Chương 8:
Tập 8: Cực Lạc Dạ Và Cơn Đau Dục Cốt
Bầu trời thung lũng Cực Lạc Thố Uyển đêm nay bị bao trùm bởi một bầu không khí quánh đặc đến nghẹt thở. Màn đêm không mang màu đen thẳm tịch mịch thường thấy, cũng không còn mang sắc xám bạc u buồn như những đêm Thu Tủy tàn khốc vừa đi qua. Phía trên vòm trời cao vút, trận pháp Nguyệt La Chi Mạng khổng lồ đang rung chuyển từng đợt dữ dội. Hàng vạn đường phù văn màu xanh lục và xanh lam đan xen chằng chịt vào nhau như một tấm lưới nhện vô hình giam hãm toàn bộ thung lũng đá vôi, tỏa ra những luồng linh áp sắc lạnh rợn người.
Ngay tại tâm điểm của đại trận, một khối cầu khổng lồ nhân tạo đang chậm rãi chuyển mình. Ánh sáng bạc yếu ớt ban ngày bị rút cạn hoàn toàn, thay vào đó là một sắc đỏ quạch như máu tươi bắt đầu rỉ ra từ tâm điểm của vầng trăng giả. Đó là Xích Nguyệt, thứ tạo vật tà môn do các đại năng Tiên Môn dựng nên hàng nghìn năm trước để cai quản và thao túng vận mệnh của Nguyệt Thố tộc. Cứ mỗi chu kỳ Cực Lạc Dạ, vầng trăng máu ấy lại bừng sáng rực rỡ, chiếu rọi thứ ánh sáng cưỡng bức tột cùng xuống nhân gian, mở màn cho đêm cuồng loạn và thống khổ nhất của những kẻ mang kiếp linh súc.
Tại ban công tầng hai của Tuyết Nguyệt Cá, gió đêm từ thung lũng thốc vào dữ dội, cuốn theo từng đợt tàn hoa đào rách nát từ khu rừng cổ thụ ngút ngàn. Những dải lụa đỏ rực rỡ chăng khắp các cột trụ cẩm thạch bay phần phật trong gió, tạo nên những âm thanh phần phật ma mị như tiếng cười cợt của ma quỷ. Mùi sương hồng từ bờ hồ linh tuyền bốc lên ngùn ngụt, mang theo mị lực và độc tố nồng nặc, hòa quyện với ánh trăng đỏ thẫm tạo thành một bức màn sương máu bao trùm toàn bộ không gian.
Bạch Miên đứng tựa người vào lan can đá cẩm thạch trắng. Toàn thân nàng khoác một bộ y phục mỏng manh bằng lụa đỏ thêu hoa văn mây trôi, vạt áo buông lơi để lộ bờ vai thon thả và chiếc cổ cao trắng nõn. Thế nhưng, tư thái lười biếng, đa tình thường ngày của nàng lúc này đã hoàn toàn biến mất. Hai bàn tay thon dài của nàng đang bấu chặt lấy gờ đá lạnh buốt, bấu chặt đến mức các khớp ngón tay chuyển sang màu trắng bệch, móng tay cắm sâu vào mặt đá phát ra những tiếng ken két khô khốc.
Nàng ngẩng đầu nhìn vầng Xích Nguyệt đang dần nhô lên cao trên đỉnh đầu. Đôi đồng tử trong veo của nàng phản chiếu ánh sáng đỏ rực quỷ dị, đáy mắt dâng lên một nỗi bất an tột cùng. Nàng cảm nhận được một luồng nhiệt lượng vô hình, tà ác và đầy cưỡng bức đang bắt đầu thẩm thấu qua không khí, xuyên qua từng tấc da thịt, len lỏi vào tận xương tủy.
Phía sau lưng nàng, sâu trong gian phòng chính của Tuyết Nguyệt Cá, không khí lại mang một trạng thái hoàn toàn đối lập. Trên chiếc giường tuyết phủ đầy sương lạnh, Tạ Vô Trần vẫn ngồi bất động như một bức tượng đá tạc ngàn năm. Hắn mặc một bộ trung y bằng vải thô xám tro rách rưới, vạt áo loang lổ những vệt máu cũ đã khô đen quánh lại. Sau cơn dằn xé dữ dội của tàn dư kiếm ý phản phệ vào đêm hôm trước, cơ thể hắn vẫn chưa hề hồi phục. Sắc mặt hắn tái nhợt không một giọt máu, đôi môi khô nứt, lồng ngực gầy guộc phập phồng từng nhịp yếu ớt dưới áp lực của những vết thương do kiếm cốt bị đánh nát trên lưng.
Góc phòng tối tăm bên cạnh chân giường, thanh Vô Tình Kiếm gãy bám đầy bụi đen nằm im lìm trên nền đất. Dù kiếm đã gãy, kiếm cốt đã nát và toàn bộ tu vi kinh thiên động địa đã bị Tiên Môn phế bỏ, nhưng khí tức sắc lạnh, cô tuyệt của kẻ từng bước lên đỉnh cao Vô Tình Đạo vẫn không ngừng tỏa ra từ cơ thể hắn. Luồng hàn khí buốt giá tự nhiên ấy va chạm với màn sương hồng ấm nóng ngột ngạt của Tuyết Nguyệt Cá, tạo thành những đợt khói trắng mỏng manh lượn lờ quanh mép giường. Tạ Vô Trần khép hờ đôi mắt, hoàn toàn phớt lờ thế giới bên ngoài, tựa như một kẻ đã chết tâm, sẵn sàng đón nhận cái chết trong sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Thế nhưng, đêm nay là Cực Lạc Dạ. Tiên Môn dựng nên chiếc lồng son xa hoa này không phải để cho bất kỳ ai được phép an yên trong sự tĩnh lặng.
Một tiếng chuông đồng trầm đục từ phía Thất Tình Điện xa xôi vang lên, xuyên qua màn sương mù dày đặc dội thẳng vào thung lũng. Ngay khoảnh khắc ấy, vầng Xích Nguyệt trên đỉnh trời bỗng nhiên rực sáng chói lòa. Thứ ánh sáng đỏ quạch như máu tươi đặc quánh từ trên cao trút xuống như một trận mưa rào xối xả, nhuộm đỏ toàn bộ ban công của Tuyết Nguyệt Cá, phủ chụp lên thân ảnh mảnh mai của Bạch Miên.
Ánh sáng ấy không đơn thuần là quang mang của thiên nhiên, mà là sự ngưng tụ của hàng vạn sợi cấm chế tà dị do Tiên Môn cài cắm vào đại trận. Nó mang theo một tần số rung động quỷ quyệt, chuyên dùng để kích hoạt hạt mầm dục vọng bị phong ấn trong huyết mạch của loài Nguyệt Thố.
Một tiếng rên rỉ đau đớn đứt quãng không thể kìm nén bật ra khỏi bờ môi đỏ mọng của Bạch Miên. Toàn thân nàng run rẩy dữ dội như một chiếc lá khô trước cơn cuồng phong. Nàng lảo đảo lùi lại hai bước, hai đầu gối mềm nhũn khiến cả cơ thể ngã quỵ xuống nền đá cẩm thạch của ban công.
Cơn đau ập đến nhanh và tàn khốc đến mức khiến nàng ngạt thở. Từ chính giữa cột sống lưng nàng, nơi ẩn giấu Dục Cốt của Nguyệt Thố tộc, một luồng nhiệt lượng nóng bỏng bỗng nhiên bộc phát như núi lửa phun trào. Từng đốt xương sống như bị nung đỏ trên ngọn lửa tam muội chân hỏa, tỏa ra những đợt sóng nhiệt cuồn cuộn lan nhanh dọc theo toàn bộ kinh mạch và huyết quản. Cơn đau không chỉ dừng lại ở thể xác, nó gặm nhấm vào tận sâu trong thức hải, đánh thẳng vào tâm trí, xé toạc mọi rào chắn phòng thủ lý trí mà nàng đã dày công xây dựng suốt bao năm qua.
Bạch Miên nghiến chặt răng, hai tay ôm lấy lồng ngực đang đập liên hồi như muốn vỡ tung. Mồ hôi lạnh toát ra đầm đìa làm ướt sũng mái tóc mai mềm mại, dính chặt vào hai bên gò má đang đỏ ửng một cách bất thường. Nàng cắn chặt môi dưới, cắn mạnh đến mức máu tươi rỉ ra, vị tanh ngọt của máu lan tràn trong khoang miệng. Nàng muốn dùng nỗi đau đớn thể xác này để giữ lại một tia tỉnh táo cuối cùng.
Thế nhưng, tác động của Xích Nguyệt quá mức khủng khiếp. Khắp Cực Lạc Thố Uyển lúc này, từ những khu vườn đào cho đến các gian lầu các xa xa, đều đồng loạt vang lên những tiếng gào khóc, tiếng thở dốc và những âm thanh rên rỉ nghẹn ngào của hàng vạn Thỏ Yêu. Ánh trăng máu nhân tạo ép buộc cơ thể họ phải sản sinh ra Dục Linh, ép buộc Dục Cốt phải chín muồi để chuẩn bị cho kỳ thu hoạch tàn bạo của Tiên Môn. Không một ai có thể dùng ý chí phàm trần để chống lại sự áp chế mang tính huyết mạch này.
Bên trong cơ thể Bạch Miên, ngọn lửa dục vọng bùng cháy dữ dội. Toàn bộ kinh mạch của nàng như bị thiêu đốt, da thịt nóng ran như chạm vào than hồng. Một cảm giác khát khao nguyên thủy, điên cuồng và mù quáng dâng lên từ sâu thẳm bản năng, thôi thúc nàng phải tìm kiếm sự giải tỏa, phải vồ lấy bất kỳ một sinh linh nào ở gần để dập tắt ngọn lửa đang thiêu rụi linh hồn mình.
Từ lỗ chân lông trên khắp cơ thể nàng, một làn Tình Hương nồng nặc chưa từng thấy bắt đầu tự động tỏa ra mù mịt. Đó không phải là thứ Tình Hương giả thanh tao, ma mị do nàng dùng dược thảo và mị thuật điều tiết để qua mắt người khác trong các đêm tiệc rượu, mà là một thứ khí tức hỗn loạn, gay gắt, mang theo sự cuồng loạn và thống khổ tột cùng của một con thú bị dồn vào đường cùng. Mùi hương đậm đặc quấn lấy những dải lụa đỏ, biến không gian ban công thành một chốn mê hồn trận ngột ngạt và đầy độc tính.
Lý trí của Bạch Miên bắt đầu mờ mịt. Tầm nhìn của nàng bị phủ một lớp sương đỏ ngầu. Nàng giơ hai bàn tay run rẩy lên, vô thức cào cấu vào lớp áo lụa trên ngực, cố gắng tìm kiếm một chút hơi lạnh để xoa dịu làn da đang bỏng rát. Nhưng chiếc áo lụa mỏng manh cũng như bị nung nóng, không mang lại chút cứu rỗi nào.
Trong cơn mê muội và đau đớn tột cùng, bản năng sinh tồn và dục niệm bị cưỡng ép thúc đẩy nàng quay đầu nhìn vào sâu trong gian phòng.
Ở nơi đó, trên chiếc giường tuyết phủ đầy sương giá, bóng dáng đơn độc của Tạ Vô Trần hiện lên mờ ảo qua làn sương máu.
Làn hàn khí toát ra từ người hắn, sự buốt giá tuyệt đối của một kẻ từng tu Vô Tình Đạo, đối với một kẻ đang bị ngọn lửa dục vọng thiêu đốt như Bạch Miên lúc này, chẳng khác nào một dòng suối mát lành vô tận giữa biển lửa địa ngục. Bản năng của nàng gào thét, đòi hỏi nàng phải lao đến, phải ôm chặt lấy cơ thể lạnh lẽo ấy, phải dùng sự băng giá của hắn để dập tắt cơn đau xé ruột xé gan đang hành hạ Dục Cốt.
Không, không được.
Bạch Miên thì thào trong tuyệt vọng, một phần lý trí sót lại cố gắng ngăn cản bản thân. Nàng biết rõ sự nguy hiểm của hắn. Nàng nhớ lại bản án chín mươi chín ngày mà Quản lý Thố Uyển đã đe dọa, nhớ lại ánh mắt lạnh lùng nhìn thấu mọi sự giả tạo của hắn ở Chương 5, và nhớ lại luồng kiếm ý phản phệ đã đánh văng nàng ra xa vào đêm hôm qua. Hắn là một kẻ tâm như tro tàn, khinh rẻ mọi sự quyến rũ, và nếu nàng chạm vào hắn trong trạng thái nhơ nhuốc này, thứ đón nhận nàng có thể là sự hủy diệt hoàn toàn.
Nhưng Dục Cốt không cho phép nàng lựa chọn.
Một đợt sóng nhiệt mới lại bùng lên từ tủy sống, mãnh liệt và tàn bạo hơn gấp bội. Bạch Miên bật ra một tiếng khóc nấc nghẹn ngào, toàn bộ phòng tuyến tâm lý hoàn toàn sụp đổ. Đôi chân nàng không còn sức để đứng dậy, nàng chỉ có thể dùng hai tay chống xuống sàn đá cẩm thạch, run rẩy bò từng bước một về phía gian phòng chính. Vạt váy lụa đỏ thẫm kéo lê trên nền đá lạnh, để lại phía sau một vệt Tình Hương nồng nặc đến nghẹt thở.
Tạ, Tạ Vô Trần.
Giọng nàng khàn đặc, đứt quãng, xen lẫn giữa tiếng thở dốc dồn dập và những giọt nước mắt đau đớn không ngừng trào ra từ khóe mi. Nàng bò đến bên mép giường tuyết, ngẩng khuôn mặt đỏ bừng đẫm mồ hôi lên nhìn hắn. Đôi mắt nàng đã mất đi vẻ sắc sảo thường ngày, chỉ còn lại sự van xin tuyệt vọng của một sinh linh đang giãy giụa trong cơn lửa đỏ.
Bàn tay nàng run rẩy vươn ra, những ngón tay nóng rực như thiêu đốt chực chạm vào mép áo xám tro thô kệch của Tạ Vô Trần.
Ngay khoảnh khắc ấy, Tạ Vô Trần chậm rãi mở mắt.
Đôi con ngươi của cựu Kiếm Tôn đen sâu thẳm và tĩnh lặng như đáy đầm lầy băng giá ngàn năm. Hắn nhìn xuống thân ảnh nhỏ bé, yếu ớt đang quỳ rạp dưới chân giường. Hắn nhìn thấy rõ từng đợt co giật đau đớn trên cơ thể nàng, thấy những giọt mồ hôi ướt đẫm mái tóc mai, thấy vệt máu tươi rỉ ra nơi khóe môi bị cắn nát, và thấy cả sự đục ngầu, hỗn loạn trong đôi mắt nàng dưới sự chi phối của ánh trăng máu.
Mùi Tình Hương nồng nặc và tà dị từ người Bạch Miên xộc thẳng vào khứu giác của hắn, cố gắng len lỏi vào kinh mạch tàn phế để kích thích dục vọng của một người đàn ông.
Ở chốn Cực Lạc Thố Uyển này, đứng trước một tuyệt sắc Thỏ Yêu đang hoàn toàn mất đi khả năng tự vệ và sẵn sàng dâng hiến tất cả vì cơn khát bản năng, bất kỳ một tu sĩ hay một kẻ quản lý nào cũng sẽ không ngần ngại lao vào chiếm đoạt. Họ sẽ biến nàng thành một công cụ hưởng lạc, đồng thời rút cạn nguồn Dục Linh dồi dào đang sôi trào trong cơ thể nàng để bồi bổ cho tu vi của chính mình. Đối với Tạ Vô Trần lúc này, nếu hắn thuận theo bản năng, hắn hoàn toàn có thể lợi dụng Dục Linh của nàng để xoa dịu những cơn đau đớn khủng khiếp từ kiếm cốt bị đánh nát trên lưng.
Thế nhưng, trong đôi mắt sâu thẳm của Tạ Vô Trần tuyệt đối không có lấy một tia dục vọng dơ bẩn.
Hắn nhìn nàng, không mang theo sự khinh miệt mỉa mai như lúc nàng dùng mị thuật giả tạo ở Chương 5, cũng không có sự lạnh lùng xa cách đẩy đuổi như ở Chương 7. Trong đáy mắt của kẻ từng đứng trên đỉnh cao Vô Cực Kiếm Tông lúc này chỉ có sự bình thản tột cùng, hòa lẫn với một tia phẫn nộ sâu sắc dành cho sự tàn độc của Tiên Môn. Hắn hiểu rõ, thứ đang hành hạ nữ tử trước mặt không phải là sự buông thả hay dâm loạn, mà là một thủ đoạn nô dịch đê hèn, một sự chà đạp tàn nhẫn lên phẩm giá của một sinh linh bị giam cầm.
Khi bàn tay nóng rực của Bạch Miên chỉ còn cách vạt áo hắn chưa đầy nửa tấc, Tạ Vô Trần khẽ cử động.
Hắn không vận dụng tàn dư kiếm ý để hất văng nàng ra, cũng không lùi lại để trốn tránh như thể sợ hãi sự ô uế. Cánh tay gầy guộc đầy những vết sẹo chằng chịt của hắn vươn ra, chậm rãi nhưng vô cùng dứt khoát. Hắn nắm lấy vạt áo ngoài bằng vải thô xám tro rộng thùng thình của mình, nhấc lên, rồi nhẹ nhàng phủ trùm qua đầu Bạch Miên.
Vạt áo thô ráp buông xuống, che kín hoàn toàn khuôn mặt nàng, ngăn cách hoàn toàn đôi mắt nàng khỏi vầng Xích Nguyệt quái dị đang tỏa sáng ngoài ban công.
Toàn bộ thế giới ngập tràn ánh đỏ đục ngầu của Bạch Miên bỗng chốc sụp đổ, thay thế bằng một bóng tối yên bình và thuần khiết.
Ánh trăng máu tà ác bị lớp vải thô dày dặn chặn đứng bên ngoài. Thay vào mùi sương hồng ngột ngạt và mùi Tình Hương gay gắt, bao bọc lấy hơi thở của nàng lúc này là một mùi hương tuyết tùng thanh đạm, mộc mạc, hòa lẫn với mùi vị buốt giá của sương tuyết và thoang thoảng mùi máu khô kiên cường phát ra từ y phục của một kiếm tu.
Bàn tay của Tạ Vô Trần đặt hờ phía sau gáy nàng, chỉ giữ chặt lấy mép vải để cố định vạt áo, cẩn thận duy trì một khoảng cách tuyệt đối chuẩn mực. Từng ngón tay của hắn không hề chạm vào một tấc da thịt nào của nàng, không có sự vuốt ve lơi lả, không có sự chiếm đoạt hay lợi dụng. Đó là một sự bảo bọc vững chãi, sạch sẽ và thuần khiết đến mức khó tin.
Đừng nhìn lên.
Giọng nói của Tạ Vô Trần vang lên ngay trên đỉnh đầu nàng. Thanh âm của hắn khàn đục vì những vết thương nội tạng chưa lành, nhưng lại trầm tĩnh, vững vàng như một ngọn cổ thụ sừng sững cắm rễ sâu vào lòng đất giữa cơn bão tuyết cuồng nộ.
Đó chỉ là trăng giả. Giữ lấy thần trí của ngươi, đừng để sự dơ bẩn của chúng biến ngươi thành một cái xác không hồn.
Từng lời nói của hắn, cùng với sự che chở thầm lặng và tôn trọng tuyệt đối ấy, tựa như một gáo nước băng tuyết ngàn năm dội thẳng vào tâm thức đang chao đảo, cuồng loạn của Bạch Miên.
Cơn đau xé ruột xé gan từ Dục Cốt vẫn không hề biến mất, nó vẫn đang cắn xé từng khúc ruột, nung nóng từng khớp xương của nàng. Thể xác nàng vẫn đang run rẩy vì cơn sốt dục vọng do đại trận cưỡng bức. Thế nhưng, sự hỗn loạn và mụ mị trong linh hồn nàng bỗng nhiên ngưng bặt.
Bạch Miên quỳ rạp dưới bóng tối của vạt áo rộng, bàn tay đang run rẩy vươn ra giữa không trung từ từ hạ xuống, co quắp lại trên nền đá cẩm thạch lạnh ngắt. Nàng không tiến tới nữa, cũng không cố gắng chạm vào cơ thể hắn nữa. Nàng chỉ lặng lẽ nép mình dưới tấm vải thô xám tro, cảm nhận làn hàn khí thanh khiết tỏa ra từ người hắn đang từng chút một xua đi sự ngột ngạt bao quanh mình.
Trong suốt cuộc đời sống tại Cực Lạc Thố Uyển, từ khi nàng còn là một Thỏ Yêu nhỏ bé ngơ ngác cho đến khi trở thành một kẻ đeo lên lớp mặt nạ lả lơi để sinh tồn, nàng đã chứng kiến biết bao nhiêu sự tàn nhẫn. Nàng nhìn thấy đồng loại bị xem như linh súc, bị rút cạn tủy sống biến thành những cái xác vô hồn ở Thất Tình Điện. Nàng nhìn thấy những kẻ tu tiên đạo mạo khoác áo bào trắng trút bỏ lớp mặt nạ thánh thiện để lộ ra bản chất cầm thú trong những đêm tiệc linh tửu. Đối với bọn chúng, thân xác của Nguyệt Thố tộc chỉ là một thứ công cụ để phát tiết, một món dược liệu để tăng tiến tu vi.
Chưa từng có một ai, tuyệt đối chưa từng có một ai đối xử với nàng như một con người thực thụ.
Vậy mà đêm nay, một kẻ tu Vô Tình Đạo bị phế truất, một kẻ mang kiếm cốt vỡ nát đang bị đày đọa ở nơi tận cùng của sự sỉ nhục, lại dùng chính sự vô tình và tôn nghiêm cao quý nhất của một kiếm tu để dựng nên một bức tường thành bảo vệ nàng. Hắn không khinh bỉ sự yếu đuối của nàng, không lợi dụng cơn khát khao của nàng, mà dùng vạt áo rách rưới của mình để che đi ánh mắt nàng, giúp nàng giữ lại chút tự trọng và phẩm giá cuối cùng của một sinh mệnh.
Một sự chấn động mãnh liệt, chưa từng có tiền lệ, bùng nổ tận sâu trong đáy lòng Bạch Miên. Nó không phải là sự thương hại thoáng qua khi nhìn thấy vết thương của hắn ở Chương 6, cũng không phải là sự toan tính thiệt hơn trong bản án chín mươi chín ngày của Chương 4. Đó là một hạt mầm cảm xúc hoàn toàn mới mẻ, một sự rung động thuần khiết và sâu sắc trước nhân cách cao cả của một con người.
Dưới bóng tối của vạt áo thô ráp, hai dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi gò má đỏ bừng của Bạch Miên, chậm rãi rơi xuống, vỡ tan trên nền đá cẩm thạch lạnh buốt. Nàng cắn chặt răng, chịu đựng từng cơn đau đớn giằng xé của Dục Cốt, nhưng bàn tay nàng không còn giãy giụa nữa. Nàng dùng toàn bộ ý chí và sự kiêu hãnh vừa được hắn thắp sáng để chống lại sự thao túng của vầng Xích Nguyệt trên bầu trời.
Bên ngoài ban công, gió đêm vẫn gào thét từng hồi dữ dội. Trận pháp Nguyệt La Chi Mạng vẫn không ngừng phát ra những luồng sáng xanh ma mị, và vầng trăng máu nhân tạo vẫn trút xuống nhân gian thứ ánh sáng đỏ quạch tàn nhẫn. Tiếng gào khóc thống khổ của vạn Thỏ Yêu vẫn âm vang khắp các ngóc ngách của thung lũng đá vôi.
Thế nhưng, tại góc phòng tầng hai của Tuyết Nguyệt Cá, giữa hai kẻ mang trên mình đầy thương tích và xiềng xích của Tiên Môn, một sự tĩnh lặng kỳ diệu đã được tạo ra. Không có một lời nói nào được thốt thêm, không có bất kỳ một sự đụng chạm xác thịt lả lơi nào, chỉ có bóng tối của vạt áo xám và mùi hương tuyết tùng buốt giá âm thầm che chở cho một linh hồn đang giãy giụa tìm lại chính mình.