Chương 6:
Tập 6: Đỏ Mỏng Và Rượu Đêm
Bầu trời đêm của Vô Trần Điện chưa bao giờ thực sự thuộc về nhân gian. Nó cao, sâu thẳm và mang một thứ màu lam đen lạnh lẽo như lòng đại dương bị đóng băng ngàn năm. Những làn mây mỏng chậm rãi trôi qua ngọn núi phía xa, kéo theo những vệt sáng nhờ nhợ của ánh trăng rằm đã bắt đầu xế bóng. Sau câu trả lời có lẽ đầy lấp lửng của Lăng Tiêu trên đỉnh mái điện đá chênh vênh lúc trước, không gian tĩnh mịch của tòa điện cổ dường như đã bị một luồng sóng ngầm vô hình xáo trộn.
Xích Dao trở về gian phòng nghỉ của mình khi sương đêm đã đọng thành những giọt nước nhỏ lăn tăn trên gờ cửa đá. Lòng nàng như một mặt hồ bị ai đó ném xuống một viên đá lớn, gợn sóng liên hồi không tài nào phẳng lại được. Từ có lẽ kia cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí nàng. Lời thừa nhận đó từ miệng một vị Đạo Tôn vốn dĩ coi vạn vật như cỏ rác, coi tình cảm như bụi mờ, chẳng khác nào một vết nứt hoảng sợ trên bức tường thành kiên cố nhất. Nàng tự nhủ rằng mình đã thắng. Con cá lớn nhất, khó mắc câu nhất của Cửu Trọng Thiên cuối cùng cũng đã ngửi thấy mùi mồi câu và bắt đầu há miệng.
Sự tự tin bùng nổ trong lồng ngực Xích Dao như một ngọn lửa hoang dại. Nàng đứng trước chiếc gương đồng mờ đục, nhìn bóng hình mình phản chiếu bên trong. Dưới ánh nến chập chờn, đôi mắt nàng sắc lẹm, chứa đựng sự đắc thắng của một thợ săn chuẩn bị tung ra nhát dao quyết định. Nàng tin chắc Tình Cổ đã ngấm sâu. Mặc cho hắn có là vị tiên tối cao, có tu luyện Vô Tình Đạo đến mức tâm như đá dưới giếng cổ, thì trước sự gieo rắc tàn nhẫn của Tình Cổ và sự quyến rũ của nàng, hắn cũng chỉ là một người đàn ông đang dần gục ngã mà thôi.
Nàng tháo gỡ bộ y phục nữ tu màu xám tro đơn điệu, thô ráp đã khoác lên người suốt những ngày qua. Thay vào đó, nàng lấy từ đáy rương ra một dải lụa đỏ. Y phục mỏng màng đến mức dường như chỉ cần một cơn gió nhẹ lùa qua cũng có thể thổi bay. Sắc đỏ ấy rực rỡ, ma mị như máu của loài hoa độc nở đêm trên dãy Xà Cổ Nham, đối lập hoàn toàn với vẻ thanh tịnh, tôn nghiêm đến ngạt thở của Vô Trần Điện. Nàng không búi tóc, để mặc từng lọn tóc đen tuyền xõa tung sau lưng, rủ xuống làn da trắng ngần ẩn hiện dưới lớp vạt áo mỏng dính. Mỗi nếp gấp của tấm áo đỏ như chứa đựng một lời mời gọi đầy nguy hiểm, một thứ vũ khí vô hình mà nàng chuẩn bị dùng để phá vỡ đạo tâm của vị Đạo Tôn cao ngạo.
Nàng nhấc bình rượu trầm hương đã được chuẩn bị từ trước. Hương rượu chát nồng quyện lẫn vị ngọt lịm tà mị của cổ thuật lan tỏa trong không gian khép kín. Đêm nay, nàng sẽ không chỉ dừng lại ở mức độ thăm dò ngoài rìa. Nàng sẽ ép hắn phải bước qua ranh giới cuối cùng. Nàng muốn thấy sự sụp đổ hoàn toàn của vị Đạo Tôn thanh cao ấy, muốn chứng kiến cái ngày hắn quỳ dưới chân nàng vì thứ tình độc không thuốc chữa.
Bước chân Xích Dao nhẹ như một con mèo đêm, lướt qua những dãy hành lang đá mài phẳng như gương. Ánh trăng chiếu qua những khoảng trống không mái, đổ bóng nàng dài vệt trên sàn đá. Mọi thứ xung quanh tĩnh lặng đến mức nàng có thể nghe thấy tiếng tà áo lụa đỏ của mình ma sát nhè nhẹ vào không khí. Không có bất kỳ thuộc hạ nào ngăn cản nàng. Lăng Tiêu đã cho nàng thứ quyền lực tuyệt đối đó trong Vô Trần Điện này, một thứ quyền lực mà nàng tin rằng chính là thành quả của Tình Cổ đang hoành hành trong huyết mạch hắn, khiến hắn vô thức phục tùng mọi ước muốn của nàng.
Nàng dừng lại trước cánh cửa đá dẫn vào phòng ngủ riêng của Lăng Tiêu. Nơi đây vốn là cấm địa của Vô Trần Điện, nơi mà ngay cả những đại đệ tử thân tín nhất cũng chưa từng được phép bước chân vào khi đêm xuống. Xích Dao không gõ cửa. Nàng đưa bàn tay mảnh mai ra, đẩy nhẹ. Cánh cửa đá nặng nề chuyển động êm ru nhờ trận pháp ẩn giấu, mở ra một khoảng không gian tối om và ngột ngạt.
Bên trong phòng ngủ, không khí quánh lại bởi mùi trầm hương quen thuộc. Mùi hương ấy thanh tịnh, lạnh lẽo, nhưng khi quyện cùng hơi thở ấm áp của màn đêm lại tạo ra một cảm giác ma mị khó tả. Căn phòng không hề thắp nhiều đèn. Chỉ có một ngọn nến đơn độc đặt trên chiếc bàn đá ở trung tâm, ngọn lửa nhỏ leo lét chập chờn, hắt những cái bóng dài ngoằng, quái dị lên bốn bức tường đá có khắc đầy những cổ văn và kiếm ấn cổ xưa. Những ký tự ấy như đang thì thầm chuyển động dưới ánh sáng yếu ớt, bảo vệ sự thanh tịnh của vị chủ nhân nơi đây.
Lăng Tiêu đang ngồi đó.
Hắn không nằm ngủ, cũng không ngồi nhập định như những vị tu sĩ thường làm khi đêm muộn. Hắn mặc một chiếc áo nội y màu trắng tuyền, rộng rãi, không khoác bên ngoài chiếc áo bào Đạo Tôn uy nghiêm thường ngày. Tóc hắn không búi, xõa dài trên vai, phản chiếu ánh nến mờ nhạt. Trước mặt hắn là một bộ đồ trà bằng gốm mờ và một chiếc lò đồng nhỏ đang tỏa ra những luồng khói trầm nghi ngút. Hắn ngồi đó, cô độc và tĩnh lặng như một pho tượng ngọc thạch được tạc nên từ sự cô quạnh của thời gian.
Khi cánh cửa đá mở ra, Lăng Tiêu không hề giật mình. Hắn chậm rãi ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn rơi trên người Xích Dao, dừng lại ở tà áo đỏ mỏng dính đang rủ xuống làn da tuyết trắng của nàng, rồi nâng lên, nhìn thẳng vào mắt nàng. Không có sự ngạc nhiên. Không có sự hoảng hốt. Cũng không hề có sự né tránh. Ánh mắt ấy sâu thẳm như một vực thẫm không đáy, tối om và lặng lẽ đến mức khiến người ta phải rùng mình khi đối diện.
Xích Dao mỉm cười, một nụ cười quyến rũ nhưng chứa đầy độc tố của một loài hoa độc. Nàng khép cánh cửa đá lại đằng sau lưng, cắt đứt hoàn toàn chút ánh trăng lạnh lẽo cuối cùng của thế giới bên ngoài. Căn phòng rơi vào sự biệt lập tuyệt đối, chỉ còn lại ánh nến chập chờn và hai con người đang đứng ở hai đầu của một kịch bản nguy hiểm do nàng tự tay biên soạn.
Đạo Tôn đêm đã sâu mà vẫn chưa yên giấc sao? Giọng Xích Dao vang lên, mềm mại, uốn lượn như một dải lụa, nhưng lại mang theo sự khiêu khích không hề che giấu.
Nàng chậm rãi bước về phía hắn. Mỗi bước đi của nàng khiến dải lụa đỏ rung rinh, để lộ đôi chân trần trắng ngần trên nền đá lạnh buốt. Nàng mang theo mùi rượu nồng nặc và hương thơm kỳ quái của cổ thuật bước vào phạm vi của hắn, phá vỡ bầu không khí thanh tịnh vốn có của căn phòng ngủ.
Lăng Tiêu vẫn ngồi yên tại chỗ. Ngón tay thon dài của hắn đang cầm một chiếc tách sứ nhỏ. Hắn nhẹ nhàng đặt tách sứ xuống bàn đá, phát ra một tiếng cạch rất khẽ nhưng vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn nhìn nàng, ánh mắt bình thản như mặt nước hồ không một gợn gió.
Đêm lạnh, sao nàng lại ăn mặc mỏng mảnh thế này? Giọng hắn trầm thấp, bình thản đến kỳ lạ, không có một chút gợn sóng nào của sự dao động hay trách phạt.
Xích Dao đi đến bên bàn đá, không ngồi xuống chiếc ghế đối diện mà trực tiếp tiến lại gần bên cạnh hắn. Nàng cúi người xuống, chống một tay lên mặt bàn đá lạnh ngắt, để mặc cho tà áo đỏ mỏng rủ xuống, sát rạt trước mặt hắn. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp đến mức nàng có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể hắn, và hắn chắc chắn có thể nhìn thấy từng nhịp thở phập phồng dưới lớp lụa mỏng của nàng.
Lạnh sao? Xích Dao ghé sát vào tai hắn, hơi thở mang theo vị rượu nóng hổi mạ lên vành tai hắn. Nhưng ta lại thấy trong phòng của Đạo Tôn rất nóng. Nóng đến mức khiến người ta phải phát điên.
Nàng đặt bình rượu trầm hương xuống bàn, âm thanh va chạm giữa gốm và đá vang lên giòn tan. Ánh mắt nàng xoáy sâu vào gương mặt nghiêng thanh tú nhưng lạnh lẽo của hắn. Nàng muốn tìm kiếm một sự biến đổi nhỏ nhất trên cơ thể hắn vào lúc này: một cái nheo mắt, một nhịp thở dồn dập, hay một sự siết chặt của cơ mặt. Nàng tin rằng Tình Cổ đang gầm hú trong cơ thể hắn, thúc giục hắn chiếm lấy nàng, xé rách lớp vỏ bọc Đạo Tôn giả tạo này để sống thật với dục vọng trần tục.
Tuy nhiên, Lăng Tiêu chỉ lặng lẽ quay sang nhìn nàng. Ánh mắt hắn chiếu thẳng vào nàng ở khoảng cách chưa đầy một tấc. Trong đôi mắt đen thẫm ấy, Xích Dao không thấy sự mê muội hay dại khờ của một kẻ bị tà thuật thao túng tâm trí. Nàng chỉ thấy một sự bao dung vô bờ bến, một sự thấu hiểu sâu sắc đến mức tàn nhẫn, và một ngọn lửa tình cảm bị đè nén sâu dưới hàng ngàn lớp băng vĩnh cửu.
Ánh mắt ấy quá sâu. Nó không tránh né bộ y phục đỏ mỏng của nàng, không tránh né làn da trần đang phô bày trước mắt, cũng không tránh né sự khiêu khích trắng trợn trong lời nói của nàng. Hắn nhìn nàng như thể hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu, như thể hắn sẵn sàng đón nhận tất cả những gì nàng mang đến, dù đó có là độc dược chí mạng hay dao găm sắc bén.
Một cảm giác kỳ lạ bất ngờ trỗi dậy trong lòng Xích Dao. Tim nàng chợt hẫng đi một nhịp. Bắt đầu từ dải lồng ngực, một nhịp đập liên hồi, dồn dập bùng lên ngoài tầm kiểm soát của lý trí. Nàng nhíu mày, hô hấp hơi nghẹn lại. Nàng tự hỏi trong đầu, sự hoảng loạn bắt đầu len lỏi vào tâm trí. Tại sao tim mình lại đập nhanh như vậy? Không thể nào. Mình là người giăng bẫy, mình là thợ săn, còn hắn mới là con mồi.
Nàng nhanh chóng siết chặt bàn tay ẩn dưới tà áo đỏ, cố gắng dùng lý trí để áp chế nhịp đập loạn xạ trong lồng ngực. Nàng tự nhủ rằng đây chắc chắn là do tác dụng phụ của Tình Cổ. Khi chủ thể và vật chủ ở khoảng cách quá gần, khi tình cảm của vật chủ dâng cao, Tình Cổ trong người hắn sẽ phát ra tiếng gọi cộng hưởng, phản hồi ngược lại cơ thể nàng. Nhất định là như vậy. Hắn đang rung động dữ dội vì Tình Cổ, nên nàng mới bị ảnh hưởng theo.
Tự thuyết phục bản thân bằng lý do đó, Xích Dao lấy lại vẻ tự tin sắc sảo trên khuôn mặt. Nàng cầm bình rượu lên, rót đầy một chén rượu màu hổ phách. Mùi rượu chát nồng quyện cùng hương trầm tỏa ra ngào ngạt trong căn phòng tối.
Đạo Tôn, nàng đưa chén rượu đến trước mặt hắn, đôi môi đỏ mộng uốn cong thành một nụ cười đầy ma mị. Đêm dài đằng đẵng, trà thanh tịnh làm sao xua đi cái lạnh của ngàn năm? Người đã nói có lẽ, vậy đêm nay, người có dám cùng ta uống cạn chén rượu này, để xem cái có lẽ đó rốt cuộc là thật hay giả?
Lời lẽ của nàng mang theo sự quyến rũ trắng trợn, một sự thử thách trực diện vào đạo tâm kiên cố của một người tu tiên tối cao. Nàng muốn ép hắn phải đưa ra lựa chọn: uống chén rượu này và thừa nhận sự gục ngã trước nàng, hoặc đẩy nàng ra và thừa nhận sự sợ hãi của chính mình trước tình cảm.
Lăng Tiêu nhìn chén rượu trước mặt, rồi lại nhìn vào mắt nàng. Hắn không hề di chuyển tay để đỡ lấy chén rượu từ tay nàng. Thay vào đó, hắn chậm rãi đưa tay ra, nhấc chiếc bình trà bằng sứ bên cạnh lên, đổ đi chén trà đã nguội lạnh từ lâu. Xích Dao nheo mắt lại, trong lòng dâng lên một chút lạnh lẽo. Hắn định từ chối sao? Hắn định dùng sự thanh cao của trà Đạo để đẩy lui sự dung tục của rượu nồng sao?
Nhưng ngay giây tiếp theo, Lăng Tiêu lại đặt bình trà xuống. Hắn đưa tay nhấc chiếc chén sứ rỗng của chính mình lên, rồi vươn tay cầm lấy bình rượu trầm hương mà Xích Dao vừa đặt trên bàn. Hắn không dùng chén rượu nàng đang cầm trên tay, mà tự tay nghiêng bình, rót một dòng rượu màu hổ phách vào chén của mình. Dòng rượu chảy xuống, tạo thành những tiếng róc rách khe khẽ trong không gian tĩnh mịch. Ánh nến chập chờn chiếu lên sóng rượu sóng sánh, phản chiếu khuôn mặt điềm tĩnh đến đáng sợ của hắn.
Hắn nâng chén rượu của mình lên, không hề ngần ngại hay do dự. Ánh mắt hắn vẫn khoáy sâu vào mắt Xích Dao, như muốn xuyên thấu qua lớp vỏ bọc đỏ mỏng màng, xuyên thấu qua sự giả tạo của nàng để nhìn vào tận sâu trong tâm hồn đầy mưu tính kia.
Rượu trầm hương... Lăng Tiêu cất giọng, trầm thấu và mang theo một sự dằn vặt giấu kín từ sâu thẳm quá khứ. Rượu của nàng, ta chưa từng từ chối.
Nói rồi, trước ánh mắt ngỡ ngàng của Xích Dao, hắn nâng chén rượu lên môi và uống cạn trong một hơi. Yết hầu hắn lăn nhẹ khi dòng rượu chát nồng chảy qua cổ họng. Ánh nến hắt lên đường nét gương mặt sắc sảo, góc cạnh của hắn, làm nổi bật lên sự kiên nhẫn tột cùng và một loại chịu đựng đến mức tàn nhẫn. Hắn uống chén rượu có chứa Tình Cổ, thứ rượu mà nàng mang đến để hủy hoại hắn, một cách bình thản như thể đó chỉ là một ngụm nước suối trong lành của chốn bồng lai.
Hắn đặt chiếc chén rỗng xuống bàn đá. Một tiếng cạch nữa lại vang lên, phá vỡ khoảng lặng kéo dài.
Nàng muốn biết có lẽ là thật hay giả sao? Lăng Tiêu nói, giọng hắn thấp xuống một tông, trở nên ma mị và đầy sức nặng. Hắn chống tay lên bàn đá, chầm chậm đứng dậy.
Vóc dáng cao lớn của hắn đổ bóng xuống, bao trùm hoàn toàn lấy thân hình mảnh mai của Xích Dao. Sự hiện diện của hắn tạo ra một luồng áp lực vô hình nhưng vô cùng mạnh mẽ, ép chặt lấy nàng. Mùi trầm hương thanh tịnh trên người hắn giờ đây đã trộn lẫn với mùi rượu nồng nặc, tạo thành một thứ hương thơm ngạt thở, vây hãm lấy mọi giác quan của nàng, khiến nàng không cách nào trốn chạy.
Xích Dao lùi lại nửa bước theo bản năng, nhưng sau lưng nàng đã là chiếc bàn đá lạnh ngắt. Nàng không còn đường lùi nào nữa. Lăng Tiêu tiến thêm một bước, đưa tay ra. Ngón tay hắn thon dài, lạnh lẽo nhưng lại mang theo một sức nóng ngầm, nhẹ nhàng lướt qua lọn tóc đen xõa trên vai nàng, rồi dừng lại ở gờ vai mảnh dẻ ẩn dưới lớp lụa đỏ mỏng màng.
Hắn không đẩy nàng ra, cũng không ôm lấy nàng vào lòng như một kẻ bị dục vọng thấp hèn làm cho mờ mắt. Hắn chỉ chạm vào nàng, một sự đụng chạm nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự sở hữu tuyệt đối của một vị thần cai quản thế giới này. Ánh mắt hắn nhìn xuống nàng, rực cháy một ngọn lửa tình cảm đã được nuôi dưỡng qua ngàn năm dằn vặt, nhưng lại được kiểm soát chặt chẽ bằng một ý chí sắt đá.
Nếu ta nói là thật... Hắn thì thầm, hơi thở mang theo vị rượu nồng ấm phả lên trán nàng, nàng có sợ không?
Cả người Xích Dao chấn động mạnh mẽ. Tim nàng đập mạnh đến mức tưởng chừng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Một luồng khí lạnh chạy dọc theo xương sống nàng, lan ra khắp các kinh mạch. Không phải vì sợ hãi sự trừng phạt, mà vì sự hoang mang tột cùng trước biểu hiện của hắn.
Ánh mắt của hắn, sự chịu đựng của hắn, việc hắn dễ dàng uống cạn chén rượu mà không một chút kháng cự hay nghi ngờ, mọi thứ hoàn toàn không giống như những gì nàng đã tưởng tượng về một kẻ bị Tình Cổ thao túng. Một kẻ trúng cổ phải mê muội, phải mất đi lý trí, phải cuồng nhiệt và dễ bị điều khiển theo ý muốn của chủ nhân. Nhưng Lăng Tiêu trước mặt nàng lại tỉnh táo đến mức tàn nhẫn. Hắn biết nàng đang khiêu khích, biết nàng đang giăng bẫy, nhưng hắn lại chọn cách chiều theo nàng, chọn cách bước vào cạm bẫy của nàng một cách tự nguyện và thanh thản.
Cổ trùng... Tình Cổ trong người hắn đang trỗi dậy quá mạnh... Xích Dao cố ép bản thân phải nghĩ như vậy, cố ghim chặt cái lý do đó vào đầu để ngăn không cho sự hoảng loạn chiếm lấy tâm trí mình. Đúng vậy, chính Tình Cổ đã khiến hắn trở nên kỳ lạ như thế này. Hắn không thể kháng cự lại tác dụng mạnh mẽ của cổ trùng, nên mới phải giả vờ điềm tĩnh để giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng của một vị Đạo Tôn.
Nàng ngẩng đầu lên, cố gạt bỏ sự loạn nhịp trong lồng ngực, nở một nụ cười đắc thắng nhưng đầy gượng gạo: Sợ sao? Đạo Tôn xem thường ta quá rồi. Ta chỉ sợ người không đủ chân thật để đi đến tận cùng mà thôi.
Nàng đưa tay lên, định nắm lấy cổ tay hắn để đẩy lùi sự áp chế của hắn, nhưng khi ngón tay nàng vừa chạm vào làn da hắn, sự ấm áp từ cơ thể hắn truyền sang lại khiến đầu ngón tay nàng khẽ run lên một cái.
Lăng Tiêu không rút tay về. Hắn lặng lẽ nhìn từng biểu hiện nhỏ nhất trên gương mặt nàng vào lúc này: sự đắc thắng giả tạo trong đôi mắt, sự gượng gạo trên bờ môi đỏ mộng, và cả sự run rẩy rất khẽ của ngón tay nàng. Hắn không vạch trần lời nói dối của nàng. Hắn chỉ thở dài một tiếng thật khẽ, một tiếng thở dài tan biến ngay trong không khí ngột ngạt của phòng ngủ.
Vậy sao? Hắn khẽ nói, ánh mắt chứa đầy sự chấp nhận và thương cảm dành cho nàng. Đêm đã muộn. Rượu cũng đã uống xong rồi. Nàng nên về phòng nghỉ ngơi đi thôi.
Hắn buông tay khỏi vai nàng, lùi lại một bước, tạo ra một khoảng cách an toàn giữa hai người. Sự áp chế bỗng nhiên biến mất, để lại cho Xích Dao một khoảng trống hẫng hẫng khó tả trong lồng ngực. Hắn xoay người quay trở lại bàn đá, lặng lẽ ngồi xuống vị trí cũ, tiếp tục nhấc chiếc bình trà lên như thể những gì vừa xảy ra chỉ là một giấc mộng ngắn ngủi trong đêm mùa thu.
Xích Dao đứng ngơ ngác giữa căn phòng ngủ tối om. Nàng nhìn tấm lưng dài, cô độc của hắn dưới ánh nến chập chờn. Nàng đã mang y phục đỏ mỏng đến đây, đã mang rượu đêm đến, đã đưa ra những lời khiêu khích tột cùng để dồn hắn vào góc tối. Nàng đã làm tất cả những gì một thợ săn chuyên nghiệp có thể làm. Nhưng kết quả nhận lại không phải là sự sụp đổ hoàn toàn của con mồi, mà là một sự bao dung lặng lẽ, một sự tiếp nhận bình thản đến mức khiến nàng phải nghi ngờ về chính bản thân mình và năng lực của cổ thuật.
Nàng siết chặt hai bàn tay, tà áo lụa đỏ rung lên nhẹ nhàng theo từng chuyển động. Nhịp tim nàng vẫn chưa thể bình ổn lại được, nó đập liên hồi như một lời cảnh báo đáng sợ mà nàng cố tình phớt lờ đi. Nàng không nói thêm một lời nào nữa. Xích Dao xoay người, bước nhanh ra khỏi phòng ngủ của Lăng Tiêu. Cánh cửa đá nặng nề khép lại đằng sau lưng nàng, nhốt toàn bộ mùi rượu nồng, hương trầm ấm và ánh nến chập chờn vào bên trong không gian kín mít.
Nàng bước đi trên hành lang đá mài phẳng như gương, gió đêm buốt giá từ bên ngoài thổi qua làm tung bay dải lụa đỏ mỏng màng. Nàng đưa tay lên ôm lấy lồng ngực mình, cảm nhận nhịp đập cuồng loạn đang vang vọng bên trong. Nàng thì thầm trong gió đêm, giọng nói run rẩy như muốn tự thuyết phục chính mình trước một sự thật đáng sợ đang dần hiện hữu trong bóng tối của Vô Trần Điện: Là do Tình Cổ... Tất cả đều là do Tình Cổ tác động mà thôi.