Chương 3:
Tập 3: Tù Nhân Từ Vô Cực Kiếm Tông
Cơn mưa tuyết vụn lơ lửng rơi xuống từ khoảng không gian bị mảng xám bạc của Xích Nguyệt nhân tạo xé rách. Những hạt tuyết li ti, lạnh ngắt không đọng lại thành từng khối lớn mà tan chảy ngay khi vừa chạm vào những mái ngói lưu ly đỏ rực của Tuyết Nguyệt Cá, biến thành một tầng sương giá mỏng ướt đẫm và đục ngầu.
Bầu không khí của Cực Lạc Thố Uyển sau Đêm Thu Tủy vẫn còn nguyên vẹn mùi vị tàn khốc. Mùi máu loãng trộn lẫn với thứ sinh mệnh lực bị cưỡng ép rút ra từ Dục Linh của những Thỏ Yêu xấu số dường như vẫn chưa thể tan hết. Nó vương vãi trong từng dải sương hồng mù mạt, len lỏi qua từng tán đào nở hoa thắm nhưng vô hồn, bám chặt lấy lớp tơ lụa thêu hoa rực rỡ ngập tràn các gian lầu các. Cái mùi ấy ngọt lịm một cách tởm lợm, giống như vị của một quả trái cây đã mục nát từ bên trong nhưng bên ngoài vẫn được phủ một lớp mật đường bóng bẩy.
Bạch Miên ngồi bên cửa sổ ở tầng hai của Tuyết Nguyệt Cá.
Nàng tựa tấm lưng mảnh mai vào chiếc gối ôm bọc gấm thêu hình uyên ương vờn sóng đỏ, tay cầm một chén linh tửu đã nguội lạnh từ lâu. Tà áo lụa màu mận chín trượt khỏi vai, để lộ làn da trắng ngần nhưng dưới ánh sáng xám bạc của mặt trăng giả, nước da ấy lại mang một sắc thái tái nhợt tựa như ngọc lạnh.
Ánh mắt nàng trống rỗng nhìn xuống bờ hồ linh tuyền nội khu bên dưới. Nơi đó, chỉ mới vài canh giờ trước thôi, tiếng khóc thét chói tai xé lòng của người bạn Thỏ Yêu từng cùng nàng cụng chén nâng ly vẫn còn vang vọng, xé tan màn đêm ngột ngạt. Để rồi sau khi Đêm Thu Tủy kết thúc, thứ mà Thất Tình Điện trả về cho thung lũng này chỉ là những cái xác không thần trí, đôi mắt dại ra như đất đá, cơ thể hoàn toàn bị rỗng ruột bởi Dục Linh đã bị nạo vét sạch sẽ.
Bạch Miên khẽ lắc nhẹ chén ngọc trong tay. Sóng rượu sánh lên vệt màu hồng nhạt, phản chiếu gương mặt kiều diễm, đôi mắt hồ ly sắc lẹm nhưng ẩn chứa một sự lạnh lẽo đến cực điểm của chính nàng.
Ở cái nơi được Tiên Môn mỹ miều đặt tên là Cực Lạc Thố Uyển này, thứ rẻ mạt nhất chính là chân tình, và thứ đắt đỏ nhất, thứ mà bất kỳ sinh linh nào ở đây cũng thèm khát đến điên dại, chính là quyền được sống tiếp như một sinh linh trọn vẹn. Nàng đã trải qua vô số năm tháng ở nơi này, tự rèn luyện cho mình một lớp vỏ mị luyến lười biếng, biết múa ca, biết buông lời lả lơi, biết dùng từng ánh mắt nụ cười để gom góp Tình Hương giả nhằm nộp đủ chỉ tiêu cho kẻ quản lý. Nhưng đằng sau lớp son phấn dày cộp và nụ cười lả lơi đó, trái tim nàng là một khối thép đập chậm rãi, đóng băng toàn bộ cảm xúc thật sự.
Chỉ có như vậy, Dục Cốt khắc sâu trong xương tủy nàng mới không bị kích hoạt đến mức chín mồi. Chỉ có giữ cho tâm trí hoàn toàn tỉnh táo và lạnh ngắt, nàng mới không biến bản thân thành món nông sản tiếp theo trên bàn tiệc Rút Tủy tàn khốc của các lão quái vật Tiên Môn.
Chân tình, Bạch Miên thì thầm, nụ cười trên môi nàng đắng chát. Nàng nghiêng chén, đổ vệt rượu lạnh xuống bệ cửa sổ, nhìn giọt nước màu hồng trượt dài rồi tan biến vào sương tuyết.
Đúng lúc đó, một tiếng động dị lạ và nặng nề đột ngột phá tan sự tĩnh lặng đè nén của Cực Lạc Thố Uyển.
Keng... Keng... Keng...
Hàng loạt tiếng chuông đồng treo dưới mái hiên của các gian lầu đồng loạt rung lên. Âm thanh của chúng dồn dập, đục ngầu, khô khốc và mang theo một sự chấn động tâm linh mãnh liệt. Đó không phải là tiếng chuông dịu dàng báo hiệu tiệc linh tửu Cực Lạc Dạ bắt đầu, cũng không phải tiếng chuông xướng tên đầy đe dọa của Đêm Thu Tủy.
Đó là tiếng lệnh truyền cảnh báo tối cao.
Trên bầu trời thung lũng, trận pháp Nguyệt La Chi Mạng khổng lồ vốn dĩ luôn tỏa ra ánh sáng xanh lam nhạt chuyển rực sang sắc lam đậm quái dị. Những đường dải phù văn chằng chịt trên không trung biến đổi, đan siết vào nhau như một tấm lưới thép khổng lồ đang co bóp. Một áp lực mênh mông, nặng nề tựa như cả ngọn núi đá vôi sụp đổ tràn xuống, đè nặng lên ngực từng sinh linh đang hít thở trong thung lũng.
Có chuyện gì vậy?
Đại trận chuyển màu... Áp lực này... Có kẻ từ bên ngoài bị đưa vào sao?
Những tiếng thì xầm sợ hãi, hỗn loạn vang lên từ khắp các góc tối của Thố Uyển. Mấy Thỏ Yêu vốn đã hoảng bấn, co rúm sau Đêm Thu Tủy nay lại hé mở cánh cửa lụa rực rỡ, ló những khuôn mặt tái nhợt nhìn ra ngoài với vẻ bàng hoàng tột độ.
Bạch Miên không đứng dậy ngay. Nàng thong thả đặt chén ngọc xuống bàn đá cẩm thạch, đôi mày liễu khẽ nhíu lại. Nàng cảm nhận được một luồng xáo động vô cùng bất thường trong không khí. Bình thường, Tiên Môn chỉ đưa vào đây những Thỏ Yêu mới bị bắt từ nhân gian, hoặc các linh thú cấp thấp có khả năng ngưng tụ cảm xúc để nuôi dưỡng làm linh súc. Nhưng lần này, áp lực từ đại trận Nguyệt La Chi Mạng lại nặng nề, u uất và mang theo một luồng sát khí thầm lặng đến mức khiến không khí trong Tuyết Nguyệt Cá như bị đóng băng lại.
Bạch Miên đứng dậy. Tà áo lụa mỏng màu đỏ thẫm rủ xuống theo từng bước chân lười biếng nhưng cực kỳ cảnh giác của nàng. Nàng tiến ra ban công tầng hai, hai tay tựa vào lan can gỗ thêu hoa, phóng ánh nhìn sắc lẹm xuống lối đi bằng đá hoa cương dẫn từ cổng chính vào sảnh dưới của Tuyết Nguyệt Cá.
Từ phía cổng rào sắt đen ngoằn ngoèo của Thố Uyển, một đoàn người đang chậm rãi tiến vào.
Đi đầu là Quản lý Thố Uyển, một gã tu sĩ Tiên Môn mang khuôn mặt dài nhọn như mặt ngựa, khoác trên mình bộ áo bào xám thêu phù văn màu kim nhạt đại diện cho quyền lực giám sát. Tay phải gã cầm một thanh roi mây dài cuốn những tia lôi điện màu tím nhạt chạy lăn tăn, nét mặt gã tràn ngập sự hãnh tiến, tàn nhẫn và dị thường phấn khích. Theo sau gã là bốn chấp sự Tiên Môn mặc hắc phục túc trực, trên vai họ gánh một chiếc gông bằng đồng đen khổng lồ bám đầy những lá bùa phong ấn sáng lên tia sáng đỏ quạch.
Nhưng thứ thu hút toàn bộ ánh nhìn của Bạch Miên, và của tất cả những Thỏ Yêu đang ẩn nấp trong bóng tối của gian lầu, chính là kẻ đang bị kéo lê đằng sau chiếc gông đồng nặng nề đó.
Đó là một người đàn ông.
Hắn hoàn toàn khác biệt với bất kỳ ai trong Cực Lạc Thố Uyển này. Hắn không mặc những bộ y phục lộng lẫy, mỏng dảnh hay thiếu vải như các Thỏ Yêu nam ở đây. Hắn khoác trên mình một bộ mộc tơ trần màu trắng, bộ kiếm bào vốn dĩ đại diện cho sự thanh cao tuyệt đối của kiếm tu, nhưng lúc này nó đã rách rưới xơ xác, bám đầy những vệt máu khô màu thẫm đè lên những vết máu tươi còn đang liên tục rỉ ra.
Toàn thân hắn bị cuốn chặt bởi hàng chục vòng xiềng xích phong ấn màu đen tuyền. Những sợi xích này không chỉ đơn thuần quấn quanh người hắn. Ở mỗi đầu mắt xích, những gờ gai sắt nhọn quắt, uốn cong như móng nanh của ma thú đâm sâu trực tiếp vào da thịt hắn, xuyên qua các huyệt đạo và kinh mạch quan trọng ở hai vai, hai cổ tay, hông và hai cổ chân.
Mỗi một bước kéo lê thô bạo của chấp sự Tiên Môn, xiềng xích lại cọ xát mãnh liệt vào các vết thương loét da rách thịt, phát ra những tiếng sột soạt rợn người hòa cùng tiếng kim loại va đập lẻng xẻng lạnh ngắt, vang vọng khắp khoảng sân đá.
Đó... đó là ai vậy?
Nhìn hoa văn trên vạt áo rách kìa... hình như là biểu tượng kiếm văn của Vô Cực Kiếm Tông?
Trời ơi, kẻ đó không có Dục Linh, cũng chẳng phải tộc Thỏ chúng ta! Tại sao Tiên Môn lại đưa một kẻ tu tiên loài người... một kiếm tu vào chốn ma mị này?
Những tiếng bàn tán nhỏ to như tiếng muỗi kêu bùng lên khắp các dãy lầu các. Bạch Miên thu toàn bộ những chi tiết đó vào mắt. Đôi mắt hồ ly của nàng nheo lại thành một đường chỉ mỏng, ánh lên sự kinh ngạc tột độ. Tuy nhiên, bằng bản năng sinh tồn dày dạn, nàng nhanh chóng đè nén sự chấn động đó xuống dưới đáy mắt.
Vô Cực Kiếm Tông.
Bốn chữ đó đối với các yêu thú và linh tộc bị giam cầm ở Cực Lạc Thố Uyển chẳng khác nào một huyền thoại tàn khốc đến từ cõi trên. Đó là tông môn đứng đầu Chính đạo, nơi hội tụ những kiếm tu tàn nhẫn, kiêu ngạo và lớn mạnh nhất, những kẻ coi yêu ma linh tộc chỉ là rác rưởi cần phải chém sạch để chứng đạo. Và trong số những kẻ đứng trên đỉnh cao nhất của Vô Cực Kiếm Tông, cái tên nổi danh nhất, khiến cả ba cõi phải kiêng sợ suốt hàng trăm năm qua, chỉ có duy nhất một người.
Tạ Vô Trần.
Cựu Kiếm Tôn của Vô Cực Kiếm Tông. Kẻ tu Vô Tình Đạo đến mức hoàn hảo, kẻ mà một đường kiếm xuất ra có thể chém đứt núi sông, tâm tịnh như mặt hồ băng ngàn năm không chút gợn sóng. Một nhân vật huyền thoại mà ngay cả các lão quái vật ở Thất Tình Điện cũng phải kiêng dè ba phần.
Nhưng kẻ đang bị kéo lê như một con chó tàn phế dưới chân Quản lý Thố Uyển lúc này... chính là vị Kiếm Tôn lừng lẫy đó sao?
Bạch Miên nín thở, nhìn kỹ hơn vào thân hình đẫm máu bên dưới.
Dưới mái tóc đen dài xơ xác, đốm lốm đốm những vệt băng sương đao cắt và máu khô đóng cục, là một gương mặt gầy guộc như được tạc ra từ một khối đá tuyết ngàn năm. Các đường nét trên gương mặt hắn vô cùng sắc sảo, sống mũi cao thẳng tựa như lưỡi kiếm, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường chỉ trắng bệch vì mất máu quá nhiều.
Nhưng điều khiến Bạch Miên chấn động sâu sắc không phải là vẻ ngoài rách rưới hay những vết thương gớm ghiếc đang rỉ máu trên người hắn.
Điều khiến nàng lạnh sống lưng... chính là đôi mắt của hắn.
Đôi mắt của Tạ Vô Trần đang mở. Hắn nhìn thẳng về phía trước, nhưng trong đồng tử đen thẫm đó hoàn toàn không có tiêu cự. Khô khốc. Trống rỗng. Hào quang kiêu ngạo từng trấn áp ba cõi đã biến mất không còn một vết tích.
Không có sự phẫn nộ của một kẻ từng ở trên đỉnh cao bị rơi xuống vực sâu tăm tối. Không có sự uất hận của một kẻ bị đồng môn hay bằng hữu phản bội. Cũng không có bất kỳ tia đau đớn nào dù những gờ gai sắt đen đang ngoạm sâu vào thịt xương hắn, xé rách từng dải kinh mạch mỗi khi hắn bị kéo lê.
Ánh mắt đó là thứ ánh sáng của tàn tro sau một trận đại hỏa tiễn thiêu rụi cả thế giới. Nó là đại diện cho sự diệt vong tuyệt đối từ bên trong tâm hồn. Hắn tiếp nhận mọi nhục nhã, mọi cú giật mạnh tàn bạo của sợi xích sắt bằng một sự im lặng tuyệt đối. Giống như cơ thể đang bị kéo lê trên sàn đá này chỉ là một cái xác vô hồn, một lớp vỏ rỗng nát không còn bất kỳ mối liên hệ nào với hắn hay thế giới xung quanh.
Rầm!
Quản lý Thố Uyển dừng lại ngay giữa sảnh chính của Tuyết Nguyệt Cá. Gã vung mạnh tay, sợi xích chính cuốn trên cổ tay gã siết mạnh, hất văng Tạ Vô Trần ngã gục xuống sàn đá hoa cương lạnh lẽo.
Đầu gối hắn đập mạnh xuống sàn ngói lưu ly đỏ rực, vang lên một tiếng rắc giòn tan rợn người. Máu tươi từ hai vết thương đâm xuyên qua vai hắn lại phun ra, thấm đẫm tấm thảm thêu hoa mẫu đơn rực rỡ bên dưới sàn nhà.
Lũ Thỏ Yêu chúng mày nhìn cái gì mà nhìn? Muốn ta móc mắt từng đứa ra không? Quản lý Thố Uyển cất giọng khàn khàn, chát chúa vang vọng khắp gian sảnh rộng lớn. Gã đảo mắt nhìn quanh một lượt với vẻ hung tợn, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở ban công tầng hai, nơi Bạch Miên đang đứng quan sát.
Gã hếch mồm, nhổ một bãi nước bọt đẫn đờ xuống sàn đá, ngay sát bên gò má tái nhợt của Tạ Vô Trần.
Tạ Vô Trần nằm đó, mặt dán sát vào nền đá lạnh. Hắn thậm chí không chớp mắt, nhịp thở của hắn mỏng manh đến mức tưởng chừng như có thể đứt đoạn bất cứ lúc nào trong không khí ngột ngạt này.
Bạch Miên! Xuất đầu lộ diện cho ta! Quản lý Thố Uyển gầm lên, giọng nói chứa đựng sự hách dịch tột cùng.
Bạch Miên thu lại toàn bộ sự hoài nghi và chấn động trong mắt. Trong chớp mắt, nàng khoác lên mình vẻ mặt lười biếng, cợt nhả và quyến rũ thường ngày.
Nàng nhấc vạt áo lụa đỏ, thong thả lướt nhẹ xuống cầu thang gỗ thêu hoa. Mỗi bước đi của nàng đều mang theo sự uyển chuyển mềm mại của mị thuật rèn luyện lâu năm. Chiếc vòng chân bằng bạc đính chuông nhỏ phát ra những tiếng kính coong... kính coong... thanh thoát, ái muội, hoàn toàn đối lập với tiếng xích sắt thô giáp và mùi máu tươi đang lan tỏa trong gian phòng.
Ô kìa, Quản lý đại nhân hôm nay thật xông xáo, Bạch Miên đưa tay che miệng cười khẽ, giọng nói nũng nịu như giọt mật ngọt pha lẫn độc dược tàn nhẫn. Đêm Thu Tủy vừa xong, nô gia còn chưa kịp dọn dẹp Tuyết Nguyệt Cá cho sạch sẽ thơm tho, đại nhân đã dẫn nhiều người rầm rộ đến thế này... Lại còn mang theo một... phế phẩm tàn tạ từ đâu về vậy?
Nàng dừng lại cách Quản lý Thố Uyển chừng năm bước chân, đôi mắt hồ ly đõm đõm đảo qua thân hình Tạ Vô Trần đang nằm bất động dưới sàn.
Quản lý Thố Uyển hừ lạnh một tiếng, nét mặt đầy vẻ khinh bỉ và đắc ý tàn bạo: Phế phẩm? Hì hì, Bạch Miên, đôi mắt Thỏ của ngươi đúng là không biết nhìn người rồi. Đồ ngu! Đây từng là Kiếm Tôn Tạ Vô Trần của Vô Cực Kiếm Tông đấy! Cả cái Tiên Môn này từng phải quỳ dưới chân hắn mà gọi một tiếng Kiếm Tôn!
Bạch Miên vờ như giật mình, đưa bàn tay thon dài lên ép chặt trước ngực, đôi mắt mở to đầy vẻ kinh ngạc giả tạo vô cùng đạt: Trời ơi! Đây là Tạ Kiếm Tôn lừng lẫy sao? Sao lại... nông nỗi này? Tu vi đỉnh cao có thể chém trăng xẻ núi đâu rồi? Kiếm cốt vĩ đại bất biến đâu rồi?
Hừ! Tu vi? Quản lý Thố Uyển ngửa đầu cười lớn, giọng cười đầy sự mỉa mai tàn tợn. Kẻ này phạm vào đại giới tối cao của Tiên Môn, bị chưởng môn và các trưởng lão hợp lực phế sạch tu vi ngàn năm, dùng ba mươi sáu cây Lôi Mộc Đinh đánh nát toàn bộ kiếm cốt! Giờ đây hắn chỉ là một cái xác tàn, một kẻ phế vật không bằng cả con chó hoang ngoài thung lũng!
Gã vừa nói vừa hăng máu đưa bàn chân nặng nề ra, đá mạnh một cú tàn nhẫn vào mạn sườn đã gãy xương của Tạ Vô Trần.
Bốp!
Thân hình Tạ Vô Trần nảy lên một chút rồi lại rơi rụng xuống sàn đá. Một tiếng rên nhẹ cũng không phát ra từ khuôn mặt xám bệch của hắn. Chỉ có dòng máu đỏ thẫm cuộn tràn ra nhanh hơn từ góc miệng, đọng lại thành một vũng lớn trên nền đá hoa cương. Hắn vẫn nằm đó, đôi mắt trống rỗng nhìn xoáy vào khoảng không vô định dưới sàn nhà, như thể cái xác bị chà đạp kia hoàn toàn thuộc về một ai khác, không liên quan gì đến thần trí của hắn.
Nhiều Thỏ Yêu lén nhìn qua khe cửa nhắm tịt mắt lại, không đành lòng nhìn tiếp cảnh tượng tàn bạo đó. Tuy bọn họ bị Tiên Môn coi là linh súc, bị bóc lột Dục Linh đến chết, nhưng việc chứng kiến một nhân vật từng đứng ở vị trí cao nhất của thế giới tu tiên bị chà đạp đến mức này vẫn mang lại một sự kinh hoàng tột độ, như thể thế giới xung quanh họ đã hoàn toàn sụp đổ.
Đã là kẻ phế vật của Tiên Môn, tại sao đại nhân lại ném vào Tuyết Nguyệt Cá của nô gia? Bạch Miên nheo mắt, gợn sóng cảnh giác trong lòng nàng cồn cào dâng cao. Tiên Môn chưa bao giờ làm chuyện vô ích hay dư thừa. Đưa một cựu Kiếm Tôn bị phế sạch tu vi vào nơi chuyên nuôi dưỡng Thỏ Yêu để ngưng tụ Tình Hương và Dục Linh này, chắc chắn phải có một mưu đồ tàn độc hoặc một cạm bẫy kinh hoàng nào đó đằng sau.
Quản lý Thố Uyển giật mạnh sợi xích sắt, cưỡng ép Tạ Vô Trần ngẩng đầu lên một chút, nhưng cái đầu của hắn lại gục xuống ngay lập tức như không còn khung xương nâng đỡ.
Thượng cấp có mật lệnh, Quản lý Thố Uyển hạ thấp giọng, ánh mắt lóe lên sự đe dọa tàn nhẫn. Tuyết Nguyệt Cá của ngươi là nơi sạch sẽ, ấm áp và có nhiều mị hương nhất Thố Uyển. Tạm thời ném gã phế vật này ở đây cho ngươi quản lý. Đừng để hắn chết quá sớm trước khi nhận được chỉ thị mới, nhưng cũng đừng mong cho hắn một ngày tử tế. Tới đây!
Gã phẩy tay ra lệnh. Hai chấp sự Tiên Môn tiến lên, túm lấy hai cánh tay bị xích của Tạ Vô Trần, kéo lê hắn về phía góc sảnh chính của Tuyết Nguyệt Cá, nơi có một chiếc giường tuyết lạnh bằng ngọc thạch bỏ trống, xung quanh chăng đầy những bức bình phong thêu hình trăng khuyết và màn lụa đỏ rực rỡ.
Tháo gông đồng ra, nhưng giữ nguyên Xích Phong Ấn! Quản lý Thố Uyển quát lớn.
Hai chấp sự vội vàng lấy chìa khóa phù văn tra vào ổ khóa, mở chiếc gông đồng nặng nề trên cổ Tạ Vô Trần. Chiếc gông rơi xuống sàn đá phát ra tiếng boong nặng trịch, rùng rợn. Tuy nhiên, những sợi xích đâm xuyên qua thịt xương hắn thì vẫn được giữ nguyên. Họ kéo bốn đầu dây xích chính ra bốn góc, đóng chặt vào các khoen sắt phong ấn khắc sẵn trên chiếc giường tuyết lạnh bằng ngọc thạch, khóa chặt hoàn toàn mọi khả năng cử động dù là nhỏ nhất của Tạ Vô Trần.
Bạch Miên, Quản lý Thố Uyển quay lại, nhìn nàng bằng ánh mắt soi moi, tởm lợm và đầy cảnh cáo. Trông chừng hắn cho tốt. Nếu gã phế vật này tự sát hoặc xảy ra bất kỳ chuyện gì ngoài ý muốn trước khi có lệnh mới từ Thất Tình Điện, ta sẽ lột da ngươi ra làm thảm lót chân!
Bạch Miên nghiêng đầu, nở một nụ cười quyến rũ chết người nhưng ánh mắt sâu thẫm lại lạnh như băng tuyết: Quản lý đại nhân yên tâm. Ở Tuyết Nguyệt Cá này, nô gia chưa từng để món đồ chơi nào chết mà không có sự cho phép của Tiên Môn cả.
Quản lý Thố Uyển hừ lạnh một tiếng, có vẻ hài lòng với câu trả lời biết điều đó. Gã phẩy tay, dẫn theo bốn chấp sự hắc phục sải bước tàn bạo rời khỏi Tuyết Nguyệt Cá. Cánh cửa gỗ nặng nề đóng sầm lại, cách tuyệt hoàn toàn không khí u tối bên trong với thế giới bên ngoài.
Tiếng bước chân của người Tiên Môn xa dần. Bầu không khí trong Tuyết Nguyệt Cá rơi vào một sự im lặng tịch mịch đến đáng sợ.
Những Thỏ Yêu lén lút nhìn qua khe cửa xì xào một lúc rồi cũng nhanh chóng lẩn mất vào sâu trong các gian phòng riêng, vội vã kéo rèm lụa lại. Bọn họ đã quá quen với việc tự bảo vệ mình bằng cách tuyệt đối không xen vào những chuyện không liên quan. Bất kỳ sự tò mò hay lòng thương cảm nào ở Cực Lạc Thố Uyển này đều phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.
Sảnh chính rộng lớn giờ đây chỉ còn lại Bạch Miên và kẻ đang nằm gục trên chiếc giường tuyết lạnh ở góc phòng.
Mùi hương trong Tuyết Nguyệt Cá rất nồng. Đó là mùi thơm phức hợp của hoa nguyệt thảo, của phấn đào ngọt lịm và cả mị hương giả mà Bạch Miên đã dày công điều phối từ các loại linh dược hiếm để đánh lừa bùa trận giám sát của Tiên Môn. Mùi hương này vốn dĩ mang lại cảm giác ái muội, ấm áp, lười biếng và khơi gợi dục niệm, khiến bất kỳ sinh linh nào bước vào cũng dễ dàng sa ngã vào mê lộ.
Nhưng lúc này, từ góc phòng nơi Tạ Vô Trần đang nằm bị xích, một làn khí lạnh khác thường bắt đầu cuồn cuộn lan tỏa ra.
Đó không phải là cái lạnh của mùa đông thông thường hay cái lạnh của tuyết đá tự nhiên. Đó là làn hàn khí buốt giá thấu xương, mang theo sự sắc nhọn, kiên cường và tàn tạ của Vô Tình Đạo bị đập vỡ, cùng tàn dư của vô số đường kiếm tàn phế cuộn trào trong các dải kinh mạch đứt đoạn của hắn. Làn khí lạnh ấy chầm chậm xé rách lớp mị hương ngọt ngào của gian sảnh, va chạm trực diện với màn lụa đỏ rực rỡ, tạo nên một sự tương phản vô cùng kỳ quái, bức bách và ngột ngạt.
Bạch Miên đứng yên tại chỗ một lúc. Nàng nhắm mắt lại, hít một hơi sâu để lấy lại sự tỉnh táo tuyệt đối, rồi từ từ lướt bước về phía góc phòng.
Mỗi bước nàng tiến lại gần chiếc giường tuyết lạnh, làn hàn khí kia lại càng đậm đặc và buốt giá hơn. Da thịt nàng, vốn rất nhạy cảm với linh lực và biến chuyển của cảm xúc, bắt đầu nổi một lớp cầu gai lạnh ngắt. Áo lụa mỏng màu mận chín trên người nàng không đủ để chống lại sự xâm nhập tàn bạo của làn khí lạnh kỳ lạ này.
Nàng dừng lại bên cạnh chiếc giường ngọc.
Tạ Vô Trần nằm nghiêng trên nền ngọc lạnh. Bộ mộc tơ trần rách rưới của hắn bị máu tươi thấm ướt rồi lại bị hàn khí từ chính cơ thể hắn làm cho đông cứng lại, dính chặt vào da thịt đang hoại tử. Bốn sợi xích sắt phong ấn ghim hắn chặt vào bốn góc giường. Nhịp tim của hắn yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận được thông qua nhịp đập của không khí.
Bạch Miên cúi đầu nhìn hắn. Từ khoảng cách gần sát này, nàng mới nhìn rõ những tổn thương thực sự tàn khốc trên cơ thể từng là Kiếm Tôn trấn áp ba cõi này.
Ở hai bên vai hắn, nơi các đầu gai sắt đen đâm xuyên qua, thịt xương đã bị loét ra thành những lỗ hổng ghê rợn, lộ cả màu trắng dơ dáng của xương quạ. Trên lưng hắn, qua những vết rách rưới của áo bào, là vô số đường sẹo hình chữ thập đen ngòm, đó là vết tích của ba mươi sáu cây Lôi Mộc Đinh dùng để đánh nát kiếm cốt. Mỗi đường sẹo đều chứa đựng tàn dư của lôi phạt Tiên Môn, vẫn đang khe khẽ bốc lên những sợi khói đen li ti, liên tục thiêu đốt và cắn xé kinh mạch tàn phế của hắn mỗi giây mỗi phút.
Nhưng kẻ đang chịu đựng sự trừng phạt tàn khốc kinh hoảng này lại không hề co giật hay phát ra dù chỉ một tiếng than van. Hắn nằm đó, im lìm như một tảng đá ngàn năm bị vứt bỏ dưới đáy vực sâu không đáy.
Tạ Vô Trần... Bạch Miên khẽ cất tiếng, giọng nói không còn vẻ nũng nịu cợt nhả lúc trước mà trở nên trầm thâm, đanh lại và đầy sự dò xét. Vô Cực Kiếm Tôn... Rốt cuộc ngươi đã làm gì để Tiên Môn trừng phạt ngươi đến mức sống không bằng chết thế này?
Người trên giường không đáp. Ngay cả một mi mắt của hắn cũng không động đậy. Hắn hoàn toàn ngó lơ sự tồn tại của nàng, ngó lơ cả câu hỏi chứa đầy sự hoài nghi của nàng.
Bạch Miên chau mày. Sự im lặng tuyệt đối này của hắn không phải là sự khinh bỉ của kẻ ở trên cao nhìn xuống, mà là sự chết chóc thực sự từ bên trong tâm hồn. Hắn dường như đã tự tay dập tắt mọi đốm lửa sống trong lòng mình. Tâm hắn đã thành tro tàn, không còn hy vọng, không còn uất hận, không còn khát vọng sinh tồn, và đương nhiên... không còn bất kỳ mối liên hệ hay cảm xúc nào đối với thế giới này.
Sự tò mò và lòng cảnh giác trong Bạch Miên cuộn trào mãnh liệt. Nàng là một Thỏ Yêu sống dựa vào việc đọc vị cảm xúc và điều khiển Dục Linh của kẻ khác. Nàng chưa từng gặp một sinh linh nào, dù là nhân loại hay yêu tộc, lại sở hữu một trạng thái tâm lý trống rỗng đến mức tàn khốc như gã kiếm tu tàn phế này.
Nàng chậm rãi giơ bàn tay thon dài, mảnh mai của mình ra.
Nàng muốn kiểm tra xem trong cơ thể hắn có còn chút linh lực hay Dục Linh nào sót lại hay không, hay đây chỉ là một cái bẫy tinh vi mà Tiên Môn giăng ra để thử lòng và dò xét nàng.
Ngón tay trỏ mềm mại của Bạch Miên chầm chậm hạ xuống, hướng về phía cổ tay đang bị gai sắt đen đâm thấu của Tạ Vô Trần.
Khi ngón tay nàng còn cách làn da bệch bạc của hắn chừng một phân, một luồng hàn khí thấu xương đột ngột bộc phát mãnh liệt từ cơ thể hắn.
Xoẹt!
Làn khí lạnh ấy không phải là mị thuật, cũng chẳng phải là một chiêu thức kiếm pháp hoàn chỉnh. Đó chỉ là phản ứng tự vệ bản năng từ tàn dư kiếm ý Vô Tình Đạo đã ngấm sâu vào từng thớ thịt, từng giọt máu của Tạ Vô Trần qua hàng trăm năm khổ luyện. Luồng khí lạnh tựa như hàng ngàn cây kim băng li ti, lao thẳng vào đầu ngón tay Bạch Miên.
Bạch Miên giật mình, lập tức thụt tay lại theo bản năng.
Nhưng đã muộn một nhịp. Đầu ngón tay trỏ mềm mại của nàng đã chạm nhẹ vào làn da lạnh ngắt như băng tuyết ngàn năm của hắn.
Tê...
Bạch Miên khẽ hít vào một hơi khí lạnh. Cảm giác chạm vào hắn không giống như chạm vào một con người bằng xương bằng thịt, mà giống như chạm vào đỉnh một ngọn núi tuyết vĩnh cửu không bao giờ có ánh mặt trời chiếu tới. Luồng hàn khí xé rách lớp phòng thủ linh lực mỏng dính của nàng, xộc thẳng vào kinh mạch.
Nó buốt giá đến mức khiến tim Bạch Miên chao đảo mãnh liệt. Làn khí lạnh ấy chạy dọc theo cánh tay nàng, làm máu trong vòi huyết quản của nàng như muốn đóng băng ngay lập tức. Cùng lúc đó, một thứ tàn dư kiếm ý vô hình, đâm nhói vào tâm trí nàng, mang theo hình ảnh của hàng ngàn thanh kiếm gãy nằm ngổn ngang trên một cánh đồng tuyết hoang vu, lặng lẽ, u uất và diệt tuyệt.
Bạch Miên lùi lại hai bước, nhanh chóng vận chuyển chút linh lực mỏng dính trong cơ thể để xua tan làn hàn khí đang xâm nhập. Nàng nhìn xuống ngón tay trỏ của mình, nơi vừa chạm vào hắn đã bị phủ một lớp sương giá mỏng màu trắng, da thịt đầu ngón tay tái nhợt đi vì bị bỏng lạnh nặng nề.
Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn Tạ Vô Trần đã thay đổi hoàn toàn.
Không còn sự lười biếng, không còn sự cợt nhả, chỉ còn lại sự chấn động sâu sắc và niềm hoài nghi tột cùng.
Cơ thể hắn đã hoàn toàn tàn phế. Kiếm cốt bị đánh nát, kinh mạch đứt đoạn, tu vi phế sạch. Nhưng tàn dư của Vô Tình Đạo trong người hắn vẫn kiêu ngạo và tàn nhẫn đến mức đáng sợ. Nó như một con thú dữ bị đánh gãy hết chân tay, bị xiềng xích đâm xuyên qua thân thể, nhưng chỉ cần ai đó vô tình chạm vào, sự lạnh lẽo diệt tuyệt của nó vẫn đủ sức làm tổn thương kẻ khác.
Tạ Vô Trần vẫn nằm đó, không hề dịch chuyển. Đôi mắt trống rỗng của hắn thoáng chớp nhẹ một cái khi làn khí lạnh bộc phát, nhưng rồi lại nhanh chóng trở về trạng thái vô thần ban đầu. Hắn không nhìn Bạch Miên, cũng không bận tâm xem nàng có bị thương hay không.
Vô Tình Đạo... Bạch Miên khẽ thì thầm, ngón tay bị bỏng lạnh được nàng giấu kín vào trong ống tay áo lụa rộng. Thì ra đây chính là thứ Vô Tình Đạo mà lũ kiếm tu Tiên Môn luôn tự hào sao? Tự tay chém đứt mọi cảm xúc, để rồi khi bị phế bỏ tu vi, chỉ còn lại một cái vỏ băng giá tàn tạ thế này?
Nàng nhìn quanh gian phòng Tuyết Nguyệt Cá. Những màn lụa đỏ rực rỡ, những dải sương hồng ma mị, mùi hương hoa đào ngọt lịm, tất cả những thứ từng là công cụ quyến rũ, là sự che đậy cho chiếc lồng sắt Thố Uyển này, khi đặt cạnh thân hình tàn phế và làn hàn khí của Tạ Vô Trần, đột nhiên trở nên vô cùng kệch kợm và giả tạo.
Tiên Môn ném hắn vào đây để làm gì?
Một kẻ đã chết về mặt tâm hồn, một kẻ tu Vô Tình Đạo bị phế tu vi, hoàn toàn không có Dục Linh, cũng chẳng thể tạo ra Tình Hương... Tại sao lại đưa hắn đến Cực Lạc Thố Uyển, nơi chỉ tồn tại để sản xuất và thu hoạch tình cảm của yêu tộc?
Bạch Miên đứng trong bóng tối của gian sảnh, ánh mắt sắc lẹm xoáy sâu vào Tạ Vô Trần.
Nàng biết, Đêm Thu Tủy vừa qua chỉ là sự bắt đầu của một cơn bão mới. Sự xuất hiện của Tạ Vô Trần chính là một biến số cực kỳ nguy hiểm được ném vào mặt hồ vốn đã đầy sóng ngầm của Cực Lạc Thố Uyển. Tiên Môn chắc chắn đang tính toán một con cờ tàn bạo hơn, và kẻ bị cuốn vào con cờ đó không ai khác chính là nàng, người chủ của Tuyết Nguyệt Cá này.
Bạch Miên mím chặt môi, xoay người đi về phía bàn đá. Nàng rót một chén dược tửu lạnh ngắt, ngửa đầu uống cạn. Vị đắng chát của rượu xộc lên cổ họng, xua tan nốt chút hơi lạnh còn sót lại trên đầu ngón tay.
Nàng liếc nhìn về phía chiếc giường tuyết lạnh lần cuối. Trong đêm tối của Tuyết Nguyệt Cá, bóng hình rách rưới bị xiềng xích giam cầm của cựu Kiếm Tôn chìm ngập trong làn sương tuyết u ám, như một pho tượng đá cô độc giữa chốn hồng trần ma mị.
Một trò chơi mới, u ám và đầy đe dọa, đã chính thức mở màn.