Chương 6:
Tập 6: Kịch Bản Cực Lạc Giả Tạo
Lầu hai của Tuyết Nguyệt Cá ngập trong một thứ ánh sáng đỏ mù mạt, tù túng và ngột ngạt đến mức khiến hơi thở của con người ta quánh lại nơi cổ họng. Ngọn đèn dầu vĩnh cửu đặt trên đôn đá cẩm thạch tỏa ra thứ khói mỏng mang hương trầm pha lẫn mùi thảo dược nồng nặc. Nhưng dù thứ hương trầm ấy có đậm đặc đến đâu, nó vẫn không thể nào lấp liếm được mùi máu tươi tanh nồng và làn hàn khí buốt giá đang cuộn lên từ góc phòng. Căn phòng rộng lớn được ngăn cách bởi vô số lớp màn lụa mỏng đung đưa theo từng cơn gió lạnh luồn qua khe cửa sổ khép kín. Mỗi dải lụa mang một sắc đỏ khác nhau, từ đỏ tươi như máu mới đến đỏ thẫm như vết thương cặn đọng, biến gian phòng thành một chiếc lồng son ngập tràn cảm giác đe dọa ẩn nấp dưới vẻ xa hoa giả tạo.
Bạch Miên đứng trước bức màn lụa đỏ rực thêu hình hoa đào gãy cành. Nàng chậm rãi nâng vạt áo lụa mỏng màu hồng phấn, ngón tay thon dài gãi nhẹ lên mép bàn đá cẩm thạch xám, cố tình để linh lực trong cơ thể dao động nhẹ theo từng nhịp đập của trái tim. Nhịp đập của linh lực kéo theo thứ Tình Hương giả do nàng tỉ mỉ điều chế từ chiều bộc phát ra không trung. Thứ hương thơm ấy ngào ngạt, ái muội, phảng phất như vị ngọt của quả chín đã lên men lâu ngày trong vò đá, vừa ngọt lịm vừa pha lẫn chút cay nồng của ma thuật quyến rũ, nhanh chóng lấp đầy gian phòng mờ tối.
Nàng biết rõ, ở các góc xà nhà bằng gỗ tuyết tùng và phía sau bức bình phong thêu hình trăng khuyết kia, những con mắt vô hình của bùa trận giám sát ngầm đang mở to. Đó là các Nhãn Trận do Tiên Môn cài cắm, liên kết trực tiếp với mật phòng của Quản lý Thố Uyển. Mọi chuyển động, mọi thanh âm, thậm chí là cả nhịp thở và nồng độ mị hương tỏa ra trong căn phòng này đều đang bị ghi lại không sót một chi tiết. Mỗi vòng quay của linh lực trong Nhãn Trận tạo ra những tia sáng xanh bích lăn tăn như mắt rắn rình mồi giữa đêm đen.
Thượng tầng Tiên Môn không có kiên nhẫn. Bản án chín mươi chín ngày đang đếm ngược từng khắc, từng giờ, từng nhịp gõ của canh gõ đêm ngoài thung lũng. Quản lý Thố Uyển cần thấy tiến độ, cần thấy sự tan chảy của Vô Tình Đạo để ngưng tụ ra giọt Tình Kiếp Tủy cực phẩm dâng nộp cho các lão quái vật. Sau thất bại thảm hại từ màn quyến rũ trực diện bằng sắc dục ở gian phòng chính vài ngày trước, Bạch Miên hiểu rằng dùng mị thuật cứng rắn để ép một kẻ từng đứng trên đỉnh cao Vô Tình Đạo phải động tâm là chuyện hoàn toàn hoang đường. Muốn giữ lấy cái mạng này trước khi thời hạn kết thúc, nàng bắt buộc phải tự tay viết ra một kịch bản, một kịch bản Cực Lạc giả tạo đủ tinh xảo để qua mắt những kẻ điềm nhiên tọa thị trên cao.
Bạch Miên xoay người, tà áo lụa rủ xuống mềm mại như làn nước thắm. Bàn chân trần của nàng lướt đi trên nền đá lạnh gốm men, không tạo ra bất kỳ tiếng động nào. Nàng bước về phía chiếc giường ngọc tuyết lạnh đặt ở trung tâm gian phòng. Trên mặt ngọc tỏa ra làn sương trắng mờ ảo, mát lạnh nhưng bám chặt vào da thịt như những kim ti nhỏ. Tạ Vô Trần đang ngồi tựa lưng vào thành giường, tư thế không đổi suốt nhiều canh giờ qua.
Người đàn ông ấy vẫn mặc bộ y phục thô bằng vải đay màu xám tro rách rưới. Xiềng xích phong ấn bằng đồng đen nặng nề quấn chặt lấy hai cổ tay và đâm thấu qua bả vai hắn, mỗi lần hắn di chuyển dù chỉ một phân, những chiếc đinh sắt nhỏ khắc phù văn tà ma lại cắm sâu thêm vào da thịt, rút đi chút sức lực tàn dư ít ỏi. Dù tu vi đã bị phế hoàn toàn, kiếm cốt bị đập nát thành từng mảnh vụn bên trong cơ thể, Tạ Vô Trần vẫn ngồi đó với sống lưng thẳng tắp như một thanh kiếm gãy nhưng chưa bao giờ chịu cong gập trước uy quyền. Đôi mắt hắn khép hờ, gương mặt góc cạnh sắc nét gầy guộc đến xanh xao, làn da tái nhợt như cái xác không có hơi ấm sinh khí. Hàn khí tỏa ra từ kinh mạch bị tàn phá của hắn liên tục va chạm với làn Tình Hương nóng rực do Bạch Miên ngưng tụ, tạo nên những tiếng xè xè khe khẽ trong không trung cùng vô số bọt khí linh lực tan biến rải rác.
Bạch Miên tiến lại gần, bóng của nàng dưới ánh đèn dầu chập chờn đổ dài trên mặt đất rồi trèo lên bức màn lụa đỏ đằng sau giường ngọc. Nàng cúi người, bàn tay măng nong lướt qua khoảng không cách ngực Tạ Vô Trần nửa tấc. Nàng không chạm vào hắn. Nàng đủ thông minh để biết chạm vào luồng hàn khí tự nhiên phản phệ của một kẻ tu Vô Tình Đạo sẽ chỉ làm hắn dội ngược lại sự khinh bỉ và phản kháng kịch liệt, làm hỏng toàn bộ vở diễn.
Kiếm Tôn đại nhân, Bạch Miên cất tiếng, giọng nói mềm rũ rượi như tơ tằm ngâm trong nước ngọt, chứa đựng sự luyến ái đắm đuối đến mức bất cứ gã đàn ông nào nghe thấy cũng phải xiêu lòng. Nhưng ánh mắt nàng, ẩn đằng sau bờ mi dài rủ xuống, lại lạnh lẽo và tỉnh táo đến đáng sợ. Nàng ghé sát tai hắn, thì thầm bằng luồng âm thanh nhỏ mịn chỉ đủ cho hai người nghe: Nhãn Trận góc tây bắc đang đỏ lên. Nếu hôm nay chúng ta không tạo ra một cảnh tượng ân ái mặn nồng, sáng mai Quản lý sẽ mang roi đinh tẩm muối tới đây. Ta không muốn bị đánh đến biến dạng da thịt, và ta tin ngài cũng chẳng muốn nghe tiếng gào thét phiền phức của ta xé tan sự tĩnh lặng này đâu.
Tạ Vô Trần không mở mắt. Hàng lông mi dài đen nhánh của hắn hơi rung nhẹ dưới ánh đèn dầu mù mạt. Hắn hít vào một hơi thở mang đầy mùi Tình Hương giả ngào ngạt, thứ hương thơm mà hắn vô cùng khinh bỉ vì sự giả tạo lộ liễu và mưu đồ thấp hẹp ẩn chứa bên trong. Nhưng hắn không đẩy nàng ra. Hắn hiểu rõ vị thế của mình hiện tại. Hắn là một tù nhân bị phế bỏ, một cái lò luyện dược sống trong mắt Tiên Môn, một vật thí nghiệm không hơn không kém. Sự nhẫn nại của kẻ quản lý Thố Uyển có giới hạn, và việc cuốn vào những màn tra tấn vặt vãnh chỉ làm hao tổn chút linh lực tàn dư mà hắn đang cố gắng gom góp từng giọt để duy trì sự sống cho kinh mạch rạn nứt.
Diễn cho tốt vào, Tạ Vô Trần cất giọng. Âm thanh của hắn khàn đục, khô khốc như hai mảnh đá nham nhở cọ vào nhau giữa hoang mạc, không mang theo một chút cảm xúc con người. Hắn vẫn giữ nguyên tư thế ngồi, không chủ động vươn tay, không buông một lời ngọt ngào giả mạo, nhưng hắn hơi nghiêng đầu về phía trước, để bóng của mình lồng trọn vào bóng của Bạch Miên trên màn lụa đỏ.
Đó là sự hợp tác tối thiểu. Một sự ngầm thừa nhận trần trụi giữa hai kẻ bị giam cầm trong cùng một chiếc lồng sắt lớn mang tên Cực Lạc Thố Uyển.
Bạch Miên khẽ mỉm cười, một nụ cười chua chát giấu kín đằng sau làn môi son rực rỡ. Nàng bắt đầu di chuyển, khởi đầu kịch bản mà nàng đã tốn bao công sức tính toán.
Nàng nghiêng người, vung nhẹ dải lụa mềm trên vai khiến nó rủ xuống đùi Tạ Vô Trần, tạo nên một đường cong ái muội dưới ánh đèn chiếu ngược. Nàng cất lên những tiếng thở dốc nồng nàn, thì thầm những lời tình tứ thắm thiết đến rợn người, cố tình làm cho giọng nói của mình vang vọng khắp căn phòng, len lỏi vào từng khe hở của bùa trận giám sát. Nàng ngửa đầu ra sau, cố tình để ánh đèn dầu hắt bóng thân thể mềm mại, uyển chuyển của mình quấn quýt lấy thân hình cao lớn, cứng đờ của Tạ Vô Trần.
Trên bức màn lụa đỏ rực bao quanh chiếc giường ngọc, hai chiếc bóng đổ đè lên nhau, giao thoa và uốn lượn, tạo nên một viễn cảnh vô cùng cuồng nhiệt và hỗn loạn. Ánh sáng chập chờn biến dải áo lụa rủ xuống thành những đường cong mời gọi cuồng dại, biến sự im lặng bất động của Tạ Vô Trần thành sự đắm đuối u mê đến nghẹt thở, biến từng nhịp thở dồn dập do Bạch Miên cố tình ép ra từ lồng ngực thành kết quả của một trận tình ái bỏng cháy giữa đêm sâu.
Nàng vươn tay quờ quạng qua không trung, tạo ra những tiếng động sột soạt của vải vóc va chạm, tiếng xích sắt lắc xắc nhẹ do Tạ Vô Trần điều chỉnh góc ngồi. Bạch Miên để tóc xõa tung, vài sợi tóc đen nhánh lướt qua bả vai thô ráp của hắn. Tình Hương giả bộc phát đến mức đỉnh điểm, hóa thành những hạt sương mỏng màu hồng nhạt lơ lửng trong không trung, bám vào thành giường tuyết lạnh rồi tan ra thành những giọt nước đục ngầu, đọng lại thành từng vệt kéo dài như nước mắt.
Trong suốt nửa canh giờ diễn trò căng thẳng, Tạ Vô Trần như một pho tượng đá gãy nát giữa biển lửa mị luyến. Hắn ngồi yên, chịu đựng mùi hương nồng nặc xông thẳng vào phế quản, chịu đựng bóng dáng mềm mại của người phụ nữ trước mặt liên tục chao đảo quanh mình. Ánh mắt hắn hướng về hư không tối om, lạnh lẽo đến mức có thể đóng băng cả ngọn lửa dầu đang cháy bùng trên đôn đá. Hắn không hề động đậy một ngón tay, nhưng việc hắn giữ nguyên vị trí, không vung tay đánh văng nàng ra hay buông lời sỉ nhục, đã là sự trợ giúp lớn nhất giúp Bạch Miên hoàn thành màn kịch hoàn hảo trước mắt Tiên Môn.
Khi ánh sáng xanh trên Nhãn Trận ở góc tường chớp nhẹ ba lần rồi từ từ dịu đi, sắc đỏ cảnh báo chuyển sang màu xám nhạt, dấu hiệu cho thấy kẻ giám sát phía sau bức bình phong mật phòng đã hài lòng và thu lại linh lực theo dõi, Bạch Miên lập tức dừng lại.
Sự cuồng nhiệt giả tạo trong gian phòng tan biến ngay tức khắc, nhanh như cách nó vừa xuất hiện.
Bạch Miên thu lại dải áo lụa, sự ái muội đắm đuối trên gương mặt nàng biến mất không để lại một dấu vết, nhường chỗ cho vẻ mệt mỏi trần trụi và sự tỉnh táo tàn nhẫn của một kẻ vừa thoát khỏi cửa tử. Nàng lùi lại hai bước rộng, hít sâu một hơi khí lạnh để tống khứ thứ mị hương ngột ngạt ra khỏi lồng ngực đang phập phồng. Nàng đưa tay quệt nhẹ giọt mồ hôi rịn ra trên trán, ánh mắt lười biếng nhìn về phía Tạ Vô Trần đang gục đầu.
Hợp tác tốt lắm, Kiếm Tôn đại nhân, Bạch Miên lên tiếng, giọng nói đã trở lại vẻ cợt nhả, mỉa mai thường ngày. Xem ra ngài cũng không đến mức hũ nút như ta tưởng. Đêm nay qua được rồi, ít nhất Quản lý sẽ không mang xích đinh tẩm muối đến phiền chúng ta trong ba ngày tới. Ngài nên cảm ơn trí khôn của ta đi.
Tạ Vô Trần không đáp lời. Hắn nhắm nghiền mắt lại, hơi thở trở nên dồn dập và nặng nề hơn bao giờ hết. Trận diễn kịch ngắn ngủi vừa rồi, dù hắn chỉ ngồi yên làm nền cho chiếc bóng của nàng, nhưng áp lực từ làn Tình Hương nóng rực cùng việc phải liên tục duy trì hàn khí tàn dư để bảo vệ kinh mạch tàn phế đã vắt kiệt chút sức lực ít ỏi còn lại của hắn.
Bạch Miên định xoay người bước xuống cầu thang lầu hai để trở về phòng riêng nghỉ ngơi và uống dược tửu trung hòa Tình Hương giả. Nhưng khi nàng vừa bước được một bước, một tiếng động nhỏ vang lên đằng sau lưng, tiếng xích sắt va chạm vào đá ngọc kêu keng một tiếng chói tai, vang vọng giữa gian phòng vắng lặng, kèm theo đó là một tiếng hừ nhẹ nén chặt sự đau đớn tột cùng từ sâu trong cổ họng Tạ Vô Trần.
Nàng khựng lại, quay đầu nhìn lại theo phản xạ.
Tạ Vô Trần đang gục hẳn đầu về phía trước, hai tay ôm lấy lồng ngực. Cơ thể hắn run lên từng đợt nhẹ nhàng nhưng dồn dập. Do chuyển động quá đỗi nặng nề khi ngả người ra sau để thả lỏng cơ thể sau màn kịch, vạt áo đay rách rưới trên lưng hắn đã bị móc vào một mắt xích đồng đen sắc nhọn, giật mạnh sang một bên khi hắn cố nhúc nhích.
Tấm lưng của cựu Kiếm Tôn Vô Cực Kiếm Tông hoàn toàn lộ ra dưới ánh đèn dầu tù túng.
Bạch Miên chết khựng tại chỗ. Ánh mắt nàng co thắt lại, đồng tử giãn ra trong một khoảnh khắc ngỡ ngàng tột độ. Dải khăn lụa cầm lỏng lẻo trên tay nàng suýt chút nữa rơi xuống sàn đá.
Đó không phải là một tấm lưng của con người. Đó là một phế tích đẫm máu và thịt nát.
Từ bả vai xuống tận thắt lưng, làn da từng rắn rỏi như thép nguội nay bị rạch nát bởi vô số đường kiếm xé rách sâu hun hút. Nhưng kinh dị nhất là một vết thương hình chữ thập kéo dài dọc theo xương sống hắn, nơi từng chứa đựng Kiếm Cốt vô song của một thiên tài tu tiên trấn phái. Kiếm Cốt đã bị người ta sống sùng dùng tà pháp đập nát và rút ra ngoài không thương tiếc. Bờ thịt xung quanh vết thương bét nhát, thâm tím và sưng mủ, nhiều chỗ đã bắt đầu hoại tử đen ngòm vì thiếu linh lực nuôi dưỡng. Những chiếc đinh sắt của xiềng xích phong ấn đâm xuyên qua da thịt, ghim chặt lấy những đoạn xương gãy còn sót lại, mỗi khi cơ thể hắn co bóp theo nhịp thở, máu tươi màu đỏ thẫm lại rỉ ra từ những lỗ hổng đó, chảy ngoằn ngoèo xuống vạt áo đay xám tro.
Không có linh lực trấn áp, không có linh dược chữa trị, Tạ Vô Trần đang phải dùng chính da thịt trần trụi của mình để gánh chịu sự đau đớn tột cùng từ những vết thương kiếm cốt bị phá vỡ đó mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi khắc trôi qua.
Làn hàn khí buốt giá tỏa ra từ người hắn không phải là thứ pháp thuật cao siêu hay uy lực còn sót lại, mà là kết quả của việc tàn dư kiếm ý trong kinh mạch bị rạn nứt liên tục rò rỉ ra ngoài, tự do gọt giũa và xé rách vào chính xương thịt hắn từ bên trong.
Bạch Miên đứng nhìn, ngón tay măng nong bấu chặt vào tà áo lụa mỏng đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Lớp giáp phòng thủ lý trí, tàn nhẫn mà nàng cẩn thận dựng lên suốt bao năm qua ở Cực Lạc Thố Uyển bỗng nhiên xuất hiện một vết nứt nhỏ. Nàng đã chứng kiến vô số Thỏ Yêu bị rút tủy đến kiệt sức, chứng kiến đồng loại bị biến thành những cái xác vô hồn không cảm xúc, nàng tưởng tâm mình đã lạnh như đá ngầm dưới đáy biển, tưởng rằng bản thân sẽ không bao giờ cảm thấy dao động trước bất kỳ nỗi đau nào của kẻ khác. Nàng coi Tạ Vô Trần là một quân cờ, một mục tiêu cần thao túng bằng đủ mọi thủ đoạn để sinh tồn qua ngày.
Nhưng lúc này đây, nhìn tấm lưng nát tươm, máu thịt lẫn lộn cùng những chiếc đinh sắt đâm thấu xương của gã đàn ông từng đứng trên đỉnh cao mây ngàn, một cảm giác xót xa, thương hại thoáng qua xộc thẳng lên lồng ngực nàng, khiến cổ họng nàng đắng ngắt.
Đó không phải là tình yêu. Tuyệt đối không phải. Nàng tự nhủ trong tâm trí mình. Đó chỉ là thứ lòng thương hại bản năng trần trụi nhất của một sinh linh bị giam cầm dành cho một sinh linh khác đang chịu sự đày đọa thảm khốc hơn.
Nàng tiến lại gần chiếc giường ngọc một cách vô thức, bước chân không còn sự lướt đi nhẹ nhàng của mị thuật mà mang theo vẻ nặng nề kỳ lạ. Nàng đưa tay ra, rút từ trong tay áo ra một dải khăn lụa sạch vốn dùng để lau mồ hôi.
Để ta, Bạch Miên cất tiếng, giọng nói không còn vẻ cợt nhả hay ma mị giả tạo, mà hạ thấp xuống, run nhẹ trong không gian tĩnh lặng.
Cút.
Một từ duy nhất buông ra từ miệng Tạ Vô Trần. Hắn không quay đầu lại, nhưng dải áo đay bị rách được hắn vội vã kéo lên bằng bàn tay run rẩy, che khuất đi tấm lưng đẫm máu. Giọng nói của hắn lạnh lẽo như băng tuyết dưới đáy ngục tối, chứa đựng sự tự tôn cuối cùng của một kẻ dù đã rơi xuống bùn lầy vẫn tuyệt đối không cần sự rủ lòng thương hại từ bất kỳ ai.
Bạch Miên khựng tay lại giữa không trung. Nàng nhìn bàn tay mình, nhìn dải khăn lụa trắng rồi lại nhìn bóng lưng gầy guộc, cứng đờ của hắn dưới ánh đèn chập chờn.
Nàng chậm rãi thu tay về, siết chặt dải khăn lụa trong lòng bàn tay cho đến khi nó nhăn nhúm. Vết nứt thương hại trong tâm trí nàng nhanh chóng bị lớp băng giá lý trí tàn nhẫn lấp đầy trở lại. Nàng tự nhắc nhở bản thân một cách khắc nghiệt: Đây là Cực Lạc Thố Uyển. Thương hại kẻ khác nghĩa là tự đào huyệt gài mình xuống đất sâu. Nàng cần sống, và cách duy nhất để sống là hoàn thành kịch bản chín mươi chín ngày mà Tiên Môn đã áp đặt.
Ngài tự lo lấy đi, Bạch Miên nói khẽ, vạt áo lụa hồng chuyển động khi nàng xoay người bước đi dứt khoát. Lần sau có diễn, nhớ giấu vết thương cho kỹ. Kẻ giám sát không thích nhìn thấy máu tàn phế làm hỏng hương vị của Cực Lạc đâu.
Nàng bước xuống cầu thang gỗ lầu hai, để lại gian phòng mờ tối dưới ánh đèn dầu mù mạt, nơi Tạ Vô Trần vẫn ngồi gục đầu giữa sương tuyết lạnh, chịu đựng cơn đau xé thịt xương trong sự im lặng tuyệt đối của đêm dài.