Hữu Duyên Audio Hữu Duyên Audio

Chương 7: Tập 7: Bóng Tối Hắc Chu

Font:
Dòng:
Chữ:
Cỡ chữ:

Tiên giới muôn đời vẫn phủ một sắc xanh trong thanh tĩnh, nhưng khi bước chân người lữ khách đi sâu vào những khoảng không bị bỏ quên sau trận đại chiến Ma-Tiên, màu xanh ấy liền nhường chỗ cho sắc u tối đến rợn người.

Ti Vân ôm chặt chiếc hũ ma pháp trước ngực. Bên trong lòng hũ thạch anh trong suốt, mảnh hồn thứ hai của Mặc Uyên – mảnh hồn mang chở tất cả sự cuồng bạo, oán hận và phẫn nộ tàn dư từ trận chiến sinh tử ở Vực Hổ Lăng – vẫn đang va đập liên hồi, phát ra những luồng hào quang màu đỏ sẫm như máu tươi. Nhờ vào những sợi Lam Tơ mềm mại cùng sự kiên nhẫn dịu dàng đến rớm máu của nàng, luồng kiếm khí hung hãn ấy cuối cùng mới chịu tạm thời lui bước, thu lại những chiếc gai nhọn hoắt để nép mình vào lòng hũ. Tuy vậy, sức nóng bừng bừng từ sự phẫn nộ của Kiếm Tiên vẫn liên tục tỏa ra qua lớp thạch anh, làm tê dại từng đầu ngón tay đang ôm giữ của Ti Vân.

Nơi lồng ngực nàng, vết nứt nhỏ trên linh hồn – cái giá phải trả sau lần khâu mảnh hồn Thiện lương đầu tiên vào nguyên thần Mặc Uyên – lại nhói lên từng nhịp âm ỉ. Làn da trên mu bàn tay nàng, nếu nhìn kỹ dưới ánh sáng mờ tàn của chiều muộn, đã phảng phất những nếp dằn mỏng mờ như gợn sóng lăn tăn trên mặt nước mùa thu. Linh lực trong cơ thể nàng không còn dồi dào, trọn vẹn như trước; từng nhịp hít thở đều mang theo cảm giác hụt hẫng, hư hao nhạt nhòa.

Dẫu vậy, đôi mắt Ti Vân vẫn giữ nguyên sự kiên định. Nàng khẽ vuốt ve thân hũ ma pháp, xoa dịu luồng sáng đỏ cuộn xoáy bên trong. Nàng biết, chỉ cần mang mảnh hồn này trở về Cấm Địa Thiên Chu thành công, thể xác lạnh lẽo của Mặc Uyên sẽ lại ấm lên đôi chút, nguyên thần của hắn sẽ phục hồi thêm một phần sinh khí.

Muốn trở về Cấm Địa, Ti Vân bắt buộc phải băng qua U Mộc Lâm – khu rừng cổ thụ nguyên sinh nằm ở ranh giới nhập nhằng giữa Nhân gian và Tiên vực. Nơi đây từ hàng ngàn năm qua đã không còn bóng dáng tiên gia hay dấu chân người trần. Sương mù dày đặc như nốt vôi đặc quánh che khuất toàn bộ những vòm cây cao vút. Không khí ngột ngạt, ẩm thấp và bốc lên một mùi hôi hám khó chịu – thứ mùi vị tanh nồng của nhựa cây hoai mục hòa lẫn với ma khí đầm lầy tích tụ qua muôn vàn trận chiến xa xưa.

Ti Vân dừng bước bên một gốc cây cổ thụ to bằng ba người ôm. Vỏ cây đen xì, sần sùi như da sương ốc, rỉ ra những giọt nhựa màu mủ đặc sánh.

Nhưng điểm khiến sống lưng nàng lạnh ngắt không nằm ở sương mù hay cỏ dại, mà nằm ở những vệt tơ giăng chằng chịt giữa các cành cây cao phía trên. Những sợi tơ ấy không hề trong suốt hay mang ánh ngân bạc thanh khiết như tơ của tộc Thiên Chu, mà mang một sắc đen tuyền u uất, dày cộp và bốc ra làn khói mỏng hôi hám. Chúng chăng thành từng mảng lớn như những tấm màng nhện khổng lồ, nuốt chửng mọi ánh sáng chiếu qua.

"Tơ đen..." Ti Vân thì thầm, ngón tay thanh mảnh lập tức siết chặt lấy vành áo choàng.

Trong giáo huấn xa xưa của dòng tộc Thiên Chu, tơ đen thuộc về một nhánh đồng tộc đã bị xua đuổi và nguyền rủa từ kỷ nguyên trước – những kẻ từ bỏ thiên mệnh dệt nối duyên nợ, từ bỏ kim ngân vá dệt linh hồn, để quay sang nghiên cứu thuật cắt đứt nhân quả. Kẻ nắm giữ tơ đen chính là Hắc Chu, những sinh linh sinh ra từ bóng tối của sự đố kỵ, tha hóa và mong muốn đưa vạn vật trở về hư vô.

Một tiếng cười rúc rích, khàn đục như tiếng hai thanh kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau, đột ngột vang lên từ khoảng không thăm thẳm trên đỉnh đầu Ti Vân.

"Ta cứ tưởng là vị đại năng nào ghé thăm, hóa ra lại là một con Nhện Trắng nhỏ bé, ngây thơ của Cấm Địa."

Làn sương mù bị xé rách bởi một luồng gió đen hôi hám. Từ trên cành cổ thụ cao nhất, một bóng người gầy guộc, cào cào như bộ xương khô từ từ hạ xuống. Hắn không rơi xuống như người thường, mà đu mình trên một sợi tơ đen mảnh như sợi tóc nhưng dẻo dai vô cùng.

Kẻ đó khoác trên mình bộ y phục rách rưới màu tro tàn, khuôn mặt hốc hác, chằng chịt những gân máu đen. Đôi mắt hắn xám xịt, hoàn toàn không có tròng đen, tỏa ra thứ ánh nhìn tàn nhẫn, điên loạn. Rút ra từ lưng hắn là một chiếc kéo ma pháp dài hơn hai thước, thân kéo đúc bằng kim loại xám xịt nhẵn bóng, xoay tròn liên tục trên năm ngón tay gầy guộc.

Mỗi lần hai lưỡi kéo khép lại, không khí xung quanh lại phát ra tiếng "tách" giòn tan, ghê rợn, kèm theo một vệt nứt xám mỏng manh xuất hiện rồi biến mất trong khoảng không.

Đó chính là Kéo Nhân Quả – thứ vũ khí chuyên dùng để cắt đứt mọi duyên nợ, ràng buộc và sự liên kết giữa các sinh linh.

Hắc Chu nghiêng đầu, đôi mắt xám xịt xoáy thẳng vào chiếc hũ ma pháp đang tỏa sáng trên tay Ti Vân, rồi lại dời ánh mắt sang gương mặt tái nhạt nhưng tràn đầy kiên định của nàng.

"Ti Vân..." Hắc Chu buông lời nhạo báng, giọng nói rít qua kẽ răng mang theo sự khinh bỉ tột cùng. "Ngươi thật sự tin rằng mình có thể cứu được hắn sao? Kiếm Tiên Mặc Uyên đã đem bản mệnh kiếm đập nát để chém diệt Ma Thần, linh hồn hắn đã vỡ vụn thành bảy mảnh phát tán khắp Tam giới. Đó là quy luật nhân quả, là vạn vật tự sụp đổ! Vậy mà ngươi – một kẻ nhỏ bé, cô độc thuộc tộc Thiên Chu – lại dám nghịch thiên gánh vác cái gánh nặng thây lay ấy?"

Ti Vân lùi lại nửa bước, cơ thể tự động chuyển sang trạng thái phòng thủ. Nàng khéo léo giấu chiếc hũ ma pháp chứa mảnh hồn Phẫn nộ ra sau lưng, ánh mắt trở nên sắc lẹm: "Hắc Chu, ngươi đã rời khỏi dòng tộc từ hàng ngàn năm trước. Việc ta làm không liên quan đến ngươi. Tránh đường!"

"Tránh đường?" Hắc Chu cười ngất, tiếng cười khàn đục vang vọng khắp khu rừng u tối khiến đám chim đêm kinh hại vỗ cánh bay loạn xạ, lá khô rơi rụng vèo vèo. "Ngươi có biết ngươi đang làm một việc ngu ngốc đến mức nào không? Mỗi một mũi kim ngươi dệt, mỗi một sợi tơ ngươi nối vào nguyên thần của hắn, linh hồn ngươi sẽ bị xé rách một phần, tuổi thọ và thanh xuân của ngươi sẽ trôi đi như cát chảy qua kẽ tay. Đến cuối cùng, khi hắn tỉnh lại, ngươi sẽ chỉ còn là một nắm tro tàn không ai nhớ đến! Hắn là Kiếm Tiên cao cao tại thượng, còn ngươi chỉ là kẻ hy sinh thầm lặng trong bóng tối!"

Hắn đưa chiếc Kéo Nhân Quả lên trước mặt, hai lưỡi kéo mở rộng, tỏa ra luồng sát khí lạnh lẽo thấu xương: "Tam giới vốn dĩ nên trở về với trạng thái hỗn độn ban đầu. Ma Thần đã chết, Kiếm Tiên đã ngã xuống, nhân quả của thế giới này đã tan vỡ hoàn toàn. Tại sao ngươi lại phải cố gắng hàn gắn một thứ đã sụp đổ? Hãy giao mảnh hồn đó cho ta! Ta sẽ dùng Kéo Nhân Quả cắt đứt hoàn toàn sự liên kết giữa ngươi và hắn, cắt đứt luôn chút tàn hồn này để Mặc Uyên vĩnh viễn tan thành mây khói. Như vậy, ngươi sẽ được tự do, và Tam giới sẽ hoàn toàn giải thoát khỏi cái vòng lặp đau khổ này!"

"Ngu xuẩn!" Ti Vân quát khẽ, giọng nói của nàng vốn dịu dàng nhưng lúc này lại vang lên vang dội, kiên quyết như tiếng đập của sắt đá. "Ngươi chỉ biết đến phá hủy, đố kỵ và cắt đứt. Ngươi làm sao hiểu được ý nghĩa của sự gắn kết và chữa lành? Mặc Uyên hy sinh vì chúng sinh Tam giới, hắn không đáng phải chịu kết cục tan biến cô độc. Dẫu cho ta có phải trả giá bằng cả tính mạng này, ta cũng sẽ đưa hắn trở về!"

"Đã vậy thì..." Ánh mắt Hắc Chu đột ngột trở nên tàn nhẫn, cuồng sát. "...ta sẽ dùng chiếc kéo này cắt đứt luôn cái mạng nhỏ của ngươi!"

Vừa dứt lời, Hắc Chu vung mạnh tay trái. Hàng trăm sợi tơ đen hôi hám từ các cành cây cổ thụ xung quanh lập tức bùng nổ, lao thẳng về phía Ti Vân như một trận mưa tên độc. Không khí trong khu rừng ngột ngạt đến mức muốn nổ tung.

Ti Vân không hề nao núng. Dù linh lực đã suy giảm đôi chút so với trước, phản xạ của một Thiên Chu nguyên bản vẫn giúp nàng nhận biết nguy hiểm trong từng tích tắc. Nàng xoay người, vạt áo choàng xám tung bay trong gió dữ. Từ mười đầu ngón tay thanh mảnh của nàng, những sợi Huyền Tơ màu xanh lục thẫm bùng nổ rực rỡ, đan xen vào nhau tạo thành một tấm lưới bảo vệ kiên cố bao bọc lấy cơ thể nàng và chiếc hũ ma pháp.

"Bùng! Bùng! Bùng!"

Những sợi tơ đen của Hắc Chu đâm sầm vào tấm lưới Huyền Tơ, phát ra những tiếng nổ chói tai và bùng lên từng làn khói đen khét lẹt. Huyền Tơ của Ti Vân mang theo sức mạnh bảo vệ kiên cường, tạm thời dội ngược đợt tấn công dồn dập đầu tiên.

Tuy nhiên, Hắc Chu không phải kẻ dễ dàng bỏ cuộc. Hắn phóng mình xuống từ không trung, chiếc Kéo Nhân Quả trong tay mở rộng tối đa, vạch ra một đường kéo màu xám xịt chém thẳng vào giữa tấm lưới Huyền Tơ.

"Kéttt!"

Một tiếng động ghê người vang lên, tựa như tiếng sợi tơ sống bị xé rách. Tấm lưới Huyền Tơ vốn dĩ dẻo dai vô cùng lại bị lưỡi Kéo Nhân Quả cắt đứt một đường dài. Sự đứt gãy nhân quả lập tức tạo ra luồng chấn động ngược, đánh thẳng vào linh hồn vốn đã có vết nứt của Ti Vân.

"Khụ!"

Một ngụm máu tươi trào ra nơi khóe môi Ti Vân, sắc mặt nàng trong chốc lát trở nên trắng bệch như tờ giấy.

"Haha! Thấy chưa? Tơ của ngươi làm sao chống lại Kéo Nhân Quả của ta!" Hắc Chu điên cuồng gào lên, lưỡi kéo trong tay hắn liên tục đóng mở, tạo ra vô số vệt nứt màu xám áp sát Ti Vân.

Nén nỗi đau nhói như xé gan xé ruột nơi lồng ngực, Ti Vân nhanh chóng đánh giá tình thế. Nàng hiểu rõ, nếu so về sức mạnh chiến đấu trực diện lúc này, khi linh lực nàng đang suy kiệt, nàng khó lòng đánh gục Hắc Chu ngay lập tức. Nhưng tộc Thiên Chu giành chiến thắng chưa bao giờ dựa vào sự tàn bạo, mà nhờ vào trí tuệ và sự tinh tế trong cách giăng dệt không gian.

Nàng lùi liên tiếp ba bước, đôi chân lướt nhẹ trên mặt đất ẩm ướt. Tay trái nàng ôm chặt chiếc hũ ma pháp, trong khi tay phải vẩy mạnh ra từng đợt Huyền Tơ mỏng đến mức gần như vô hình. Nàng không cố gắng giăng lưới phòng thủ thụ động nữa, mà bí mật ném những sợi Huyền Tơ vào các nhánh cây cổ thụ xung quanh, âm thầm thiết lập một trận đồ cạm bẫy trong sương mù.

"Chạy đằng trời!" Hắc Chu nhảy vọt lên cao, chiếc Kéo Nhân Quả nhắm thẳng vào cổ Ti Vân mà giội xuống.

Đúng lúc chân Hắc Chu vừa chạm vào khoảng không trung tâm giữa hai gốc cổ thụ, Ti Vân bất ngờ ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên tia sáng kiên định và lạnh lẽo.

"Rút!" Nàng khẽ hô.

Hàng trăm sợi Huyền Tơ vô hình mà nàng giăng sẵn lập tức căng giật mạnh mẽ. Chúng không tấn công trực diện Hắc Chu, mà siết chặt lấy các cành cây cổ thụ mục nát xung quanh, kéo gãy hàng loạt nhánh cây to lớn rơi xuống cuồn cuộn, tạo thành một trận mưa gỗ đá chặn đứng tầm nhìn và đường tiến của Hắc Chu. Đồng thời, những sợi Huyền Tơ dệt thành một chiếc đòn bẩy quấn lấy eo Ti Vân, giật mạnh nàng về phía sau với tốc độ kinh hoàng.

"Cái gì?!" Hắc Chu giận dữ gào lên khi bị đám cành cây rơi đè nát các sợi tơ đen, lưỡi Kéo Nhân Quả của hắn chém vào hư không tạo nên tiếng gió rít điên cuồng.

Nhờ vào bẫy giăng thoát thân trong gang tấc, Ti Vân đã vượt qua khỏi tầm khống chế của Hắc Chu. Nàng đáp nhẹ xuống một vách đá cao phía xa, không ngoái đầu nhìn lại mà tiếp tục lao nhanh vào sâu trong sương mù, hướng thẳng về phía Cấm Địa Thiên Chu.

Tiếng gào thán điên cuồng của Hắc Chu vọng lại từ phía sau, u ám và đầy đe dọa: "Ti Vân! Ngươi không chạy thoát được đâu! Cho dù ngươi có gom đủ các mảnh hồn, ta cũng sẽ chờ ngươi ở chặng cuối cùng! Ta sẽ tận tay cắt đứt sợi tơ duyên cuối cùng của hai ngươi!"

Lao đi trong cơn gió lạnh rít qua tai, Ti Vân siết chặt chiếc hũ ma pháp vào lòng. Dòng khí nóng từ mảnh hồn Phẫn nộ bên trong hũ tỏa ra như đang sưởi ấm cho đôi bàn tay đang tê dại của nàng.

Trái tim Ti Vân đập liên hồi trong lồng ngực. Nàng nhận ra, hành trình của mình từ giây phút này đã không còn là một cuộc tìm kiếm lặng lẽ và êm đềm nữa. Không chỉ có những hiểm nguy từ các mảnh hồn cuồng bạo hay sự suy kiệt của bản thân, mà giờ đây, kẻ thù cùng đồng tộc đã chính thức lộ diện. Cuộc hành trình gom góp lại sự sống cho Mặc Uyên đã trở thành một cuộc đua sinh tồn đầy nghẹt thở.

Nếu nàng chậm trễ, hoặc nếu nàng gục ngã trước khi khâu xong các mảnh hồn, không chỉ Mặc Uyên vĩnh viễn không thể tỉnh lại, mà mọi nỗ lực và sự hy sinh của nàng cũng sẽ tan thành mây khói dưới lưỡi Kéo Nhân Quả của Hắc Chu.

Nàng ngẩng đầu nhìn về phía vách núi đá vôi u tối phía xa – nơi Cấm Địa Thiên Chu đang ẩn mình trong sương đêm. Ánh mắt Ti Vân chuyển hoàn toàn từ sự dịu dàng thụ động sang một niềm cảnh giác chủ động và quyết tâm sắt đá.

Nàng không chỉ là một người dệt tơ âm thầm chữa lành thương tổn trong bóng tối, nàng sẽ là một chiến sĩ chiến đấu đến cùng để bảo vệ Kiếm Tiên của lòng mình.