Chương 3:
Tập 3: Bước Chân Khởi Đầu
Khi tia sáng đầu tiên của hừng đông lách qua những kẽ đá hẹp trên vòm thạch động u trầm, sương mù từ rặng núi đá vôi u tối bắt đầu tràn vào lối ra Cấm Địa Thiên Chu. Bầu không khí nơi đây đẫm mùi thảo mộc hoang dại hòa quyện cùng hơi lạnh se sắt của vách đá ngàn năm. Trong lòng động tĩnh mịch, những sợi Huyền Tơ màu sẫm kiên cố vẫn tỏa ra luồng ánh sáng u vi mờ ảo, đan thành một tấm kén tơ kiên cố bảo bọc lấy thể xác của Kiếm Tiên Mặc Uyên. Hắn nằm đó, sắc mặt tuy tái nhạt nhưng từng đường nét gọt giũa vẫn giữ nguyên vẻ uy nghiêm, tĩnh lặng như một pho tượng ngọc lịm đi giữa dòng thời gian ngưng đọng.
Ti Vân đứng bên cạnh quan tài tơ, đôi mắt trầm lặng soi rọi hình bóng người nam nhân từng một thời làm chấn động Tam giới bằng một kiếm uy chấn bốn phương. Mái tóc nàng đen tuyền như đêm tối, mượt mà xõa xuống bờ vai thon gọn, phản chiếu thứ ánh sáng thanh xuân sung mãn của một nữ tử tộc Thiên Chu chưa từng vướng bận hồng trần. Làn da nàng mịn màng như ngọc thạch, đôi mắt trong veo không một vệt gợn. Nàng biết, khoảnh khắc nàng bước chân ra khỏi cấm địa này, cuộc đời bình lặng vốn có của nàng sẽ mãi mãi khép lại, nhường chỗ cho một chuỗi những giông bão nghịch thiên. Nàng lờ mờ cảm nhận được cái giá phải trả cho việc vá víu một linh hồn thần thánh đã vỡ nát, nhưng trong ánh mắt nàng không có lấy một vệt dao động.
Nàng khẽ nâng bàn tay thon dài, cẩn thận thu dọn những vật dụng cần thiết cho chuyến đi long trời lở đất phía trước. Nằm gọn gàng trong chiếc hộp gỗ dâu ngàn năm là năm cuộn Thiên Tơ mang những màu sắc và uy năng hoàn toàn khác biệt, được lưu giữ qua nhiều thế hệ của tộc Thiên Chu.
Cuộn thứ nhất là Bạch Tơ, tinh khiết và mềm mại tựa như làn mây sớm, mang khả năng vỗ về, xoa dịu những linh hồn đang bối rối hoặc chấn động.
Cuộn thứ hai là Lam Tơ, lung linh sắc xanh của đại dương sâu thẫm, chứa đựng linh lực cảm ứng vạn vật và nối liền những sợi dây nhân quả mảnh mỏng nhất.
Cuộn thứ ba là Hồng Tơ, rực rỡ và nồng ấm như dòng máu trong tim, đại diện cho tình cảm, duyên nợ và sự kết nối tâm hồn bền chặt.
Cuộn thứ tư là Huyền Tơ, thẫm màu và kiên cố rắn rỏi như sắt nguội, mang sức mạnh phong ấn và bảo vệ khỏi sự tàn phá của ngoại lực.
Cuộn cuối cùng, quý giá và chói lọi nhất, chính là Kim Tơ, tỏa ra thứ hào quang hoàng kim ấm áp, đại diện cho bản nguyên hy vọng và khả năng hàn gắn những vết nứt sâu thẫm nhất của nguyên thần.
Bên cạnh năm cuộn Thiên Tơ là những chiếc kim bạc Kim Ngân Kim mảnh như tơ nhện nhưng sắc bén vô cùng, cùng chiếc hũ ma pháp làm từ ngọc tủy thanh khiết dùng để chứa đựng những mảnh hồn sau khi tìm lại được. Mỗi một công cụ đều đã được Ti Vân tỉ mỉ truyền linh lực, sẵn sàng cho công việc dệt khâu nghịch thiên. Nàng nâng từng chiếc kim, miết nhẹ ngón tay qua thân kim lạnh ngắt, cảm nhận trọng trách nặng nề đang đè lên vai. Tộc Thiên Chu sinh ra vốn sống ẩn dật, nhưng hôm nay, kỹ nghệ dệt hồn bí truyền của tộc nàng lại trở thành niềm hy vọng duy nhất của cả Tam giới.
Nàng tiến lại gần Trận Cáp Nhân Quả đang xoay chuyển chậm rãi ở trung tâm thạch động. Những hoa văn cổ xưa khắc trên sàn đá vôi vẫn bừng lên ánh sáng u vi. Ti Vân giơ tay ra, rút một sợi Lam Tơ mảnh như sợi tóc từ cuộn tơ xanh, thả nhẹ vào không trung. Sợi Lam Tơ lơ lửng, sau đó như nhận được một sự vẫy gọi từ vô hình, nó run rẩy khẽ rung lên rồi hướng thẳng về phía nam – hướng dẫn tới trần thế nhân gian tấp nập.
Sự kết nối nhân quả đã phát ra tín hiệu rõ ràng. Mảnh hồn thứ nhất của Mặc Uyên – mảnh hồn đại diện cho sự Thiện lương – đang lưu lạc nơi thế giới loài người. Nơi ấy, tuy không có tu vi cao cường hay thần thông biến hóa như tiên giới, nhưng lại là nơi tập trung muôn vàn cảm xúc mừng giận thương lo của chúng sinh. Mảnh hồn chứa đựng bản tính nhân hậu thuần khiết nhất của hắn đang nương tựa ở đó, dùng chút tàn lực cuối cùng để chở che cho những con người bé nhỏ trước tai ương.
Cảm nhận được vị trí xác thực của mảnh hồn đầu tiên, Ti Vân thở ra một hơi nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó là một niềm lo âu man mác dâng lên trong lòng. Mới chỉ là mảnh hồn thứ nhất. Trước mắt nàng vẫn còn sáu mảnh hồn khác đang tán lạc khắp những địa giới nguy hiểm khôn lường, và mỗi bước đi đều ẩn chứa vô số tai họa rình rấp. Tam giới rộng lớn, thế lực tà ác rình rập, và thời gian thì không chờ đợi một ai.
Ti Vân xoay người, bước chậm rãi trở lại bên quan tài Huyền Tơ. Nàng cúi xuống, khoảng cách giữa hai người gần đến mức nàng có thể nhìn thấy từng hàng mi dài rủ xuống của Mặc Uyên. Thể xác hắn vẫn hoàn toàn bất động, không một nhịp thở, không một phản ứng tâm linh. Nhưng đối với Ti Vân, hình bóng lạnh lẽo này lại chính là ngọn hải đăng duy nhất soi sáng con đường chông gai phía trước.
Nàng vươn tay, những ngón tay thon nhỏ dừng lại trong không trung cách gương mặt hắn chỉ một phân, rồi khẽ khàng lướt qua làn không khí se lạnh chung quanh hắn như muốn lưu giữ lại hơi ấm mỏng manh còn sót lại. Đôi mắt nàng tràn ngập sự dịu dàng, kiên nhẫn cùng một quyết tâm sắt đá không bao giờ lay chuyển.
"Mặc Uyên," Ti Vân thì thầm, giọng nói ngọt ngào u trầm vang vọng giữa thạch động tĩnh mịch. "Nhân gian dẫu có muôn vàn hiểm nguy, chặng đường phía trước dẫu có gập ghềnh tàn khốc, ta nhất định sẽ mang từng mảnh hồn của huynh trở về. Dù phải đi đến tận cùng Tam giới, dù phải đối mặt với muôn trùng bão giông, Ti Vân này tuyệt đối không lùi bước."
Nàng đứng lên, cài lại chiếc hộp gỗ dâu bên hông, khoác lên mình chiếc áo choàng xám đơn sơ để che đi dung mạo và khí chất của tộc Thiên Chu. Ti Vân quay lưng, từng bước chân vững vàng tiến về phía lối ra của Cấm Địa.
Lối ra Cấm Địa Thiên Chu rạng đông đón nàng bằng một luồng gió lạnh mang theo hơi sương ẩm ướt của vách đá và hương thảo mộc thanh mát. Bầu trời hừng đông hiện ra vẻ hứa hẹn một ngày mới, nhưng phía dưới thung lũng, sương mù vẫn bao phủ lấy các vách đá u tối, giống như số phận mờ ảo đang chờ đợi nàng ở phía trước. Ti Vân đứng lại một nhịp ở ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối, ngoái đầu nhìn lại thạch động cổ kính lần cuối cùng, rồi bước ra ngoài, hòa mình vào không gian mênh mông của nhân gian.