Chương 3:
Tập 3: Khoảng Cách Thở Dài
Gió thu ở Vô Trần Điện không giống như gió ở nhân gian. Nó không mang theo hương vị của đất mùn ẩm ướt sau mưa, cũng chẳng mang hơi thở nồng nàn của những cơn mưa rào mùa hạ. Gió ở đây khô khốc, sắc lạnh, tựa như hàng ngàn lưỡi dao mỏng bằng băng xơ rơ trượt qua những khe đá xám nhô ra từ vách núi cô độc. Không gian tịch mịch đến mức từng tiếng gió lùa qua kiến trúc đá ngàn năm cũng nghe rõ mùng một như tiếng thở dài nén chặt của một kẻ ẩn tu cấm dục.
Xích Dao bước đi trên hành lang đá mài phẳng lì như mặt gương cổ. Mỗi bước chân của nàng đặt xuống đều chậm rãi, cân chỉnh từng khoảng cách. Tà áo xám đạm bạc của lớp ngụy trang nữ tu sĩ lay động nhịp nhàng theo cơn gió thổi ngược từ phía lòng hồ.
Bên cạnh nàng, Lăng Tiêu bước đi lặng lẽ. Dáng hình hắn cao ráo, thanh thoát trong lớp đạo y trắng tinh khôi không một nếp nhăn. Ống tay áo rộng thùng sình nhẹ nhàng tung bay theo nhịp bước bình thản. Hắn đi mà không phát ra bất kỳ một tiếng động nhỏ nào, tựa như một bóng ma thanh cao lướt qua thế gian, hoàn toàn tách biệt với mọi vần xoay nhân quấy và trần lụy của nhân gian.
Trước mặt họ, rộng mở ra một khoảng không gian mênh mông, tĩnh lặng đến rợn người, đó là Hồ Kinh Vô Độ.
Mặt nước hồ rộng lớn, phẳng lặng đến mức tạo cảm giác ngột ngạt cho bất kỳ ai trót phóng tầm mắt nhìn vào. Không một gợn sóng, không một chiếc lá khô nào rơi xuống làm xao động, lòng hồ tựa như một tấm kính đen khổng lồ nằm nép mình dưới chân những rặng núi đá dựng đứng của Vô Trần Điện. Mặt nước ấy tỉ mỉ soi bóng hai người: một trắng một xám, một cao một thấp, hai cái bóng in đậm nét trên lòng hồ sâu thẫm, nối liền nhau bởi một khoảng không gian chừng vài thước, đó là khoảng cách chuẩn mực, bất di bất dịch của một vị Đạo Tôn đối với kẻ dưới.
Xích Dao khẽ liếc nhìn bàn tay Lăng Tiêu đang xuôi theo thân áo. Bàn tay hắn thon dài, khớp xương rõ ràng, làn da trắng nhợt như ngọc lạnh lâu ngày không thấy ánh mặt trời.
Trong lòng nàng, một dòng suy nghĩ sắc bén và lạnh lẽo lướt qua. Từ đêm gieo Tình Cổ vào chén rượu trầm hương dưới thư phòng đến nay, đã qua mấy ngày. Hắn vẫn thản nhiên đến kỳ lạ. Hắn dung dưỡng cho sự hiện diện của nàng, thậm chí còn âm thầm nhặt lại quyển sổ ghi chép cổ thuật mà nàng cố tình làm rơi trên hành lang.
Hắn đang thực sự cắn câu, hay vị Đạo Tôn đứng đầu Cửu Trọng Thiên này đang kiên nhẫn quan sát trò đùa của nàng?
Xích Dao cần một sự xác nhận. Nàng cần trực tiếp chạm vào hắn để kiểm tra xem thứ cổ trùng đang giấu mình trong kinh mạch kia đã bắt đầu cắm rễ sâu đến mức nào, hay liệu huyết mạch Vô Tình Đạo của hắn đã đào thải nó ra ngoài.
Một luồng gió thu bất ngờ thốc mạnh lên từ lòng Hồ Kinh Vô Độ, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt, cuốn theo những giọt nước li ti buốt giá.
Xích Dao khẽ dừng bước. Thân hình nàng hơi chao đảo, hai vai co lại, hơi thở nhẹ thốt ra tạo thành một làn sương mỏng nhanh chóng tan vào không khí lạnh lẽo. Nàng giả vờ như không thể chịu đựng nổi cái rét của vùng núi cao, đôi môi tái nhạt khẽ run lên, cất giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu nhưng đủ để vang vọng trong không gian thanh vắng:
"Đạo Tôn... gió ở đây lạnh quá."
Nói rồi, không đợi hắn cất lời hay đưa ra bất kỳ phản ứng mang tính xã giao nào, nàng chủ động bước tiến lên một bước. Động tác của nàng tự nhiên như thể bản năng tìm kiếm sự che chở của một kẻ yếu đuối, nhưng bên dưới lớp vỏ ấy là sự tính toán chính xác đến từng li. Bàn tay nhỏ nhắn của nàng vươn ra trong không trung, lướt qua khoảng không gian ngăn cách vài thước, rồi dứt khoát nắm chặt lấy bàn tay phải đang buông lỏng của Lăng Tiêu.
Bàn tay nàng vốn mát lạnh do tu luyện cổ thuật từ nhỏ, nhưng khi đặt vào lòng bàn tay hắn, nó lại mang theo thứ nhiệt độ ấm áp rực rỡ của một sinh linh phàm trần đầy dục vọng.
Khoảnh khắc hai làn da chạm vào nhau, thân hình Lăng Tiêu khựng lại. Nút thắt không khí xung quanh họ dường như ngưng đọng hoàn toàn.
Xích Dao siết nhẹ ngón tay, dùng cả bàn tay mình bao bọc lấy mấy ngón tay dài, cứng cáp của hắn. Nàng ngước mắt lên, đôi mắt trong trẻo giả tạo đong đầy sự yếu đuối và tìm kiếm sự nâng đỡ, tỉ mỉ quan sát từng biến chuyển nhỏ nhất trên cơ mặt hắn, từ độ giật nhẹ của làn da cho đến sự co thắt của đồng tử.
Nàng đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho việc hắn sẽ giật tay lại hoặc dùng tiên khí chấn văng nàng ra. Hắn là Lăng Tiêu, vị Đạo Tôn đứng trên đỉnh cao thế gian, kẻ lấy Vô Tình Đạo làm gốc rễ, nổi tiếng khắt khe với mọi quy tắc xa cách. Nếu hắn rút tay về, nàng sẽ có cớ để đóng tiếp vai nữ tu sợ hãi. Nhưng nếu hắn không rút tay...
Lăng Tiêu không hề rút tay về.
Hắn đứng yên đó, giữa hành lang lộng gió thu. Đôi mày kiếm của hắn khẽ cử động, ánh mắt vốn dĩ bình thản như giếng cổ ngàn năm từ từ hạ xuống, dừng lại ngay tại nơi hai bàn tay đang đan chặt vào nhau.
Ánh mắt ấy không có sự kinh ngạc của một kẻ bị bất ngờ, không có sự phẫn nộ của vị bề trên bị mạo phạm, cũng chẳng có vẻ bối rối của một kẻ tu hành bị xâm phạm khoảng cách riêng tư. Nó chuyển từ sự tĩnh lặng thường ngày sang một sắc thái thâm trầm, sâu thẳm như chính lòng Hồ Kinh Vô Độ ngay bên cạnh. Hắn nhìn chằm chằm vào bàn tay Xích Dao đang siết lấy tay mình, ánh mắt xoáy sâu vào từng ngón tay nàng, tựa như muốn thông qua lớp da thịt ấy mà nhìn thấu tận đáy lòng và những mưu toan ẩn giấu của kẻ đối diện.
"Thực sự lạnh đến thế sao?"
Giọng hắn vang lên, trầm thấp, phẳng lặng nhưng ngân vang giữa không gian tĩnh mịch. Tiếng nước hồ vỗ nhẹ vào vách đá bên dưới tạo nên những âm thanh đơn điệu, càng làm nổi bật độ trầm và sự kiên nhẫn kỳ lạ trong tiếng nói ấy.
Xích Dao đột nhiên cảm thấy lòng bàn tay mình bắt đầu nóng bừng lên. Không phải vì nhiệt độ tỏa ra từ cơ thể hắn, bởi làn da hắn vẫn lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm, mà là vì một nhịp đập bất ngờ dâng lên dồn dập từ chính lồng ngực nàng.
Thịch. Thịch. Thịch.
Nhịp tim nàng chao đảo mạnh mẽ. Một cảm giác tê dại kỳ lạ chạy dọc từ các đầu ngón tay truyền thẳng lên não bộ, khiến lý trí nàng trong phút chốc bị đình trệ. Xích Dao giật mình, trong lòng dấy lên một sự nghi hoắc và hoang mang tột độ.
Tại sao tim nàng lại đập nhanh như vậy? Nàng là thợ săn. Nàng là kẻ chủ động đi gieo cổ để thao túng hắn.
Nàng cắn chặt chóp lưỡi, cố ép bản thân phải giữ vững sự tỉnh táo, liên tục tự nhủ trong đầu rằng đây chỉ là phản ứng dội lại của Tình Cổ. Đúng vậy, Tình Cổ là thứ liên kết huyết mạch và linh hồn; khi chủ thể và vật chủ tiếp xúc ở khoảng cách quá gần, phản ứng dây chuyền của cổ thuật sẽ khiến dòng máu của kẻ điều khiển bị xáo trộn. Đó chỉ là tác dụng phụ thuần túy của Cổ thuật, hoàn toàn không phải do bản thân nàng động tâm trước kẻ thù.
Nàng gật đầu, siết chặt tay hắn hơn một chút, cố giấu đi sự bối rối đang dâng lên trong ánh mắt:
"Vâng... tay Đạo Tôn tuy lạnh, nhưng lại khiến đệ tử cảm thấy... an tâm."
Lăng Tiêu không đáp lời. Hắn vẫn đứng yên, để mặc cho nàng nắm lấy tay mình. Ngón tay trỏ của hắn khẽ cử động một chút, dường như theo bản năng muốn siết lại để đáp lại lực nắm của nàng, nhưng rồi lại khựng lại giữa chừng, giữ nguyên tư thế thụ động. Ánh mắt hắn nâng lên, nhìn ra xa xăm phía mặt hồ phẳng lặng, che giấu đi sự kiên nhẫn vô bờ bến và một loại cảm xúc bi thương bị đè nén sâu thẫm dưới đáy mắt.
Hắn biết Tình Cổ đã chết ngay đêm đầu tiên. Hắn biết nàng đang diễn kịch, biết từng cử chỉ yếu đuối này đều là đêu ngoa giả tạo. Nhưng cái nắm tay này, sự ấm áp ngắn ngủi này, lại là thứ mà hắn đã phải chờ đợi qua ba trăm năm đài đằng đẵng trong cô độc. Bị thao túng hay bị lợi dụng, đối với hắn lúc này, chẳng còn quan trọng bằng việc bàn tay nàng đang thực sự nằm gọn trong tay hắn.
Hai người tiếp tục bước đi dọc theo hành lang đá. Bàn tay họ vẫn đan vào nhau, không một ai chủ động buông ra. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của họ hòa vào tiếng gió thu gào thét ngoài không gian bao la.
Chẳng mấy chốc, con đường đá dẫn họ đến phần vách núi phía sau Vô Trần Điện.
Nơi đây là một vách đá dựng đứng cao ngút ngàn, bề mặt đá nhẵn bóng nhưng được khắc vô số những đường vết kiếm cổ xưa, đan xen nhau như một mạng lưới huyền bí. Đó là những đường kiếm do các thế hệ tiền bối Vô Trần Điện để lại qua hàng ngàn năm, mỗi nét chém đều chứa đựng kiếm ý thâm sâu, phát ra ánh hoàng kim mờ ảo ẩn hiện dưới lớp đá xám lạnh.
Lăng Tiêu dừng lại trước vách đá, chắp một tay sau lưng, tay kia vẫn để mặc cho nàng nắm, ánh mắt hướng về những vệt kiếm sâu thẳm.
Xích Dao đứng bên cạnh hắn. Ánh mắt nàng nhìn theo vách đá, nhưng tâm trí hoàn toàn không đặt ở những đường kiếm pháp huyền diệu ấy. Nàng nghiêng đầu, bí mật quan sát góc mặt nghiêng của hắn. Dưới ánh sáng ban ngày lạnh lẽo, sống mũi cao thẳng, bờ môi mỏng khép chặt và làn da trắng ngọc của hắn tạo nên một bức tranh hoàn hảo nhưng lại toát lên sự xa cách vô tận với trần thế.
Sự xa cách đó làm Xích Dao cảm thấy vô cùng khó chịu. Nàng muốn phá vỡ nó. Nàng muốn thấy người đàn ông đứng trên vạn người này mất đi sự điềm tĩnh vốn có.
Xích Dao hít một hơi sâu, thở ra một tiếng thở dài thật khẽ. Nàng làm như thể mình bị hoa mắt bởi kiếm ý cuồng bạo trên vách đá, thân hình khẽ chao đảo, rồi nghiêng người, nhẹ nhàng tựa hẳn vào vai Lăng Tiêu.
Mái tóc đen dài của nàng xõa xuống, lướt qua gò má hắn, mang theo mùi hương thảo mộc nhẹ nhàng nhưng dai dẳng. Đầu nàng tựa hẳn lên bờ vai vững chãi của vị Đạo Tôn.
Một lần nữa, không khí xung quanh như ngưng kết.
Lăng Tiêu không hề né tránh. Thân hình hắn đứng thẳng như một cây tùng trên đỉnh núi tuyết, kiên định và vững vàng, trở thành một điểm tựa hoàn hảo cho nàng dựa vào. Hắn chỉ lặng lẽ nghiêng mắt nhìn xuống chỏm đầu của nàng đang đặt trên vai mình.
Từ khoảng cách cực gần này, Xích Dao có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở đều đặn của hắn, nhận ra lồng ngực hắn phập phồng theo từng nhịp thở sâu. Nàng cảm nhận được khối cơ thể cứng cáp, chứa đựng sức mạnh kinh người ẩn sau lớp áo đạo y mỏng manh.
Và rồi, nhịp tim nàng lại một lần nữa mất khống chế.
Nó đập liên hồi, dồn dập như tiếng trống trận dồn. Lần này, sự dối lòng về tác dụng phụ của Tình Cổ dường như trở nên mỏng mong manh trước cảm giác chân thật từ làn da, từ hơi ấm và từ mùi hương trầm dịu nhẹ tỏa ra từ cơ thể hắn. Lý trí nàng gào thét bảo nàng hãy lùi lại, rằng hành động này quá nguy hiểm và đang vượt khỏi tầm kiểm soát, nhưng bản năng của cơ thể lại khiến nàng muốn đắm chìm vào khoảng không gian này thêm một chút nữa.
Lăng Tiêu im lặng đứng yên. Hắn không đẩy nàng ra, cũng không lên tiếng nhắc nhở về quy tắc của Vô Trần Điện. Quy tắc xa cách mà hắn đã giữ gìn suốt mấy trăm năm qua, quy tắc của một kẻ tu luyện Vô Tình Đạo tuyệt tình tuyệt dục, vào khoảnh khắc này đã bị chính hắn âm thầm đập tan thành từng mảnh vụn.
Hắn đứng đó, làm một pho tượng bằng đá cho nàng dựa vào, chịu đựng sự dằn xặt của tình cảm bị đè nén. Ánh mắt hắn hướng về phía vách đá kiếm pháp, nhưng trong mắt hắn lúc này, hoàn toàn không có kiếm, chỉ có bóng hình nữ tử đang dựa vào vai mình.
Thời gian như ngừng trôi giữa vách núi cô độc.
Cuối cùng, Xích Dao lại chính là kẻ không chịu nổi áp lực tâm lý do chính mình tạo ra. Sự bối rối và nhịp tim loạn lạc khiến nàng cảm thấy ngột ngạt. Nàng từ từ ngẩng đầu lên, chủ động lùi lại một bước, buông bàn tay đang nắm chặt tay hắn ra.
Khoảng cách vật lý lại được nới rộng. Luồng gió thu lạnh buốt ngay lập tức tràn vào lấp đầy khoảng trống vừa xuất hiện giữa hai người.
Lăng Tiêu khẽ nhúc nhích ngón tay, nơi vừa còn lưu lại hơi ấm từ tay nàng, giờ đây chỉ còn lại cái lạnh khốc liệt của gió núi. Hắn quay sang nhìn nàng, ánh mắt trở lại vẻ bình thản sâu thẳm như thường lệ, nhưng đâu đó trong đáy mắt, một khoảng trống mênh mông, cô độc vừa được mở ra.
"Đã xem xong chưa?" Hắn hỏi, giọng nói không chút gợn sóng.
Xích Dao cúi đầu, cố gắng điều hòa lại hơi thở đang run rẩy của mình, đáp lại bằng một giọng điệu ngoan ngoãn:
"Đệ tử tu vi thấp kém, chưa thể ngộ hết kiếm ý của tiền nhân, làm phiền Đạo Tôn rồi."
Lăng Tiêu gật đầu nhẹ, không nói thêm một lời nào. Hắn chắp tay sau lưng, xoay người tiếp tục bước đi dọc theo con đường đá trở về điện chính. Bóng lưng hắn vẫn thanh cao, vẫn cô độc giữa không gian bao la của Vô Trần Điện.
Xích Dao đứng yên tại chỗ một lúc, nhìn theo bóng lưng trắng tinh khôi ấy. Nàng đưa bàn tay vừa nắm tay hắn lên trước mặt, nắm chặt lại rồi chậm rãi thả ra. Nhịp tim trong lồng ngực nàng vẫn chưa hoàn toàn bình ổn.
"Chỉ là hiệu ứng của cổ trùng..." Nàng thì thầm bằng một giọng nói lạnh lẽo, cố gắng tự thuyết phục chính mình, tự bịt chặt vết nứt vừa xuất hiện trong lý trí sắc bén của một kẻ săn mồi.
Nàng rảo bước đi theo hắn, nhưng khoảng cách giữa hai cái bóng in trên mặt Hồ Kinh Vô Độ lần này, dường như đã mang theo một tiếng thở dài thầm lặng, tan vào trong gió thu khô khốc.