Chương 4:
Tập 4: Mảnh Hồn Thiện Lương
Rời khỏi lối ra của Cấm Địa Thiên Chu khi sương mù rạng đông còn vấn vương trên những vách đá vôi ẩm ướt, Ti Vân vững bước tiến về phía chốn nhân gian. Làn gió sớm mang theo hơi lạnh thấu xương lướt qua vai áo, nhưng trong lồng ngực nàng, ngọn lửa quyết tâm dường như chưa từng bùng cháy mãnh liệt đến thế. Chiếc túi gấm nhỏ đeo bên hông nhẹ nhàng lắc lư theo từng nhịp bước. Bên trong túi, những cuộn Thiên Tơ đủ màu sắc nằm im lúp xúp bên cạnh ngọn kim bạc Kim Ngân Kim sắc lẹm — bộ dụng cụ dệt khâu nhân quả thiêng liêng mà tộc Thiên Chu đã truyền giữ qua biết bao thế hệ.
Nhưng hơn cả những báu vật ấy, thứ dẫn đường cho Ti Vân trong đêm tối chính là sợi Lam Tơ mỏng manh đang rực lên thứ ánh sáng xanh dịu nhẹ. Một đầu tơ quấn chặt lấy cổ tay mảnh dẻ của nàng, đầu kia trải dài thăm thẳm, len lỏi qua từng khe đá, vượt qua ranh giới giữa tiên giới và nhân gian để đâm thẳng về phía chân trời xa tắp.
Lần theo sự chỉ dẫn mềm mại nhưng kiên định của sợi Lam Tơ, Ti Vân lội qua những con suối cạn cằn cỗi, bước qua những cánh rừng già rậm rạp còn chưa tan vết cháy xém từ đợt dư chấn đại chiến Ma-Tiên. Càng tiến gần về phía vùng đất của con người, sợi Lam Tơ trên cổ tay nàng lại càng rung lên từng nhịp đập khe khẽ. Mỗi nhịp rung không phải là sự cuồng bạo của tiên lực, mà giống như một trái tim mệt mỏi đang thốt lên những lời thì thầm đong đầy xót xa. Nàng biết, mảnh hồn đầu tiên của Kiếm Tiên Mặc Uyên đang ở rất gần.
Khi mặt trời bắt đầu ngả về phía tây, rải xuống không gian những vạt nắng vàng thẫm như mật chín, Ti Vân đặt chân đến ranh giới của một ngôi làng cổ nằm yên bình bên ven rừng.
Xóm làng hiện ra dưới hoàng hôn với những mái nhà tranh đơn sơ nấp sau vách đất, những hàng rào tre xiêu vẹo đan xen cùng những con đường đất nhỏ ngoan ngoãn rợp bóng cây cổ thụ. Ánh chiều tà đỏ quạnh nhuộm thắm các khoảng sân nhỏ, gội lên không gian một cảm giác tĩnh mịch, êm đềm đến lạ thường.
Tuy nhiên, đằng sau vẻ yên bình bề ngoài ấy, Ti Vân lập tức nhận ra một làn u khí ảm đạm đang lảng bảng trong từng kẽ lá. Đó là dấu vết tàn dư của một cơn dịch bệnh tàn khốc vừa tràn qua nơi này. Làn gió chiều thổi qua không mang theo mùi hoa dại, mà sặc sụa mùi thuốc bắc đắng ngắt hòa lẫn mùi đất ẩm ướt trơ trọi. Từng tiếng thở dài thượt, từng lời cầu nguyện lâm râm run rẩy vút ra từ đằng sau những cánh cửa gỗ khép hờ. Cuộc sống của hàng trăm con người nơi đây đang chao đảo bên vực thẳm của sự kiệt quệ và chết chóc.
Thế nhưng, giữa khung cảnh u uất ấy, một điều kỳ diệu lại đang hiện diện ngay tại trung tâm của ngôi làng.
Tại khoảng sân rộng nương bóng cây đa cổ thụ ngàn năm, nơi tập trung đông đúc những người dân ốm yếu đang nằm nghỉ mệt mỏi trên các thảm rơm khô tơi tả, một luồng ánh sáng ấm áp, trong trẻo như vạt nắng mai đang nhẹ nhàng lan tỏa. Nguồn sáng ấy không chói lóa, không mang theo bất kỳ áp lực hay tiên uy hung hãn nào của một bậc đệ nhất kiếm tôn. Nó rực lên một sắc vàng kim dịu nhẹ, êm ả như bàn tay vô hình vỗ về từng gương mặt xanh xao, xua đi cơn sốt mê sảng và ngăn không cho làn dịch khí đen u ám xâm nhập vào cơ thể yếu ớt của họ.
Ti Vân nín thở, chậm rãi thu ngắn khoảng cách. Đôi mắt trong veo của nàng đong đầy sự kinh kinh ngạc lẫn xúc động khi nhìn rõ tâm điểm của luồng ánh sáng.
Đang lơ lửng ngay trên vòm lá cây đa chính là một quầng sáng mềm mại, uốn lượn liên tục tựa như một vạt lụa tiên dệt bằng tơ trời. Đó chính là mảnh hồn thứ nhất của Mặc Uyên — mảnh hồn mang bản chất Thiện lương trọn vẹn nhất.
Dù đã vỡ nát khỏi nguyên thần, dù không còn ký ức, danh xưng hay trí tuệ đỉnh cao của vị Kiếm Tiên từng xông pha giữa trận chiến kinh thiên động địa, mảnh hồn này vẫn hành động theo bản năng thuần khiết nhất của hắn. Khi rơi xuống nhân gian và chứng kiến cảnh người dân lành bị tà khí dịch bệnh hoành hành, phần linh hồn thiện lương ấy đã tự động bùng nở. Nó dùng chút tàn lực mỏng manh còn sót lại để tạo thành một kết giới che chở, bảo vệ cho hàng trăm con người vô tội khỏi bàn tay của tử thần.
"Mặc Uyên..." Ti Vân khẽ thì thầm, bờ môi run lên nhè nhẹ.
Nàng đứng yên nhìn luồng ánh sáng ấm áp đang kiên trì tỏa ra từng đợt sóng linh lực xoa dịu xóm làng, lòng dấy lên một nỗi niềm thương cảm và kính trọng sâu sắc. Người đàn ông này, khi còn tại thế đã mang bản mệnh kiếm gánh vác cả Tam giới, chấp nhận hy sinh nguyên thần để chém diệt Ma Thần. Đến khi linh hồn vỡ nát thành từng mảnh vụn trôi dạt khắp nhân gian, phần bản tính nhân từ trong hắn vẫn không ngừng bao bọc cho chúng sinh. Sự hy sinh của hắn chưa từng dừng lại; nó kéo dài dai dẳng và thầm lặng ngay cả trong trạng thái tàn hồn đứt đoạn.
Thấu hiểu được điều đó, Ti Vân nhẹ nhàng tiến thêm một bước.
Sự xuất hiện đột ngột của một người mang theo hơi thở Thiên Chu lập tức khiến luồng ánh sáng trên cao chao đảo. Mảnh hồn Thiện lương vội vã thu hẹp phạm vi che chở, co cụm lại thành một cầu sáng nhỏ, tỏa ra những luồng sóng linh lực bất an và bối rối. Nó không nhận ra người tới là ai, chỉ cảm thấy một sự hiện diện lạ lẫm có thể làm gián đoạn việc nó đang bảo vệ dân làng.
Ti Vân lập tức dừng bước, không muốn làm mảnh hồn hoảng sợ. Nàng mỉm cười dịu dàng, ánh mắt đong đầy sự thấu hiểu và nhẫn nại. Nàng chậm rãi giơ bàn tay thon nhỏ lên, khẽ bấm ngón tay. Từ trong chiếc túi gấm bên hông, một cuộn Bạch Tơ và một cuộn Lam Tơ tự động bay ra, mềm mại gỡ từng vòng dệt lơ lửng trong không trung.
Bạch Tơ tượng trưng cho sự tinh khôi, thuần khiết và xoa dịu; Lam Tơ đại diện cho sự kết nối, thấu cảm và vỗ về. Ti Vân điều khiển hai sợi tơ màu trắng và xanh đan xen vào nhau, tạo thành một mạng lưới tơ mỏng nhẹ như làn sương thu, từ từ bay về phía cầu sáng đang run rẩy.
"Đừng sợ..." Giọng nói của Ti Vân vang lên êm dịu như tiếng suối chảy qua khe đá, ngọt ngào và tràn đầy sự an ủi. "Ta đến để đưa huynh trở về. Người dân nơi đây đã an toàn rồi, huynh đã làm rất tốt..."
Nàng vừa cất lời, vừa điều khiển Bạch Tơ nhẹ nhàng vuốt ve luồng ánh sáng xung quanh cầu sáng, từng chút một hòa tan sự cảnh giác của nó. Lam Tơ truyền đi những dao động tâm linh tràn ngập tình yêu thương và lòng trân trọng, đưa hơi ấm quen thuộc của tộc Thiên Chu — người từng lặng lẽ dõi theo hắn qua bao mùa mưa nắng — chạm vào phần sâu thẫm của mảnh hồn.
Nhận ra hơi ấm quen thuộc và sự chân thành không chút tạp niệm trong từng sợi tơ của Ti Vân, cầu sáng dịu đi rõ rệt. Những luồng sáng giận dữ hay bối rối lắng xuống, thay vào đó là thứ ánh sáng vàng kim đong đầy sự tin tưởng. Mảnh hồn Thiện lương khẽ rung rinh, tỏa ra một làn sóng ấm áp đáp lại, giống như một đứa trẻ đi xa lâu ngày cuối cùng cũng tìm thấy vòng tay nương tựa.
Nó không hề kháng cự, không hề chạy trốn. Mảnh hồn nhẹ nhàng đáp xuống, lướt qua mạng lưới Bạch Tơ và Lam Tơ, rồi chậm rãi quấn quýt quanh những ngón tay thon nhỏ của Ti Vân. Một cảm giác ấm áp, thanh bình chạy thẳng từ đầu ngón tay vào tận sâu trong tâm khảm của nàng, khiến đôi mắt nàng rơm rớm giọt lệ.
Ti Vân cẩn thận lấy ra từ trong ngực áo chiếc hũ ma pháp — một bảo vật chuyên dụng được chạm khắc những hoa văn cổ xưa của tộc Thiên Chu để cất giữ linh hồn. Nàng mở nắp hũ, khẽ thì thầm một câu chú an hồn. Mảnh hồn Thiện lương ngoan ngoãn thu nhỏ lại thành một hạt sáng lung linh, tự nguyện gieo mình vào trong chiếc hũ mà không chút ngần ngừ.
Khi nắp hũ đóng lại, chiếc hũ ma pháp tỏa ra thứ ánh sáng vàng nhạt êm dịu, ấm áp tỏa ra qua kẽ tay Ti Vân. Nàng ôm chiếc hũ vào lòng, cảm nhận được nhịp đập khe khẽ bên trong. Mảnh hồn đầu tiên đã trở về an toàn.
Ngẩng đầu nhìn lại ngôi làng cổ, Ti Vân thấy ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm ảm đạm với những ngôi sao sớm lấp lánh trên bầu trời. Dù mảnh hồn đã rời đi, nhưng luồng sinh khí ấm áp và kết giới bảo vệ mà nó để lại vẫn sẽ tiếp tục che chở cho dân làng thêm nhiều ngày tới, đủ để họ vượt qua cơn dịch bệnh.
Ti Vân đứng lặng giữa khoảng sân vắng, lọn tóc đen tuyền dài mượt tung bay nhẹ nhàng trong làn gió đêm dịu mát. Làn da nàng vẫn mịn màng, dung mạo vẫn tràn đầy sức sống thanh xuân của một con người chưa từng phải gánh chịu những đau đớn nghịch thiên. Nhưng trong đôi mắt nàng, sự kiên định và lòng trân trọng dành cho Kiếm Tiên Mặc Uyên đã sâu sắc hơn gấp bội.
Nàng siết chặt chiếc hũ ma pháp trong tay, khẽ mỉm cười xót xa nhưng tràn đầy hy vọng. Chặng đường phía trước vẫn còn sáu mảnh hồn đang lưu lạc, mỗi mảnh hồn sẽ là một thử thách, một nỗi đau và một cái giá phải trả. Nhưng lúc này đây, cầm trên tay mảnh hồn Thiện lương trọn vẹn, Ti Vân biết rằng mọi sự đánh đổi của nàng sau này đều hoàn toàn đáng giá.
Nàng xoay người, bước đi trong đêm tối, chuẩn bị trở về Cấm Địa Thiên Chu để tiến hành bước tiếp theo: dệt khâu mảnh hồn đầu tiên vào thể xác đang chờ đợi của Mặc Uyên.