Hữu Duyên Audio Hữu Duyên Audio

Chương 9: Tập 9: Mảnh Hồn Tình Yêu

Font:
Dòng:
Chữ:
Cỡ chữ:

Tiếng nước chảy róc rách vọng lại từ khoảng không tĩnh mịch của thạch động kéo Ti Vân trở về từ trong cơn mê man sâu thẳm. Nàng chầm chậm mở mắt, bờ mi trĩu nặng như mang theo hàng ngàn cân đá núi. Cơn đau xé rách từ sâu trong nguyên thần vẫn nhói lên từng đợt liên hồi, run rẩy theo từng nhịp thở ngắt quãng. Làn da nơi cổ tay nàng trần trụi dưới ánh sáng xanh nhạt của Cấm Địa Thiên Chu, phảng phất những nếp nhăn mỏng manh như vết nứt trên lớp gốm sứ cổ truyền. Đó là vết sẹo không thể chữa lành của cái giá nhân quả khi nàng đem mảnh hồn Phẫn nộ cưỡng ép gắn kết vào thể xác Mặc Uyên.

Ti Vân nghiêng đầu nhìn sang Chiếc Bàn Dệt Linh Hồn. Trên mặt đá buốt giá, Mặc Uyên vẫn nằm đó, đôi mắt khép chặt dưới hàng mi dài sẫm màu. Tuy nhiên, hơi lạnh tử khí từng bao phủ cơ thể hắn giờ đây đã nhường chỗ cho một luồng thân nhiệt mỏng mành, tựa như ngọn lửa nhỏ nhoi đang âm thầm cháy lại giữa bão tuyết. Sự phục hồi êm đềm ấy chính là nguồn sống duy nhất duy trì ý chí kiên cường trong lồng ngực nàng.

Nàng dùng đôi bàn tay còn chưa hoàn toàn bình phục tựa vào mép bệ đá, nhích từng chút một để đứng dậy. Cả cơ thể Ti Vân rung lên khe khẽ; các khớp xương kêu lên những tiếng khô khốc do phản phệ của Trận Cáp Nhân Quả. Nàng bước tới bên cạnh Mặc Uyên, nhẹ nhàng đưa bàn tay mỏng manh vuốt ve gò má hắn. Làn da Mặc Uyên không còn buốt giá như tảng băng ngàn năm nơi đáy vực nữa, mà đã phảng phất chút ấm áp của sự sống. Nàng lấy ra một chiếc khăn lụa trắng, nhẹ nhàng lau đi chút bụi mờ còn sót lại nơi bờ mi và mái tóc dài sẫm màu của hắn. Dù nguyên thần vẫn bị xé rách từng đợt đau đớn, nhưng nhìn thấy đường nét gương mặt Mặc Uyên dần khôi phục thần thái thanh tú vốn có, đôi mắt Ti Vân lại ánh lên sự dịu dàng không gì lay chuyển nổi.

Ti Vân vớt lấy ngụm nước suối ngầm thanh mát để gạt đi vị đắng ngắt nơi cổ họng, rồi ngồi xếp bằng dưới chân Chiếc Bàn Dệt. Nàng bắt ấn, kích hoạt Trận Cáp Nhân Quả để xoa dịu những vết nứt sâu trong linh hồn. Những luồng sáng xanh lục dịu nhẹ từ Huyền Tơ bao quanh thạch động rọi xuống, bao bọc lấy thân hình gầy yếu của nàng. Nàng thở ra một hơi dài, cảm nhận từng dòng linh lực uể ả lưu chuyển qua các kinh mạch đang tổn thương.

Mái tóc đen tuyền, óng ả như đêm đông của nàng xõa tung trên vai, óng ánh dưới thứ ánh sáng dịu nhẹ của thạch động. Nàng đưa ngón tay mảnh khảnh gặt nhẹ một sợi Lam Tơ mềm mại từ trong túi dệt gấm. Sợi tơ xanh biếc khi rời khỏi ngón tay nàng lập tức uốn lượn giữa không trung, phát ra những tiếng rung siêu thực như tiếng đàn tranh giữa đêm vắng.

Nàng nhắm mắt lại, dồn toàn bộ thần trí còn sót lại vào sợi Lam Tơ. Luồng linh lực theo sợi tơ xanh biếc đâm xuyên qua lớp vách đá vôi dày đặc của Cấm Địa Thiên Chu, vươn rộng ra không gian bao la bên ngoài. Cảm giác từ Lam Tơ truyền về như một dòng sông thông tin: nó lướt qua những đỉnh núi cao phủ sương mù, băng qua những vạt rừng già rậm rạp, luồn lách qua các dòng sông chảy xiết. Mỗi tấc đất sợi tơ đi qua đều phản hồi lại những nhịp đập của vạn vật thế gian.

Và rồi, ở một vùng không gian xa xôi phía đông bắc, sợi Lam Tơ bỗng nhiên khẽ rung lên một nhịp điệu kỳ lạ. Không còn là oán khí cuồng bạo dữ dội như ở Vực Hổ Lăng, cũng không phải sự bao la rộng lớn nhưng mơ hồ như ở làng cổ nhân gian. Nơi đó, một nhịp đập linh hồn dịu êm, tràn đầy sự ấm áp, ngọt ngào và chở che đang khẽ ngân vang, tựa như bản nhạc du dương truyền qua ngàn năm dâu bể.

"Là mảnh hồn thứ ba..." Ti Vân thì thầm, bờ môi mỏng khẽ nở một nụ cười nhạt nhưng đong đầy hy vọng. Nàng khẽ vuốt lại nếp áo màu lam nhạt, chạm nhẹ vào gương mặt bình tĩnh của Mặc Uyên một lần cuối trước khi đứng dậy bước ra hướng lối thoát Cấm Địa.

Hành trình tiến về phía đông bắc dẫn Ti Vân bước vào một thế giới hoàn toàn tách biệt với sự u ám của chiến trường hay vẻ hoang vu nghiệt ngã của Vực Hổ Lăng. Thế nhưng, con đường tìm kiếm chưa bao giờ là dễ dàng đối với một thân thể đang gánh chịu tổn hại nhân quả sâu sắc.

Mỗi bước đi của Ti Vân trên những vách đá chông chênh đều đòi hỏi một sự nỗ lực phi thường. Vết thương linh hồn do phản phệ từ đợt khâu mảnh Phẫn nộ liên tục thỉnh thoảng lại bùng lên, khiến lồng ngực nàng nhói đau như có hàng ngàn mũi kim châm. Có những lúc đi qua các đèo cao gió lạnh, làn không khí buốt giá xộc vào buồng phổi khiến Ti Vân phải dừng lại, tựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, ho lên từng đợt rũ rượi. Làn da nơi cổ tay nàng trần trụi dưới ánh nắng sớm phảng phất những vết nứt mỏng manh, nhắc nhở nàng rằng sinh lực của bản thân đang hao tổn từng ngày.

Không chỉ có tổn thương nội tại, những tàn dư sát khí từ trận Đại Chiến Ma-Tiên vẫn còn vương vãi khắp các ngóc ngách Tam giới. Trên đường đi, Ti Vân nhiều lần phát hiện ra những vệt tơ đen hôi hám còn sót lại của Hắc Chu vắt qua các cành cây cổ thụ. Sự hiện diện ẩn nhẫn của kẻ thù đồng tộc có khả năng cắt đứt nhân quả khiến nàng luôn phải duy trì sự cảnh giác cao độ. Nàng khéo léo dùng Bạch Tơ xóa đi dấu vết bước chân của mình, ẩn giấu tung tích giữa những làn sương mù dày đặc của rừng già.

Sau ba ngày đêm lặn lội vượt qua biết bao dãy núi cao và những vực sâu thăm thẳm, khung cảnh xung quanh dần thay đổi. Những dải đá vôi xám xịt và các gốc cây khô mốc nhường chỗ cho một thung lũng bạt ngàn cây cối cổ thụ tươi tốt. Không khí oi nồng tàn tích chiến tranh tiêu biến hoàn toàn, thay vào đó là hương thơm dịu nhẹ của thảo mộc và vị ngọt mát của cỏ cây.

Ẩn mình giữa trung tâm của thung lũng ấy là Hồ Hồ Điệp.

Khi bước chân Ti Vân chạm vào lớp cỏ mềm ven bờ, nàng không khỏi ngẩn ngơ trước vẻ đẹp thơ mộng đến mê đắm của nơi này. Mặt hồ rộng lớn, phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ bằng ngọc bích, phản chiếu bầu trời xanh trong vắt cùng những vệt mây trắng xốp như bông. Xung quanh bờ hồ, hàng ngàn tán cây cổ thụ vươn rộng, tỏa ra bóng mát rượi. Điều kỳ diệu nhất là giữa không gian tràn ngập nắng ấm buổi trưa, từng cánh hoa tuyết trắng muốt từ đâu lại nhè nhẹ rơi xuống. Chúng chao đảo trong làn gió thoảng, đung đưa như hàng triệu cánh bướm trắng đang khiêu vũ giữa không trung rồi nhè nhẹ đáp xuống mặt nước trong suốt, tan ra thành những gợn sóng lăn tăn.

Ánh nắng mặt trời xuyên qua các kẽ lá cổ thụ, chiếu xuống mặt hồ những luồng sáng vàng óng như mật ong. Không khí nơi đây thơm nức mùi thảo mộc cùng hương vị ngọt ngào của những loài hoa dại không tên. Tiếng sóng nước vỗ nhẹ vào bờ đá hòa cùng tiếng gió reo qua tán lá tạo thành một giai điệu bình yên đến lạ kỳ. Sự yên bình tuyệt đối này khiến nỗi đau xé rách nguyên thần trong cơ thể Ti Vân như được xoa dịu đi vài phần.

Nàng nhắm mắt lại, thả lỏng tâm trí để sợi Lam Tơ trên đầu ngón tay tự do dẫn đường. Sợi tơ xanh rọi sáng bước chân nàng, đưa nàng tiến sâu về phía bờ bắc của hồ, nơi có một gờ đá nhô ra giữa làn nước trong vắt.

Ngay tại đầu gờ đá ấy, một đóa hoa tuyết kiêu hãnh vươn lên giữa làn nước lạnh. Đóa hoa tinh khôi như được điêu khắc từ khối băng tuyết ngàn năm, mỗi cánh hoa đều tỏa ra một tầng hơi lạnh mỏng manh. Nhưng điều khiến Ti Vân phải dừng khựng lại chính là luồng ánh sáng đang bao bọc lấy đóa hoa ấy.

Đó không phải là sự hừng hực cuồng bạo của Phẫn nộ, cũng không phải sự tự giác che chở chúng sinh của Thiện lương. Luồng ánh sáng bao bọc đóa hoa tuyết mang một sắc hồng pha lam dịu nhẹ đến nao lòng. Nó xoay tròn êm đềm, tỏa ra một làn hơi ấm dịu dàng tựa như cái ôm của người thương giữa đêm đông lạnh giá.

Mảnh hồn thứ ba — Mảnh hồn Tình yêu.

Ti Vân tiến lại gần từng bước một, từng nhịp chân nhẹ nhàng như sợ làm tan biến khung cảnh mộng mơ trước mắt. Nàng lấy chiếc hũ ma pháp làm từ ngọc thạch ra khỏi tay áo, chuẩn bị sẵn tâm thế để đối mặt với bất kỳ sự kháng cự hay biến cố nào như từng xảy ra tại Vực Hổ Lăng.

Thế nhưng, khác xa với sự tưởng tượng của nàng, ngay khi Ti Vân vừa bước tới mép nước, luồng ánh sáng dịu nhẹ quanh đóa hoa tuyết bỗng khẽ rung động.

Nó không bỏ chạy, cũng không hóa thành kiếm khí sắc bén để tấn công. Luồng sáng sắc hồng pha lam ấy từ từ tách khỏi đóa hoa tuyết, nhẹ nhàng bay lên không trung. Nó uốn lượn vài vòng giữa làn mưa hoa tuyết rơi rải rác, tỏa ra những tiếng rì rào ngọt ngào tựa như tiếng thì thầm bên tai.

Rồi, trước sự kinh ngạc của Ti Vân, luồng sáng ấy nhẹ nhàng đáp xuống, chủ động quấn quít lấy ngón tay mảnh khảnh của nàng.

Cảm giác ấm áp run rẩy truyền từ ngón tay xộc thẳng vào trái tim Ti Vân. Mảnh hồn Tình yêu như một đứa trẻ đi xa lâu ngày tìm lại được mái nhà thân thương, nó cọ xát nhè nhẹ vào làn da nàng, tỏa ra thứ hào quang mềm mại bao bọc lấy toàn bộ bàn tay Ti Vân.

"Mặc Uyên..." Ti Vân thốt lên kinh ngạc, bờ môi khẽ run run.

Ngay khoảnh khắc mảnh hồn chạm vào cơ thể nàng, một làn sóng ký ức mãnh liệt bỗng nhiên bùng nổ trong tâm trí Ti Vân. Đó không phải là ký ức do nàng chủ động tìm kiếm, mà là những thước phim tâm tưởng đong đầy cảm xúc vốn được giấu kín sâu nhất trong nguyên thần của Mặc Uyên trước khi trận Đại Chiến Ma-Tiên nổ ra.

Trong không gian ảo ảnh của ký ức, Ti Vân nhìn thấy hình bóng của chính mình từ nhiều năm về trước.

Khi ấy, nàng vẫn là một nữ tử tộc Thiên Chu cô độc, chọn sống ngoài vòng tranh đấu của Tam giới. Nàng nhớ lại những ngày tháng ngồi một mình bên bờ vực thạch động, lặng lẽ kéo từng sợi tơ vô hình giữa màn sương lạnh. Nàng luôn nghĩ rằng bản thân hoàn toàn cô độc giữa thế gian bao la này, không ai hay biết, cũng không ai bận lòng.

Nhưng ảo ảnh ký ức từ mảnh hồn Mặc Uyên lại hé lộ một sự thật hoàn toàn khác.

Ở một góc tối xa xa sau những tán cây cổ thụ phủ đầy tuyết trắng, có một người nam nhân luôn đứng lặng lẽ quan sát nàng. Đó là Mặc Uyên — Kiếm Tiên đệ nhất Tam giới, người luôn khoác trên mình bộ đạo phục trắng tinh không một vết bụi, tay cầm bản mệnh kiếm uy nghiêm khiến cả thế giới Ma tộc phải khiếp sợ. Nhưng ánh mắt hắn khi nhìn về phía Ti Vân lại không hề có sự lạnh lùng hay uy áp của một vị thần. Bờ mắt ấy đong đầy sự dịu dàng thầm lặng, một thứ tình cảm sâu thẳm, bao la nhưng lại được đè nén đến mức cẩn trọng tối đa.

Làn sóng ký ức chuyển cảnh đến một đêm bão tuyết dữ dội nhiều năm về trước. Khi ấy, một trận cuồng phong mang theo gió độc Ma giới tràn qua dãy núi đá vôi. Ti Vân ở trong thạch động tĩnh lặng dệt tơ, hoàn toàn không hay biết rằng ở ngay bên ngoài ranh giới Cấm Địa, Mặc Uyên đã đứng suốt nhiều giờ liền giữa bão tuyết. Hắn không bước vào trong vì sợ sát khí của bản mệnh kiếm và danh tiếng Kiếm Tiên sẽ phá vỡ sự bình yên của tộc Thiên Chu. Hắn chỉ lặng lẽ vung bản mệnh kiếm, xé tan từng luồng gió độc và ngăn chặn những đám yêu thú lang thang muốn tiếp cận hang đá của nàng. Khi bão tan, hắn lặng lẽ quay lưng bước đi, không để lại một vệt chân trên tuyết, chưa từng xưng danh, cũng chưa từng cầu mong nàng biết tới.

Lại một cảnh tượng khác hiện ra: Trong những buổi chiều hoàng hôn rực rỡ, Mặc Uyên đứng trên đỉnh núi đối diện, lặng lẽ nhìn nàng dệt tơ từ xa. Hắn biết rõ sứ mệnh của mình là gánh vác sự sống còn của Tam giới, biết rõ bản thân có thể ngã xuống bất cứ lúc nào trên chiến trường Ma-Tiên. Chính vì vậy, hắn chôn chặt tình cảm của mình vào sâu trong nguyên thần, không muốn kéo một nữ tử vốn yêu thích sự tĩnh lặng như nàng vào vòng vây ân oán đẫm máu. Hắn chọn cách bảo vệ nàng từ xa, biến tình yêu thành một lớp giáp vô hình chở che cho nàng qua từng mùa mưa nắng.

Và rồi, hình ảnh cuối cùng hiện lên trước khi trận đại chiến kinh thiên động địa nổ ra. Mặc Uyên đứng trước hàng ngàn vạn ma quân, trước khi tuốt bản mệnh kiếm để chém diệt Ma Thần, hắn đã ngoái đầu nhìn về hướng núi đá vôi phía xa lần cuối cùng. Trong đôi mắt kiên định chấp nhận hy sinh ấy, không có sự sợ hãi, không có sự tiếc nuối danh vọng Kiếm Tiên, mà hình bóng duy nhất đọng lại chính là nụ cười mỏng manh của nàng.

Hắn yêu nàng.

Tình yêu ấy không hề được thốt ra bằng những lời thề nguyện hoa mỹ, không được ghi danh trên những pho thư tịch cổ kính của Tam giới. Đó là một tình cảm lặng thầm, bao la như biển rộng, được hắn chôn chặt dưới lớp áo giáp lạnh lẽo của đệ nhất Kiếm Tiên để bảo vệ nàng khỏi những sóng gió của thế gian.

"Thì ra... huynh đã luôn ở đó..."

Giọt nước mắt trong suốt như pha lê từ khóe mắt Ti Vân lăn dài trên gò má, rơi xuống luồng ánh sáng đang quấn quít trên ngón tay nàng. Giọt nước mắt chạm vào mảnh hồn Tình yêu lập tức hóa thành vô số hạt sáng lấp lánh, làm cho sắc hồng pha lam càng thêm rực rỡ.

Sự thấu hiểu sâu sắc ấy giội thẳng vào tâm hồn Ti Vân, đập tan mọi nghi ngờ, sự mệt mỏi hay cảm giác đơn độc đang đè nặng lên vai nàng suốt hành trình gian khổ vừa qua. Nàng nhận ra rằng, mỗi bước chân nàng đi, mỗi tổn hại nhân quả nàng gánh chịu không phải là một sự hy sinh vô nghĩa đơn phương. Nàng đang đáp lại một tình yêu sâu đậm và cao quý nhất trên thế gian này — một tình yêu đã thầm lặng bảo vệ nàng từ rất lâu trước khi nàng nhận ra.

Cảm giác ấm áp từ mảnh hồn Tình yêu lan tỏa khắp các kinh mạch của Ti Vân. Thứ ánh sáng dịu nhẹ ấy như một dòng nước mát lành, thẩm thấu vào những vết xé rách sâu trong nguyên thần nàng, xoa dịu đi nỗi đau dai dẳng từ sự phản phệ của Trận Cáp Nhân Quả. Lực lượng tình yêu chân thành không chỉ chữa lành vết thương thể xác, mà còn thổi bùng lên trong lồng ngực nàng một ý chí sinh tồn kiên cường hơn bao giờ hết.

Ti Vân nhẹ nhàng nâng chiếc hũ ma pháp bằng ngọc thạch lên. Nàng khẽ thì thầm, giọng nói ngọt ngào, ấm áp và tràn đầy sự dịu dàng:

"Mặc Uyên, về nhà thôi. Ta đưa huynh về."

Mảnh hồn Tình yêu như hiểu được lời nàng nói. Nó cọ xát vào ngón tay nàng một lần cuối cùng như thể lưu luyến, tỏa ra luồng hào quang mềm mại xoa dịu làn da mỏng manh nơi cổ tay nàng, rồi tự động thu nhỏ lại thành một hạt sáng lung linh, nhẹ nhàng bay vào bên trong chiếc hũ ma pháp.

Ti Vân cẩn thận đậy nắp hũ ngọc thạch. Nàng lấy ra một sợi Hồng Tơ — loại tơ tượng trưng cho nhân duyên và sự gắn kết tâm hồn của tộc Thiên Chu. Nàng tỉ mỉ niệm chú, quấn từng vòng Hồng Tơ chặt chẽ quanh nắp hũ ngọc, niêm phong luồng ký ức ngọt ngào và cao quý ấy một cách an toàn nhất.

Đứng giữa không gian thơ mộng của Hồ Hồ Điệp, dưới cơn mưa hoa tuyết trắng muốt rơi nhẹ trên vai áo, Ti Vân ôm chặt chiếc hũ ma pháp vào lòng. Lồng ngực nàng bừng lên một luồng sức mạnh tinh thần chưa từng có. Bất chấp những rách xé đau đớn trong nguyên thần, bất chấp mái tóc hay tuổi thọ có phải đổi thay ở những chặng đường phía trước, nàng biết mình sẽ không bao giờ lùi bước.

Nàng nhặt chiếc hũ ngọc cất cẩn thận vào ngực áo, nơi gần trái tim mình nhất, rồi quay người bước đi. Bóng hình gầy yếu nhưng kiên định của nữ tử tộc Thiên Chu khuất dần sau những tán cây cổ thụ, hướng về phía Cấm Địa Thiên Chu để tiếp tục hoàn thiện sứ mệnh nghịch thiên của mình.