Miên cất tiếng than nhẹ, nhưng lần này không phải là tiếng rên siết đau đớn hay ái muội, mà là sự giải thoát tột cùng. Nàng từ từ kéo vạt áo đang che trên mặt mình xuống. Qua làn sương mờ của nước mắt chưa kịp khô, nàng ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang quỳ bên cạnh mình.
Tạ Vô Trần vẫn nhắm mắt, gương mặt hắn trắng bệch đến đáng sợ, đôi lông mày nhíu chặt lại chứng tỏ hắn đang phải chịu đựng một phản ứng phản phệ vô cùng kinh khủng từ thể xác. Luồng hàn khí mà hắn truyền sang cho nàng không phải là thứ linh lực dồi dào của một cao thủ, mà là từng giọt máu, từng chút tàn lực được vắt ra từ cơ thể tàn phế của hắn. Hắn đang dùng chính sự đau đớn của bản thân để gánh bớt cơn đau cho nàng.
Sự chấn động trong lòng Bạch Miên lúc này còn mãnh liệt hơn cả tác động của Xích Nguyệt.
Suốt từ khi sinh ra và lớn lên ở Cực Lạc Thố Uyển này, Bạch Miên chỉ biết đến hai điều: sự lợi dụng và sự săn đuổi. Những kẻ đàn ông nàng gặp, dù là Thỏ Yêu đồng tộc hay các chấp sự Tiên Môn, nhìn nàng bằng ánh mắt thèm thuồng sắc dục hoặc coi nàng như một thứ công cụ có thể vắt ra lợi ích. Nàng đã quen với việc đeo lên lớp mặt nạ lười biếng, đa tình, dùng mị thuật và Tình Hương giả để trêu đùa, tính toán với đời. Nàng chưa bao giờ tin rằng trên thế giới này tồn tại một thứ gọi là sự trân trọng hay lòng tốt không vị kỷ.
Nhưng ngay lúc này, người đàn ông tu Vô Tình Đạo—kẻ mà nàng định dùng kịch bản 99 ngày để thao túng và lợi dụng nhằm giữ lấy mạng sống—lại đang tiêu tốn những giọt sinh lực cuối cùng chỉ để giúp nàng xoa dịu một cơn đau.
Không có mị thuật, không có Tình Hương giả, không có bất kỳ kịch bản tính toán nào. Chỉ có một luồng khí lạnh thuần khiết và một tấm lòng bao dung sừng sững như ngọn núi tuyết.
Bạch Miên chống tay ngồi dậy. Cơ thể nàng vẫn còn yếu ớt, kiệt sức sau cơn cuồng loạn. Nàng nhìn thấy bàn tay của Tạ Vô Trần đang đặt trên trán mình bắt đầu run rẩy, những giọt mồ hôi lạnh từ cằm hắn nhỏ xuống, rơi bộc vào tà áo lụa của nàng.
Nàng không lùi lại, cũng không dùng mị thuật để quyến rũ. Bằng một bản năng thuần khiết nhất của một sinh linh tìm kiếm sự an toàn, Bạch Miên nhích lại gần, nhẹ nhàng tựa đầu vào lồng ngực rộng nhưng gầy guộc của Tạ Vô Trần.
Tạ Vô Trần giật mình nhẹ, đôi mắt hắn mở ra. Hắn định theo phản năng dịch chuyển người lùi lại, nhưng luồng hàn khí trong kinh mạch đang ở thời điểm then chốt, nếu đứt đoạn đột ngột sẽ khiến cả hai bị linh lực bộc phát làm tổn thương. Hơn nữa, lực dựa của nàng vô cùng nhẹ nhàng, không hề chứa đựng một chút dục niệm hay sự xâm phạm nào. Hắn khựng lại, rồi buông thõng cánh tay còn lại xuống, để mặc cho nàng dựa vào.
Tai Bạch Miên áp sát vào lồng ngực mỏng dính của Tạ Vô Trần. Qua lớp vải y phục thô ráp nồng mùi máu và hàn tuyết, nàng nghe thấy tiếng nhịp tim của hắn.
"Thịch... Thịch... Thịch..."
Nhịp tim ấy vô cùng chậm rãi, đều đặn và bình thản. Nó không dồn dập cuồng nhiệt như những kẻ bị Dục Cốt chi phối, cũng không hoảng loạn nham hiểm như những gã quản lý Thố Uyển. Nhịp tim của kẻ từng tu Vô Tình Đạo giống như tiếng chuông chùa vang vọng giữa đêm tĩnh mịch, trầm lắng và kiên định đến kỳ lạ.
Giữa bầu không khí ngột ngạt của Thố Uyển, giữa mùi hương trầm nồng nặc cố che đậy mùi máu tươi, giữa làn sương hồng ma mị chứa mị độc đang tràn qua cửa sổ, nhịp tim của Tạ Vô Trần chính là khoảng không gian yên bình duy nhất tồn tại.
Bạch Miên nhắm mắt lại. Nàng hít một hơi thật sâu. Lần đầu tiên trong đời, nàng không cần phải gạt bỏ sự cảnh giác, không cần phải suy tính xem bước tiếp theo mình phải nói gì, diễn kịch ra sao để vừa lòng kẻ khác hay để đối phó với bùa trận giám sát ngầm. Nàng chỉ đơn giản là lắng nghe nhịp tim ấy, cảm nhận luồng hàn khí dịu nhẹ đang chảy qua cơ thể mình, xua tan đi từng chút tàn dư của ngọn lửa tà.
Tạ Vô Trần duy trì việc truyền linh lực thêm một canh giờ nữa, cho đến khi sắc đỏ quạch của Xích Nguyệt ngoài cửa sổ bắt đầu nhạt dần, nhường chỗ cho ánh sáng xám bạc mờ mịt của buổi sớm mai. Khi chắc chắn rằng Dục Cốt trong người Bạch Miên đã hoàn toàn bình ổn lại, hắn mới chậm rãi thu hồi bàn tay.
Sự đứt đoạn của linh lực khiến Tạ Vô Trần không thể đè nén được nữa. Hắn ngoảnh mặt sang một bên, thấp giọng ho sặc sụa. Một ngụm máu tươi màu đỏ thẫm bắn ra, nhuộm hồng một góc màn lụa trắng rủ xuống bên giường ngọc.
"Tạ Vô Trần!"
Bạch Miên giật mình ngẩng đầu lên. Sự hoảng hốt trong mắt nàng lúc này là hoàn toàn chân thật. Nàng giơ tay ra định nâng hắn dậy, nhưng Tạ Vô Trần đã xua tay nhẹ. Hắn dùng vạt áo tự lau đi vệt máu trên môi, dựa lưng vào thành giường ngọc, đôi mắt mệt mỏi nhắm nghiền lại.
"Ta không sao..." Hắn khàn giọng nói, giọng nói yếu ớt đến mức gần như lượt đi trong gió. "Tàn dư kiếm ý phản phệ mà thôi... Ngươi đã ổn chưa?"
Bạch Miên ngẩn người. Hắn vừa trải qua một trận ho ra máu vì cứu nàng, vậy mà câu đầu tiên hắn hỏi lại là xem nàng đã ổn chưa.
Nàng nhìn bờ môi nhợt nhạt của hắn, nhìn những giọt mồ hôi đọng trên hàng mi dài của cựu Kiếm Tôn, rồi lặng lẽ gật đầu.
"Ta... ta ổn rồi." Nàng nói, giọng nói không còn vẻ nũng nịu, lười biếng thường ngày, mà mang theo sự chân thành hiếm hoi.
Ngoài cửa sổ, màn sương hồng ma mị của rừng đào bắt đầu tràn vào gian phòng, cuộn tròn lấy chân giường ngọc. Ánh mặt trời buổi sớm không thể xuyên qua đại trận Nguyệt La Chi Mạng, chỉ để lại một thứ ánh sáng u ám, mờ nhạt. Nhưng bên trong gian phòng chính của Tuyết Nguyệt Cá, không khí đã hoàn toàn thay đổi.
Hai người họ—một Thỏ Yêu bị coi như linh súc, sống bằng lớp vỏ mị luyến giả tạo để giữ mạng; và một cựu Kiếm Tôn bị phế tu vi, thân tàn lực kiệt nhưng mang tâm hồn kiêu hãnh—cùng ngồi lặng lẽ bên giường ngọc tuyết lạnh.
Họ thức trắng đêm bên nhau. Không ai cất thêm một lời nào nữa. Giữa họ không có những lời thề thốt ngọt ngào, không có những hành động thân mật quá đà. Chỉ có sự im lặng bao trùm. Nhưng trong sự im lặng ấy, bức tường đề phòng kiên cố mà Bạch Miên đã dựng lên suốt hàng chục năm qua đã xuất hiện những vết rạn nứt không thể hàn gắn.
Nàng nhìn bàn tay Tạ Vô Trần đang buông thõng trên mặt đá lạnh. Nàng biết, cuộc cờ 99 ngày này đã không còn đi theo đúng kịch bản mà nàng tự vạch ra ban đầu nữa rồi.