Chương 8:
Tập 8: Ván Cược Với Thời Gian
Trong lòng thạch động Cấm Địa Thiên Chu, cái lạnh ngắt của đá vôi ngàn năm dường như chưa bao giờ đậm đặc và u uất đến thế. Mọi âm thanh của vạn vật bên ngoài đều bị rào chắn tự nhiên cùng trận pháp cổ xưa gạt bỏ, chỉ còn lại tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, vang vọng từ những dải nhũ đá nhọn gắt trên trần cao.
Từng giọt... Từng giọt...
Tách... Tách...
Thứ âm thanh đơn điệu ấy va đập vào vách đá, dội lại giữa không gian tĩnh mịch tựa như tiếng gõ nhịp của một chiếc đồng hồ nhân quả vô hình. Nó lạnh lùng, vô tình, và kiên nhẫn đếm ngược từng khoảnh khắc sinh mệnh mỏng manh còn sót lại của người đang đứng giữa bờ vực sinh tử.
Bước chân Ti Vân loạng choạng bước qua ranh giới lối vào Cấm Địa. Mỗi tấc đất nàng vượt qua đều để lại một vệt sương ẩm ướt trộn lẫn cùng tơ máu nhạt. Khi gót chân chạm vào sàn đá se lạnh của thạch động trung tâm, đôi chân nàng hoàn toàn mất đi điểm tựa, khuỵu sụp xuống. Làn sương mù âm u bao phủ khu rừng u tối phía ngoài đã bị phong ấn ngăn cách ở lại sau lưng, nhưng dư chấn từ đợt tấn công hiểm hóc, tàn nhẫn của Hắc Chu vẫn còn hoành hành dữ dội trong từng thớ thịt, từng đường kinh mạch của nàng.
Tơ đen hôi hám cùng lưỡi kéo xám xịt có khả năng cắt đứt nhân quả của kẻ đồng tộc độc ác ấy tuy không thể lấy đi tính mạng nàng ngay tại chỗ, nhưng đã đánh trực diện vào hộ thể tiên lực vốn đã suy yếu trầm trọng sau lần dệt mảnh hồn thứ nhất. Ngực Ti Vân phập phồng gấp gáp, từng hơi thở kéo vào phổi rát buốt như cào xé, mang theo vị chát đắng của máu tươi tràn lên vòm họng.
Thế nhưng, ánh mắt Ti Vân chưa từng rời khỏi chiếc hũ ma pháp đang được nàng ôm chặt trong lòng. Nàng dùng cả hai tay, dùng cả chút sức tàn cuối cùng để che chắn, ấp ôm nó như bảo vệ trái tim của chính mình. Bên trong lớp thủy tinh yếm phép dầy dặn, luồng sáng đỏ rực mang tên Phẫn Nộ – mảnh hồn thứ hai của Kiếm Tiên Mặc Uyên – đang va đập điên cuồng vào thành hũ. Nó giận dữ, cuồng bạo, phát ra những tiếng rì rầm trầm đục tựa như hàng ngàn sóng kiếm khí sắc lẹm đang gầm hú giữa lòng Vực Hổ Lăng hoang vu.
"Đừng sợ... Đừng sợ nữa... Ta đã đưa huynh về nhà rồi..."
Ti Vân thì thầm. Giọng nói của nàng khàn đục, run rẩy vì kiệt sức, nhưng lại đong đầy sự vỗ về dịu dàng vô bờ bến. Nàng không nhìn những vết thương nhỏ xé rách lớp tơ áo đang rỉ máu tươi trên vai và cánh tay mình. Nàng chỉ quan tâm luồng sáng đỏ rực trong hũ có vì sự chấn động vừa rồi mà tổn hại hay không.
Gồng mình đứng dậy bằng tất cả ý chí sinh tồn còn sót lại, Ti Vân tiến từng bước chậm rãi, xiêu vẹo đến trung tâm Cấm Địa. Nơi đó, Chiếc Bàn Dệt Linh Hồn bằng đá cẩm thạch cổ xưa vẫn tĩnh lặng tỏa ra thứ ánh sáng xanh lục dịu nhẹ, thanh khiết của Huyền Tơ.
Trên chiếc bàn dệt ấy, thể xác của đệ nhất Kiếm Tiên Mặc Uyên vẫn nằm bất động. Gương mặt hắn tuấn tú, đường nét cương nghị nhưng thanh tịnh tuyệt đối, hệt như một pho tượng ngọc thạch tạc từ tuyết lạnh ngàn năm, không một gợn sóng sinh khí. Mảnh hồn Thiện Lương mà nàng dệt vào ngực hắn từ mấy ngày trước mới chỉ như một đốm lửa mỏng manh thắp lên chút thần trí chìm sâu nơi đáy nguyên thần. Nó hoàn toàn chưa đủ để lay động hàng mi dài rậm chợp chặt, cũng không đủ sức sưởi ấm làn da lạnh lẽo, vô giác của một thần tiên đã ngã xuống.
Ti Vân cẩn trọng đặt chiếc hũ ma pháp lên phần đầu của Bàn Dệt. Nàng vươn bàn tay gầy guộc, đầu ngón tay run rẩy chạm nhẹ vào gò má Mặc Uyên. Cái lạnh thấu xương từ thể xác hắn truyền qua da thịt nàng, đâm nhói vào tâm trí. Một cảm giác xót xa cuộn dâng mãnh liệt trong lồng ngực Ti Vân, đè nén và làm lu mờ đi toàn bộ nỗi đau đớn thể xác mà nàng đang phải chịu đựng từ thương tổn của Hắc Chu.
Nàng biết rõ, thời gian của mình không còn nhiều. Hắc Chu mang theo dã tâm cắt đứt nhân quả Tam giới đã vươn những vòi tơ đen hôi hám đến sát ranh giới Cấm Địa. Nếu kẻ đó phá vỡ được tầng tầng trận pháp phòng thủ phía ngoài trước khi mảnh hồn Phẫn Nộ này được dệt hoàn chỉnh vào nguyên thần của Mặc Uyên, mọi nỗ lực, mọi sự hy sinh của nàng sẽ tan thành tro bụi. Khi ấy, Mặc Uyên sẽ vĩnh viễn tan biến, và Tam giới sẽ chìm vào thảm cảnh hỗn độn không lối thoát.
Đây chính là một ván cược sinh tử. Nàng đang dùng chính tính mạng, tuổi thọ và nguyên thần của bản thân để cược với bánh xe thời gian khắc nghiệt.
"Trận Cáp Nhân Quả... Mở!"
Ti Vân cắn răng, hai tay bấm nhanh ấn quyết. Giọng đọc chú trầm hùng, cổ kính của tộc Thiên Chu vang vọng, dội lại liên hồi khắp thạch động đá vôi. Từ dưới chân Bàn Dệt Linh Hồn, vô số đường hoa văn phù điêu cổ xưa đồng loạt rực sáng, tỏa ra luồng linh lực màu lam ngọc huyền ảo. Bốn trụ đá vôi khổng lồ xung quanh gầm nhẹ, phát ra những tiếng ngân nga trầm đục như tiếng chuông đồng từ thời thượng cổ. Trận Cáp Nhân Quả chính thức được kích hoạt, dệt thành một quầng sáng bảo vệ kiên cố bao bọc lấy toàn bộ không gian dệt.
Nàng rút từ trong bao vải tùy thân ra chiếc Kim Ngân Kim – cây kim bạc dài ba tấc, sáng quắc, biểu tượng cho quyền năng dệt khâu nhân quả của tộc Thiên Chu. Cùng lúc đó, bằng một động tác quyết đoán, Ti Vân mở tung nắp phong ấn của chiếc hũ ma pháp.
"Gào...!"
Ngay khoảnh khắc nắp hũ vừa mở, mảnh hồn Phẫn Nộ vọt ra ngoài như một con mãnh thú hung dữ vừa thoát khỏi gông cồng. Oán khí tàn dư từ trận đại chiến Ma-Tiên ngàn năm trước cùng sự hận thù, bất an cuồng bạo hóa thành hàng trăm hàng ngàn tia kiếm khí sắc lẹm, đỏ rực như máu, lao vọt loạn xạ khắp không gian trận pháp. Bầu không khí tĩnh mịch bị xé rách bởi những tiếng rít chói tai, rợn người.
Chưa dừng lại ở đó, dư chấn từ đợt tấn công tơ đen của Hắc Chu vẫn còn ẩn núp sâu trong kinh mạch Ti Vân bất ngờ bùng phát, khiến tiên lực của nàng chập chờn, đứt đoạn. Sự mất kiểm soát đột ngột ấy khiến lớp màng phòng thủ của Trận Cáp Nhân Quả chao đảo mạnh mẽ, tạo ra những khoảng hở chết người.
Những luồng kiếm khí do mảnh hồn Phẫn Nộ bộc phát thừa cơ chém xoẹt qua vai, qua cánh tay và lưng Ti Vân. Tiếng vải rách sột soạt vang lên kèm theo những vệt máu tươi bắn ra, nhuộm đỏ lớp áo trang nhã của nàng. Vết thương xé rách thịt da mang theo oán khí nóng rát như lửa đốt, nhưng ánh mắt Ti Vân vẫn kiên định đến mức đáng sợ. Nàng không hề có ý định dùng tiên lực cường đại để áp chế hay đè búp luồng Phẫn Nộ này. Bởi hơn ai hết, Ti Vân thấu hiểu sâu sắc rằng: mảnh hồn này chính là góc khuất đau đớn nhất, là sự phẫn nộ chính đáng và đầy bi kịch của Mặc Uyên khi chứng kiến chúng sinh lầm than, đồng đạo ngã xuống trong trận chiến diệt thế.
"Mặc Uyên... Hãy nhìn ta... Bình tâm lại đi huynh..."
Ti Vân cắn chặt răng chịu đựng đau đớn, xòe rộng hai bàn tay. Nàng dốc hết thần trí, gọi ra hàng trăm sợi Lam Tơ rực rỡ từ không gian. Những sợi tơ màu xanh lam tươi thắm, trong suốt tựa như dòng sông ánh sáng mềm mại, uốn lượn lao vào không trung, quấn chặt lấy luồng hỏa quang đỏ rực cuồng bạo của mảnh Phẫn Nộ.
Thông thường, việc dệt và kết nối một mảnh hồn lành lặn vào thể xác chỉ tốn một lượng Lam Tơ vừa đủ cùng một khoảng thời gian ngắn. Thế nhưng lúc này, sự kháng cự dữ dội từ oán khí tàn dư kết hợp với thương tổn nguyên thần do Hắc Chu gây ra đã đẩy Ti Vân vào thế ngàn cân treo sợi tóc. Bắt buộc nàng phải vắt kiệt từng chút linh lực cuối cùng.
Nàng kéo ra hết lớp Lam Tơ này đến lớp Lam Tơ khác. Mỗi một sợi Lam Tơ rút ra từ đầu ngón tay nàng không đơn thuần là năng lượng tu vi thuần túy, mà là rút ra từ chính sinh khí, cốt tủy và nguyên thần của một tộc nhân Thiên Chu.
Trán Ti Vân vã mồ hôi hột chảy dài xuống má, hòa cùng máu tươi trên cằm. Mái tóc đen tuyền dài ngang lưng của nàng rũ rượi, tung bay hỗn loạn theo luồng gió xoáy do hai nguồn năng lượng Lam – Đỏ va chạm tạo ra. Làn da nàng vốn dĩ mịn màng, giờ đây phảng phất những nếp nhăn mỏng dính – cái giá dội ngược đầu tiên khi khâu mảnh Thiện Lương ở chương trước – lại càng trở nên nhợt nhạt, xám xịt, hoàn toàn mất đi sống khí của tuổi thanh xuân.
"Khâu!"
Ti Vân cắn chặt bờ môi đến mức bật máu, dốc toàn bộ tinh thần lực cùng sự tập trung tuyệt đối vào cây Kim Ngân Kim trên tay. Cây kim bạc vút lên, kéo theo hàng ngàn sợi Lam Tơ đã quấn chặt mảnh Phẫn Nộ, đâm xuyên qua khoảng không giằng co, hạ xuống chính xác vào vị trí đan điền trên thể xác Mặc Uyên.
"BZZZZ...!"
Một tiếng nổ trầm đục, dữ dội vang lên từ sâu trong nguyên thần của Mặc Uyên. Oán khí phẫn nộ như ngọn lửa cuồng phong bùng cháy mãnh liệt, cố sức vặn xoắn, đẩy bật sợi Kim Ngân Kim và Lam Tơ ra ngoài.
Chính vào khoảnh khắc ấy, sự dội ngược nhân quả từ hành vi nghịch thiên dệt hồn diễn ra dữ dội gấp mười lần so với lần trước.
Trong vô thức, Ti Vân cảm thấy như có một lưỡi kéo vô hình, lạnh ngắt và tàn nhẫn đâm thẳng vào sâu trong cõi lòng, xé rách linh hồn nàng.
"Rắc...!"
Một tiếng động giòn tan, ghê gớm vang vọng rõ mùng mịt trong tâm trí nàng. Đường nứt nhỏ trên linh hồn Ti Vân – vết thương từ lần khâu mảnh hồn thứ nhất – giờ đây bị lực phản phệ xé rộng thêm ra, kéo dài chằng chịt qua từng thớ nguyên thần.
Đau! Nỗi đau ấy không giống như dao đâm thịt nát hay búa đập xương tan. Đó là sự rách xé tận gốc rễ của sự tồn tại, là cảm giác từng mảnh nhỏ trong linh hồn bị nghiền nát thành từng hạt bụi. Nỗi đau khủng khiếp khiến thị giác Ti Vân mờ đi trong chốc lát, mắt nàng chỉ còn thấy một màu trắng xóa, lỗ tai vang lên những tiếng ù ù điếc đặc như sóng thần gầm hú.
Nàng quỳ sụp hoàn toàn xuống sàn đá bên cạnh Bàn Dệt. Một tay nàng chống chặt lên mặt đá lạnh ngắt để giữ cho cơ thể không đổ gục, tay còn lại vẫn kiên quyết, cuồng dãn siết chặt lấy cây Kim Ngân Kim. Nàng không cho phép bản thân buông tay, không cho phép sợi Lam Tơ nối liền nhân quả bị đứt đoạn dẫu chỉ một ly.
"Ta sẽ không buông... Tuyệt đối không buông tay...!" Nàng gào lên trong câm lặng, từng dòng huyết lệ rỉ ra nơi khóe mắt.
Trong cơn đau đớn tột cùng xé rách tâm trí, trước mắt Ti Vân chập chờn hiện về hình bóng của Kiếm Tiên Mặc Uyên. Nàng nhớ lại vóc dáng sừng sững, cô độc của hắn giữa bầu trời nứt nẻ u ám ở chiến trường Ma-Tiên. Nàng nhớ lại khoảnh khắc hắn dứt khoát dùng bản mệnh kiếm chém diệt Ma Thần, chấp nhận để linh hồn mình vỡ nát thành muôn vàn mảnh vụn nhằm bảo vệ sự bình yên cho Tam giới.
Hắn đã hy sinh tất cả vì chúng sinh, chưa từng một lần đòi hỏi đáp trả. Vậy thì hôm nay, việc nàng đánh đổi tính mạng, dung mạo và linh hồn này để gom nhặt lại từng mảnh vỡ nhân cách của hắn, có là gì đâu?
Ti Vân dồn chút tàn lực cuối cùng còn sót lại trong huyết quản vào các đầu ngón tay. Nàng tỉ mỉ, kiên nhẫn, chịu đựng từng cơn co thắt của nguyên thần để điều khiển Lam Tơ khâu từng đường tơ kẽ tóc. Nàng trói buộc hoàn toàn cơn cuồng nộ của mảnh hồn thứ hai, từng chút một đem nó dung hợp trọn vẹn vào đan điền và nguyên thần Mặc Uyên.
Theo từng đường kim đưa tới, ánh sáng đỏ rực gầm hú trên không trung dần dần dịu lại. Cơn cuồng phong kiếm khí lắng xuống, biến thành một luồng hỏa quang ấm áp chìm sâu vào bên trong cơ thể Mặc Uyên. Ánh sáng Lam Tơ lung linh chập chờn khắp thạch động rồi từ từ thu lại, tĩnh lặng như mặt nước hồ thu sau bão giông.
Trên Bàn Dệt Linh Hồn, thể xác Mặc Uyên bắt đầu có sự biến chuyển rõ rệt. Làn da trắng bệch, tái ngắt như băng tuyết ngàn năm của hắn dường như nhạt bớt vẻ tử khí u uất. Từ sâu trong da thịt hắn phảng phất tỏa ra một làn hơi ấm mỏng manh nhưng vô cùng chân thực.
Dù hắn vẫn nằm nhắm mắt ngủ yên, chưa hề có bất kỳ cử động ngón tay hay sự rung rinh nào nơi hàng mi dài, nhưng làn hơi ấm mơ hồ ấy chính là bằng chứng đanh thép cho thấy mảnh hồn Phẫn Nộ đã được thu phục và dung hợp thành công trọn vẹn.
Nhìn thấy làn hơi ấm dịu nhẹ ấy lan tỏa trên gương mặt Mặc Uyên, đôi môi tái nhạt, nứt nẻ vì mất máu của Ti Vân khẽ nở một nụ cười mãn nguyện. Nàng vươn bàn tay run rẩy, đầy vết thương của mình chạm vào bàn tay buông lỏng của hắn. Đúng vậy, bàn tay hắn đã bớt lạnh hơn trước rất nhiều.
"Mặc Uyên... Huynh lại gần hơn một bước rồi..."
Lời thì thầm chưa kịp dứt, sự phản phệ khủng khiếp của nhân quả cùng sự kiệt sức tuyệt đối dâng lên như sóng trào cuốn phăng mọi nhân thức còn lại của Ti Vân. Ý thức nàng chao đảo dữ dội. Toàn bộ sức lực rút cạn hoàn toàn khỏi cơ thể gầy yếu, mỏng manh.
Nàng không thể tiếp tục chống đỡ nổi nữa. Thân hình yếu ớt của Ti Vân đổ gục xuống sàn đá lạnh ngắt ngay bên cạnh Bàn Dệt Linh Hồn.
Nàng ngất đi, đầu gối lên mép đá chông chênh, gương mặt áp sát ngay bên cạnh bàn tay đã bắt đầu có hơi ấm của Mặc Uyên. Mái tóc đen tuyền của nàng xõa tung trên mặt sàn đá cổ xưa, ôm lấy thân hình kiệt quệ, chằng chịt vết thương.
Trong thạch động Cấm Địa u uất, ánh sáng Lam Tơ chập chờn lụi tắt hẳn. Quầng sáng bảo vệ của Trận Cáp Nhân Quả thu nhỏ lại, chỉ còn giữ một khoảng sáng mỏng manh bao bọc lấy hai người. Tất cả trở lại vẻ tĩnh mịch vĩnh cửu, chỉ còn lại tiếng nước nhỏ giọt đều đặn...
Tách... Tách...
Âm thanh ấy tiếp tục đếm từng giây phút trôi qua trong ván cược sinh mệnh đầy nước mắt, máu tươi và sự hy sinh vĩ đại của người con gái tộc Thiên Chu.