Chương 5:
Tập 5: Trò Chơi Giả Vờ Động Tâm
Trong gian phòng chính rộng lớn ở tầng hai Tuyết Nguyệt Cá, không khí nén chặt lại dưới sự đè nén của hai thế giới hoàn toàn đối lập. Đêm đã về sâu trên Cực Lạc Thố Uyển. Ngoài cửa sổ vòm bằng đá hoa cương, sương hồng ma mị bốc lên từ các dòng linh tuyền ngột ngạt vẫn cuồn cuộn bò qua gờ cửa, đem theo mùi hoa đào chín nồng và vị đắng nhẹ của độc tố quyến rũ. Thế nhưng, ngay khi chạm vào ngưỡng cửa gian phòng, làn sương hồng ấy lại bị đánh bật ra bởi một làn hàn khí buốt giá, u uẩn và ngập tràn tử khí.
Ở trung tâm phòng, ngọn đèn dầu hình hoa sen đúc bằng đồng thau tỏa ra ánh sáng mù mạt, đục ngầu và chập chờn. Ánh nến chao đảo theo từng cơn gió lạnh lách qua khe ván, hắt những bóng đen kỳ hình dị dạng lên bức bình phong bằng gỗ đàn hương thêu hình trăng khuyết bằng chỉ bạc đã xỉn màu. Đằng sau bức bình phong ấy là chiếc giường tuyết lạnh—khối đá hàn ngọc vĩnh cửu được đục đẽo thô sơ, tỏa ra làn khói trắng mong manh như sương tuyết mùa đông.
Tạ Vô Trần nằm tựa lưng vào thành giường bằng đá tuyết lạnh ấy.
Gần một ngày đêm đã trôi qua kể từ khi hắn bị Quản lý Thố Uyển lôi xộc như một con chó tàn phế và ném vào đây. Thân thể hắn hoàn toàn bất động, tựa như một pho tượng đá dựng đứng giữa địa ngục. Lớp gấm trắng từng miêu tả sự tôn quý của một cựu Kiếm Tôn Vô Cực Kiếm Tông nay rách rưới xơ xướp, bị nhuộm đen bởi vệt máu đông khô đét và những dải mủ chảy ra từ các khớp xương. Xiềng xích phong ấn bằng đồng sắt thô ráp quấn chặt lấy hai cổ tay, đâm thấu qua bả vai và ghim chặt vào da thịt hắn. Mỗi lần nhịp thở mỏng mong của hắn chuyển động, những mắt xích lại cọ xát vào vết thương hở, tạo ra tiếng lách cách kim loại khô khốc xen lẫn tiếng máu tươi ứa ra rỉ rả.
Kiếm cốt trong thân thể hắn đã bị đập nát hoàn toàn. Toàn bộ kinh mạch đứt gãy thành vô số đoạn nhỏ, tu vi nghìn năm tan thành mây khói. Nhưng dù chỉ còn lại một cái xác phế vật, làn hàn khí tự nhiên hình thành qua hàng trăm năm tu luyện Vô Tình Đạo vẫn không ngừng rỉ ra từ từng lỗ lông chân hắn, đóng thành một lớp băng mỏng xám xịt quanh chân giường. Ánh mắt hắn nhắm nghiền, gương mặt góc cạnh tàn tạ không có lấy một chút sức sống, đón nhận từng cơn đau xé thịt xương bằng một sự im lặng tuyệt đối, lạnh lẽo đến rợn người.
Phía sau bình phong, Bạch Miên đứng chôn chân trên sàn đá hoa cương lạnh ngắt.
Nàng đứng đó đã lâu, đôi mắt sắc sảo ẩn sau hàng mi rậm rạp không ngừng quan sát từng chuyển động nhỏ nhất của Tạ Vô Trần. Những lời đe dọa tàn khốc của Quản lý Thố Uyển trong căn phòng kín tầng ba vẫn còn vang vọng bên tai nàng như một bản án tử hình có thời hạn. Chín mươi chín ngày. Nàng chỉ có đúng chín mươi chín ngày để hoàn thành một nhiệm vụ tưởng chừng như điên rồ nhất thế gian: làm cho một kẻ đã tự tay chặt đứt tình căn, tu luyện Vô Tình Đạo đến mức tâm như tro tàn phải động tâm.
Bạch Miên khẽ cúi đầu nhìn bàn tay mình. Trong lòng bàn tay nàng, cảm giác run rẩy vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Nàng nhớ lại hình ảnh những Thỏ Yêu bị lôi trở về từ Thất Tình Điện trong Đêm Thu Tủy vừa qua—đôi mắt trống rỗng, thần trí bị xóa sạch, cơ thể co quắp như những cái vỏ ốc cạn sệt sinh khí. Nếu nàng thất bại, những cây kim bạc khổng lồ của Thất Tình Điện sẽ đâm xuyên qua Dục Cốt của nàng, rút sạch Tình Kiếp Tủy để dâng nộp cho các lão quái vật Tiên Môn, và biến nàng thành một cái xác vô hồn không hơn không kém.
Không. Nàng tuyệt đối không để bản thân rơi vào kết cục đó. Thố Uyển này là một chiếc lồng sắt tàn nhẫn, nhưng nàng đã sống sót trong chiếc lồng này bằng sự khôn ngoan và sự tàn nhẫn với chính bản thân mình. Tạ Vô Trần không phải là một con người đối với nàng; hắn là cánh cửa duy nhất để nàng giữ lại mạng sống, là quân cờ mà nàng bắt buộc phải khuất phục.
Bạch Miên hít một hơi thật sâu. Làn khí lạnh xâm nhập vào lồng ngực khiến nàng hơi nhói đau, nhưng nó cũng giúp nàng lấy lại sự tỉnh táo tuyệt đối đằng sau lớp vỏ mị luyến. Nàng bắt đầu điều chỉnh cơ thể.
Đôi vai gầy chầm chậm thả lỏng, dáng đứng kiêu hãnh chuyển thành tư thế lười biếng, mềm mại như một dải lụa không xương. Nàng đưa tay kéo nhẹ vạt áo lụa mỏng màu đỏ thẫm, để tà áo trượt dài xuống qua bờ vai mịn màng, phô bày làn da trắng ngần đối lập hoàn toàn với sắc đỏ cuồng nhiệt của vải vóc và không gian tối tăm xung quanh. Đôi môi nàng uốn cong thành một nụ cười ái muội, ngọt ngào và cợt nhả—nụ cười mà nàng đã luyện tập hàng nghìn lần trước những gã tu sĩ Tiên Môn háo sắc.
Nàng vận chuyển luồng linh lực yếu ớt còn sót lại trong kinh mạch, tập trung đẩy nó về phía tuyến Dục Cốt sau lưng.
Trong giây khắc, một phản ứng hóa học tinh xảo bắt đầu diễn ra bên trong cơ thể Bạch Miên. Nàng không động chân tình. Nàng dùng kỹ thuật điều tiết mị thuật truyền thống của tộc Nguyệt Thố, kết hợp với tàn dư dược tửu đã hấp thụ để ép cơ thể tỏa ra Tình Hương giả.
Mùi hương bộc phát.
Đó là một thứ hương thơm đậm đặc, nồng nặc và phức tạp đến kỳ lạ. Nó khởi đầu bằng vị ngọt lịm của hoa nguyệt thảo nở rộ giữa đêm trăng, hòa quyện với vị nồng nàn, ngất ngây của rượu đào ủ lâu năm dưới đáy linh tuyền, và kết thúc bằng một vệt hương ái muội, ấm áp như hơi thở của người tình trong đêm xuân. Mùi Tình Hương giả ấy như một luồng khói hồng ngào ngạt, nhanh chóng tràn ngập gian phòng, điên cuồng vây hãm và đè nén làn hàn khí u ám dồn ra từ giường tuyết.
Bạch Miên nhấc chân. Tiếng vạt áo lụa ma sát trên sàn đá hoa cương phát ra âm thanh sột soạt nhẹ nhàng, uyển chuyển. Nàng bước qua bức bình phong thêu trăng khuyết, từng bước đi như bước trên nhịp tim của kẻ đối diện. Ánh mắt nàng ngập tràn sự si mê giả tạo, long lóng nước và lấp lánh thứ ánh sáng mê hoặc của kẻ đang chìm đắm trong sắc dục.
Nàng tiến lại gần bệ đá tuyết lạnh. Làn hàn khí buốt giá lập tức đâm thấu qua lớp áo lụa mỏng dính, chạm vào làn da trần của nàng khiến từng lỗ lông chân co quắp vì lạnh. Nhưng nét mặt Bạch Miên không hề gợn một chút nhăn nhó. Nàng cong môi, nhẹ nhàng nhấc tà áo đỏ, gác một bên chân ngọc trần trụi lên bệ đá tuyết lạnh ngắt, rồi chầm chậm ngả thân thể mềm mại xuống ngay bên cạnh Tạ Vô Trần.
Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại chỉ còn trong gang tấc.
Hàn khí từ cơ thể Tạ Vô Trần tỏa ra mãnh liệt đến mức làm đông ngắt từng hạt sương hồng đang vương trên mái tóc dài của Bạch Miên. Băng tuyết mỏng bám lên bờ vai thon thả của nàng, nhưng nàng vẫn như một con rắn lửa nóng rực, áp sát thân thể mình vào khuôn ngực trần trụi bám đầy vệt máu khô của hắn. Nàng chống một tay lên tấm gối đá tuyết, nghiêng đầu ngắm nhìn gương mặt góc cạnh, nhợt nhạt của cựu Kiếm Tôn.
Nàng đưa ngón tay thon dài, dịu dàng và chậm rãi lướt nhẹ từ vết sẹo trầy xước trên xương đòn của hắn, di chuyển dần lên chiếc cổ gầy guộc, rồi dừng lại trên gò má lạnh ngắt như băng đá của Tạ Vô Trần. Ngón tay nàng mỏng manh nhưng mang theo sức nóng của mị thuật và mùi Tình Hương giả nồng nặc đến mức ngột ngạt.
Bạch Miên ghé sát môi vào vành tai tái nhợt của hắn. Hơi thở thơm nồng vị rượu đào và hoa nguyệt thảo của nàng phả nhẹ lên làn da hắn, dịu dàng như một lời thì thầm của ác ma:
Tạ Kiếm Tôn, Tuyết Nguyệt Cá này lạnh lẽo quá, giường tuyết này lại cứng đến xót người... Sao chàng cứ nằm mãi thế này, không chịu mở mắt nhìn thiếp lấy một lần?
Giọng nói của nàng được nắn ngót bằng tất cả sự quyến rũ chết người của tộc Nguyệt Thố—vừa nũng nịu, vừa trầm ướt, lại vừa chứa đựng một sự khao khát thiêu đốt. Nàng khẽ nghiêng người, để lồng ngực phập phồng của mình cọ xát nhẹ vào bờ vai đang bị xích sắt đâm xuyên của hắn, cố tình để làn Tình Hương giả bao phủ hoàn toàn khứu giác và tâm trí người đàn ông.
Đêm nay dài lắm, người đã thành ra thế này rồi, tu vi không còn, kiếm cốt đã nát... Hà cớ gì phải ôm lấy cái Vô Tình Đạo đã chết kia mà chịu khổ? Nhìn thiếp đi, dựa vào thiếp... Thiếp có thể cho chàng tất cả sự ấm áp và cực lạc trên đời này.
Lời nói của nàng rơi vào hư không, ngọt ngào như mật đắng dâng lên trước miệng một kẻ đang khát. Bạch Miên quan sát kỹ từng sợi mi, từng nếp nhăn trên gương mặt Tạ Vô Trần, chờ đợi một phản ứng nhỏ nhất—một nhịp thở rối loạn, một sự co rút của cơ mặt, hay một vệt ửng hồng mỏng manh trên làn da tái nhợt. Chỉ cần hắn bộc lộ một tia xao xuyến, một chút khát khao thể xác tầm thường của nam nhân, kịch bản của nàng sẽ chính thức đâm chồi.
Nhưng Tạ Vô Trần vẫn nằm đó.
Thân thể hắn cứng đờ như đá vôi dưới đáy biển sâu. Không một nhịp thở nào bị đứt quãng. Làn da lạnh ngắt dưới ngón tay nàng không hề tăng thêm một độ ấm. Dường như Tình Hương giả nồng nặc và thân thể nóng rực của nàng chỉ là một cơn gió thoảng qua tòa tháp đá đã sụp đổ.
Sự im lặng kéo dài đến mức đáng sợ. Tiếng nến cháy tách tách và tiếng gió gầm hú ngoài thung lũng dường như bị đẩy ra xa.
Rất chậm rãi, Tạ Vô Trần mở mắt.
Bạch Miên đã chuẩn bị tâm lý cho rất nhiều kịch bản: hắn có thể mở mắt với sự tức giận của một cao thủ bị nhục nhã, sự rối bời của một kẻ trót phàm tâm, hay sự thèm khát đục ngầu của loài thú bị mị thuật thao túng. Nhưng nàng đã hoàn toàn sai.
Đôi mắt mở ra ấy không có lấy một hạt bụi phàm trần.
Đó là một đôi đồng tử màu xám xịt, sâu thẳm, trong suốt và lạnh lẽo đến mức tuyệt đối. Trong đôi mắt ấy không hề chứa đựng bất kỳ cảm xúc nào của loài người—không giận dữ, không khinh bỉ, không ái muội, và càng không có sắc dục. Đôi mắt ấy tựa như một mặt hồ băng vĩnh cửu nằm sâu dưới đáy vực không đáy, nơi ánh sáng mặt trời chưa từng chiếu tới, và mọi sự sống đều bị đóng băng ngay khi chạm vào.
Ánh mắt của Tạ Vô Trần đâm thẳng vào mắt Bạch Miên.
Trong khoảng khắc bốn mắt nhìn nhau ở khoảng cách chỉ vài phân, Bạch Miên cảm thấy tim mình như ngừng đập. Ánh nhìn của kẻ tu Vô Tình Đạo đỉnh cao như một lưỡi kiếm vô hình, lạnh tàn và sắc bén, dễ dàng đâm xuyên qua lớp vỏ mỹ miều lười biếng của nàng, xé tan làn Tình Hương giả nồng nặc đang bao phủ xung quanh, và soi rọi vào tận đáy sâu tâm khảm nàng.
Dưới sự thấu suốt trần trụi ấy, mọi mị thuật, mọi tư thế quyến rũ, mọi lời nói ngọt ngào của Bạch Miên đều bị lột sạch, để lộ ra bản chất thật sự đang giấu kín bên trong: một sự hoảng sợ tột cùng trước cái chết, một sự tính toán tàn nhẫn của kẻ đường cùng, và một sự diễn kịch vụng về đến đáng thương.
Ngón tay Bạch Miên đang đặt trên gò má hắn khẽ khựng lại. Lần đầu tiên trong đời, nàng cảm thấy làn Tình Hương giả do chính mình tạo ra trở nên lố bịch và vô dụng đến thế. Cảm giác buốt giá không còn xuất phát từ chiếc giường tuyết hay làn hàn khí bên ngoài, mà từ chính chỗ sâu nhất trong linh hồn nàng bùng lên, lan tỏa ra khắp các khớp xương.
Tạ Vô Trần không gạt tay nàng ra. Hắn cũng không hề di chuyển thân thể để né tránh sự tiếp xúc ngực trần đầy ái muội của nàng. Hắn chỉ nằm đó, ngước đôi mắt màu xám lạnh lẽo nhìn nàng, rồi khóe môi khô nứt, rỉ máu của hắn chầm chậm nhếch lên.
Đó là một nụ cười mỉa mai. Một nụ cười cay đắng, tàn nhẫn và tràn ngập sự khinh rẻ dành cho toàn bộ cái gọi là "Cực Lạc" của Thố Uyển.
Hắn cất giọng. Âm thanh đục ngầu, khàn đặc vì những vệt máu khô đọng trong cổ họng, nhưng từng từ ngữ thốt ra lại rõ ràng, đanh thép như tiếng băng tan va đập vào đá nhọn:
Cực Lạc Thố Uyển... chỉ có thể nghĩ ra được trò hề rẻ tiền này thôi sao?
Tiếng nói của hắn vang lên trong gian phòng tĩnh lặng, làm ngọn đèn dầu hình hoa sen chao đảo mạnh mẽ. Tạ Vô Trần nhìn vệt Tình Hương hồng nhạt đang bốc lên từ đầu ngón tay nàng, rồi ánh mắt hắn lại chuyển về phía đôi mắt đang cố giữ vẻ lười biếng của Bạch Miên. Nụ cười mỉa mai trên môi hắn càng rộng hơn, để lộ những chiếc răng vương vệt máu tươi:
Dùng một con thỏ giả tạo, ngâm mình trong thứ dược hương hỗn tạp tàn tạ, để đến quyến rũ một kẻ đã chết?
Bạch Miên thấy cổ họng mình khô khốc. Nàng muốn cất lời, muốn dùng những câu từ cợt nhả để lấp liếm, nhưng ánh mắt của Tạ Vô Trần đã hoàn toàn khóa chặt khả năng diễn kịch của nàng. Lời nói của hắn tiếp tục rơi xuống, bình thản nhưng tàn nhẫn như từng lưỡi dao phay lột sạch lớp da thịt ngụy trang:
Mắt cô rất đẹp, nhưng trong đó không có một chút tình ý nào. Chỉ có sự sợ hãi tột cùng và những phép tính tàn nhẫn về mạng sống của chính mình.
Tạ Vô Trần khẽ liếc mắt nhìn tà áo đỏ đang trượt khỏi vai nàng, giọng điệu chuyển thành sự khinh bỉ sâu sắc:
Mùi hương trên người cô nồng nặc đến mức làm người ta buồn nôn, nhưng tâm trí cô lại lạnh hơn cả khối hàn ngọc dưới lưng ta. Cô đang sợ Thất Tình Điện? Cô đang sợ những cây kim bạc rút tủy? Một kẻ đem thân xác ra làm mồi nhử với một tâm trí đầy hoảng loạn, rã rời và dối trá... lại muốn làm cho Tạ Vô Trần này động tâm?
Căn phòng rơi vào một sự im lặng đè nén đến mức nghẹt thở.
Toàn bộ kịch bản quyến rũ, toàn bộ sự tự tin vào mị thuật và kinh nghiệm thao túng nam nhân của Bạch Miên đã hoàn toàn sụp đổ chỉ sau vài câu nói của cựu Kiếm Tôn. Hắn không chỉ nhìn thấu sự giả tạo của Tình Hương giả, mà còn bóc trần động cơ sinh tồn đè nặng trong lòng nàng. Trước mặt kẻ từng tu Vô Tình Đạo đến mức nhìn thấu vạn vật, mọi kỹ thảo quyến rũ của Nguyệt Thố tộc chỉ là một trò hề vụng về.
Bạch Miên thu tay lại.
Nàng rút ngón tay khỏi gò má cold ngắt của Tạ Vô Trần. Nụ cười dịu dàng, ái muội và ánh mắt si mê giả tạo trên gương mặt nàng biến mất trong chớp mắt, nhường chỗ cho một nét mặt hoàn toàn xơ cứng, lạnh tà và sắc sảo như lưỡi trủy thủ vừa tuột khỏi bao.
Nàng chầm chậm chống tay ngồi thẳng dậy trên giường tuyết. Tà áo lụa mỏng màu đỏ thẫm được nàng kéo lại, che đi bờ vai trắng ngần vừa phô bày. Làn Tình Hương giả ngào ngạt quanh thân nàng lập tức bị nàng vận chuyển linh lực thu hồi, dập tắt không còn một vệt hương thơm.
Bạch Miên cúi đầu nhìn kẻ tàn phế đang nằm dưới thân mình.
Trận quyến rũ đầu tiên đã thất bại một cách triệt để và nhục nhã. Nhưng đằng sau sự thất bại đó, một sự thức tỉnh tàn khốc đã bùng lên trong tâm trí nàng. Nàng nhận ra rằng, kẻ trước mắt dù có bị phế bỏ tu vi, dù kiếm cốt đã nát vụn thành từng mảnh, dù toàn thân bị xiềng xích phong ấn ghim thấu thịt xương... thì bản chất của kẻ từng đứng trên đỉnh cao Vô Tình Đạo vẫn là một tòa thành bằng đá kiên cố không thể công phá bằng những thủ đoạn sắc dục thông thường.
Hắn không phải là những Thỏ Yêu ngây thơ bị kích thích bởi mị thuật, cũng không phải là những gã tu sĩ Tiên Môn phàm phu tục tử dễ bị làm mờ mắt bởi làn da trắng hay mùi hương ngon ngọt. Hắn là Tạ Vô Trần—kẻ đã tự tay diệt trừ mọi dục niệm của bản thân, coi cuộc đời mình chỉ là một đống tro tàn và khinh rẻ mọi sự giả dối trên thế gian này.
Một đối thủ như vậy, dùng "dối trá" để đối đáp, vĩnh viễn chỉ nhận lại sự mỉa mai và thất bại.
Bạch Miên khẽ nheo mắt, đôi đồng tử thỏ lấp lánh thứ ánh sáng tà mị, nguy hiểm và đầy tính toán. Áp lực chín mươi chín ngày vẫn còn đó, lưỡi đao của Thất Tình Điện vẫn đang treo lơ lửng trên đầu nàng. Nhưng sự hoảng sợ ban đầu đã biến mất, thay thế bằng một sự quyết tâm tàn nhẫn của một kẻ điên trên cờ sinh tử.
Nàng nghiêng người, ghé sát mặt vào gương mặt Tạ Vô Trần một lần nữa. Lần này, không còn Tình Hương, không còn nụ cười nũng nịu, chỉ có một giọng nói lạnh lẽo, sắc như băng tàn và đầy đe dọa:
Tạ Kiếm Tôn, nhìn thấu thiếp thì đã sao? Chàng coi khinh trò hề này thì đã sao? Chàng nên nhớ, nơi này là Cực Lạc Thố Uyển, và cả thiếp lẫn chàng đều chỉ là những con thú nằm trong lồng.
Nàng mỉm cười—một nụ cười sắc sảo, không còn một chút ngọt ngào giả tạo:
Chín mươi chín ngày. Thiếp không sống được, thì chàng cũng đừng mong được yên ổn mà chết trên chiếc giường tuyết này. Trò chơi này... thiếp và chàng sẽ còn phải diễn tiếp.
Nàng đứng dậy khỏi giường tuyết, tà áo đỏ quét qua lớp băng mỏng trên sàn nhà. Bạch Miên bước về phía góc phòng tối, để lại Tạ Vô Trần nằm đó với những mắt xích sắt lạnh ngắt và nụ cười mỉa mai đọng lại trên môi. Cuộc đối đầu giữa kẻ tu Vô Tình Đạo bị đày ải và con thỏ ma mị mang án tử hình chính thức bắt đầu—không phải bằng sự ái muội ngọt ngào, mà bằng một cuộc chiến tâm lý tàn khốc giữa hai kẻ cùng đứng bên bờ vực thẳm.