Hữu Duyên Audio Hữu Duyên Audio

Chương 8: Tập 8: Rung Động Không Tên

Font:
Dòng:
Chữ:
Cỡ chữ:

Màn đêm buông xuống Vô Trần Điện không mang theo sự vỗ về nhẹ nhàng của tĩnh lặng, mà gói trọn một loại sức ép đè nén đến ngạt thở. Ánh trăng ngoài cửa sổ đá chiếu qua những khe hẹp, rải xuống nền đá mài lạnh lẽo từng vệt sáng xám xịt như lớp tro tàn còn sót lại sau một trận hỏa tai.

Trước khi bước sang phòng nghỉ của Lăng Tiêu, Xích Dao đã ngồi một mình rất lâu trong gian phòng dành cho nữ tu ở dãy đông điện. Giữa bóng tối bao trùm, nàng đã thắp lên một ngọn nến nhỏ, đặt chiếc đĩa đồng cổ kính lên bàn đá và cố gắng dùng pháp ấn cổ thuật để kiểm tra chuyển động của Tình Cổ. Thế nhưng, từng luồng cổ khí mà nàng búng ra đều bị dội ngược lại một cách rối loạn. Những sinh vật cổ trùng phụ thuộc trong túi gấm bên hông nàng co quắp, bồn chồn rồi lặn sâu xuống đáy túi, như thể chúng đang cảm nhận được một mối đe dọa vô hình hoặc một sự gián đoạn không thể giải thích.

Sự hỗn loạn của cổ thuật khiến tâm trí Xích Dao không thể nào chợp mắt. Nàng dập tắt ngọn nến, khoác lên mình chiếc áo choàng xám đơn sơ rồi lặng lẽ rời khỏi phòng. Đôi chân nàng như có ma lực dẫn lối, đưa nàng đi qua dãy hành lang đá âm u để tiến về phía phòng nghỉ riêng của vị Đạo Tôn đứng đầu Vô Trần Điện.

Nàng đứng tựa lưng vào mảng tường đá lạnh ngắt trong góc phòng nghỉ của hắn. Hơi lạnh từ đá xuyên qua lớp y phục mỏng, thấm thẳng vào xương tủy, nhưng không cách nào làm dịu đi sự nóng rát mơ hồ đang dâng lên trong lồng ngực nàng. Nàng thở hắt ra một hơi rất nhẹ, cố gắng không tạo ra bất kỳ tiếng động nào. Trong không gian kín mịch này, mỗi nhịp thở của nàng đều như bị kéo dài, phóng đại và phơi bày một cách trần trụi.

Ở phía bên kia gian phòng, trên chiếc giường đá đơn sơ kê sát mảng tường khắc đầy những đường kiếm ấn cổ xưa, Lăng Tiêu đang nằm nhắm mắt.

Hắn đã ngủ. Hoặc ít nhất, biểu hiện bề ngoài của hắn hoàn toàn là một người đang chìm sâu vào giấc ngủ. Đạo Tôn của Vô Trần Điện, kẻ luôn giữ trên mình vẻ thoát tục, lạnh lẽo và uy nghiêm tuyệt đối trước mặt chư tu sĩ, lúc này nằm đó trong bộ nội y màu tuyết trắng đơn giản. Ánh trăng nghiêng nghiêng rọi lên nửa gương mặt hắn, làm nổi bật đường nét gò má góc cạnh, sống mũi thẳng tắp và bờ môi mỏng hơi mím nhẹ. Không còn sự uy áp từ đôi mắt sâu thẳm luôn nhìn thấu mọi mưu đồ, không còn nụ cười lấp lửng hay giọng nói trầm thấp khiến người ta vô thức nảy sinh lòng kính sợ, Lăng Tiêu lúc này trông yên bình đến kỳ lạ.

Xích Dao vô thức bước tiến lên một bước. Rồi thêm một bước nữa.

Đôi chân nàng di chuyển hoàn toàn theo bản năng, không hề có sự tính toán hay sắp đặt của một thợ săn như những ngày đầu tiên thâm nhập nơi này. Nàng dừng lại bên cạnh giường đá, cúi đầu nhìn xuống gương mặt đang thả lỏng của hắn.

Và rồi, nhịp tim nàng đột ngột lỡ một nhịp.

Một cơn sóng nhiệt không báo trước bùng lên nơi lồng ngực Xích Dao, xô lệch mọi sự bình tĩnh mà nàng đã dày công rèn luyện qua hàng bao năm sinh tồn giữa thế giới cổ thuật đầy dối lừa. Tim nàng bắt đầu đập nhanh bất thường. Nhịp đập mỗi lúc một dồn dập. Âm thanh ấy vang vọng trong màng nhĩ nàng dữ dội đến mức nàng sợ rằng người nằm trên giường sẽ lập tức tỉnh giấc vì nó.

Nàng run rẩy đưa bàn tay lên chặn trước ngực mình, đôi lông mày nhíu chặt lại trong sự hoang mang tột độ.

Tại sao lại thế này?

Nàng bắt đầu lật lại từng ký ức kể từ ngày đầu bước chân vào Vô Trần Điện. Nàng từng giả vờ mang trên mình thương tích đầy người, cố tình ngã gục trước cửa điện để kích thích lòng trắc ẩn của hắn. Nàng từng lén thả Tình Cổ vào chén rượu trầm hương dưới thư phòng, chăm chú quan sát hắn uống cạn mà không mảy may nghi ngờ. Nàng từng cố tình làm rơi sổ ghi chép cổ thuật, từng nắm lấy tay hắn khi đi qua Hồ Kinh Vô Độ, từng dựa vai hắn dưới vách đá ghi khắc kiếm pháp cổ. Nàng thậm chí đã dùng một nam tu khác để thử thách lòng ghen tuông của hắn, rồi khoác lên mình bộ y phục đỏ mỏng mành mang rượu đến tận phòng hắn lúc nửa đêm để tung ra những lời khiêu khích trần trụi nhất.

Trong tất cả những lần đó, nàng luôn giữ cho mình một cái đầu lạnh gắt, một trái tim tính toán từng nước đi để dồn hắn vào thế cờ bị thao túng. Nàng luôn tự hào mình là kẻ cầm dây rối, là một thợ săn kiêu ngạo đang từng bước siết chặt chiếc bẫy ngọt ngào quanh cổ con mồi.

Nhưng lúc này, khi hắn chỉ nằm đó, hoàn toàn yên lặng, không hề đáp trả hay dồn ép nàng, sự mất bình tĩnh lại tràn về gặm nhấm tâm trí nàng một cách tàn nhẫn nhất.

Nhìn vào gương mặt thả lỏng của Lăng Tiêu, một cảm giác xao động không tên băm vằn lớp phòng thủ lý trí của Xích Dao. Nàng cảm thấy lòng mình mềm đi một cách đáng sợ, xen lẫn một sự khao khát mơ hồ được chạm vào làn da hắn, được xác nhận rằng sự ấm áp mà hắn từng trao cho nàng qua những lần che chở không phải là một ảo ảnh.

"Không... Không thể nào." Xích Dao thì thầm trong kẽ răng, giọng nói run rẩy đến mức chính nàng cũng cảm thấy xa lạ.

Nàng lùi lại nửa bước, ánh mắt sắc lẹm trỗi dậy trong hoảng loạn. Nàng cố gắng bấu víu vào cơ chế tự vệ quen thuộc nhất của mình: đổ lỗi. Đúng vậy, đây nhất định không phải là cảm xúc thật của nàng. Đây tuyệt đối không phải là sự rung động của Xích Dao dành cho Đạo Tôn Vô Trần Điện. Đây chỉ là phản ứng dội ngược của cổ thuật. Cổ Mẫu ẩn sâu trong huyết mạch của nàng đang cộng hưởng với Tình Cổ mà nàng đã gieo vào người hắn. Sự gần gũi về khoảng cách thể xác giữa vật chủ và chủ thể cổ trùng luôn tạo ra những ảo giác tình cảm mãnh liệt như thế này, đây là kiến thức cơ bản nhất trong sách cổ thuật mà nàng thuộc lòng từ nhỏ.

Để đập tan sự hoảng loạn đang nảy mầm trong lòng, Xích Dao hít một hơi thật sâu, ép bản thân phải lấy lại sự chủ động. Nàng cần một bằng chứng. Nàng cần cảm nhận được Tình Cổ trong cơ thể hắn để chứng minh rằng mọi chuyện vẫn đang nằm trong tầm kiểm soát của nàng, rằng Lăng Tiêu vẫn đang chịu sự tác động của thứ tà thuật mà nàng đã gieo xuống từ đêm đầu tiên.

Xích Dao đưa tay ra, các ngón tay thon dài khẽ giật nhẹ trong không khí. Nàng bắt đầu bấm ấn, điều động một luồng cổ khí vô hình, siêu mỏng chạy dọc theo đầu ngón tay. Luồng khí màu lam nhạt, mảnh như sợi tơ trời, âm thầm lan ra, vươn về phía lồng ngực của Lăng Tiêu đang phập phồng đều đặn.

Kiểm tra cổ trùng trong người cao thủ tu tiên là một hành động vô cùng nguy hiểm, nhưng Xích Dao là bậc thầy về cổ thuật. Nàng biết cách luồn lách qua các đường kinh mạch mà không làm dấy lên sự phản kháng của tiên khí, miễn là cổ trùng đó đã bén rễ vào tâm mạch của đối phương.

Sợi tơ cổ khí chạm vào y phục của Lăng Tiêu, thẩm thấu qua lớp vải tuyết trắng, chạm vào làn da ấm áp rồi lách sâu vào bên trong. Nàng bắt đầu dùng tâm thức để dò tìm nhịp đập của Tình Cổ, thứ sinh vật huyền bí đáng lẽ ra phải đang ngoan ngoãn bám chặt lấy huyết mạch gần tim hắn, hấp thụ tình cảm và đáp lại sự điều khiển của nàng.

Một giây trôi qua. Hai giây trôi qua.

Nụ cười lạnh lẽo chưa kịp hình thành trên môi Xích Dao đã hoàn toàn đóng băng.

Sợi tơ cổ khí của nàng đi sâu vào kinh mạch của Lăng Tiêu, nhưng đáp lại nàng chỉ là một khoảng không tĩnh lặng đến đáng sợ. Không có nhịp đập. Không có sự cộng hưởng. Không có bất kỳ dấu vết nào của Tình Cổ đang hoạt động.

Sương lạnh như dội thẳng vào đỉnh đầu Xích Dao. Nàng cắn chặt môi đến mức bật máu, cố gắng dồn thêm cổ khí, mở rộng phạm vi dò tìm sang các nhánh kinh mạch phụ cận. Nàng lục soát khắp lồng ngực hắn, lần theo từng dòng luân chuyển của tiên khí thuần khiết bên trong cơ thể vị Đạo Tôn. Tiên khí của hắn cuồn cuộn, bao la và trật tự như dòng sông băng, nhưng hoàn toàn trống rỗng trước sự hiện diện của cổ trùng.

Nàng không thể cảm nhận được sự sống của Tình Cổ.

Nó như thể đã biến mất hoàn toàn vào hư không, hoặc chưa từng tồn tại trong cơ thể người đàn ông này.

"Tại sao... Tại sao lại không có?" Xích Dao giật phắt tay về, lùi dội lại phía sau vài bước cho đến khi lưng va mạnh vào cột đá lạnh ngắt.

Lồng ngực nàng phập phồng dữ dội, mồ hôi hột rỉ ra trên trán. Sự tự tin tuyệt đối mà nàng gầy dựng suốt nhiều ngày qua, sự đắc thắng khi hắn uống cạn chén rượu trầm hương ở đêm đầu tiên, sự kiêu ngạo khi hắn dung dưỡng cho nàng ra vào thư phòng, sự thỏa mãn khi nghe hắn thốt ra hai từ "Có lẽ" trên mái điện, tất cả bỗng nhiên chao đảo mãnh liệt như một tòa tháp thạch cao dựng trên bãi cát lún.

Nếu Tình Cổ không hoạt động... vậy thì những hành động của hắn từ trước đến nay là gì? Sự bao dung kỳ lạ khi hắn nhặt lại cuốn sổ cổ thuật, sự can thiệp âm thầm đẩy nam tu kia đi xa, việc hắn nhẫn nại ngồi chịu đựng sự khiêu khích trong bộ y phục đỏ của nàng, và cả cái cách hắn bao bọc, loại bỏ mọi nguy cơ xung quanh nàng trong hậu điện... Tất cả những thứ đó xuất phát từ đâu?

Chẳng lẽ hắn đã dùng tiên khí hùng hậu để phong ấn cổ trùng? Hay hắn đã dùng một loại pháp bảo thượng cổ nào đó khiến Tình Cổ đi vào trạng thái ngủ đông mà nàng không hề hay biết?

Xích Dao nhìn chằm chằm vào Lăng Tiêu. Trong sự hoảng loạn đang dâng cao, nàng cố gắng quan sát hắn một lần nữa để tìm kiếm câu trả lời.

Lăng Tiêu vẫn nằm đó, nhịp thở vẫn đều đặn. Tuy nhiên, khi nhìn kỹ hơn dưới ánh trăng lạnh lẽo, Xích Dao đột ngột nhận ra một chi tiết mà trước đây nàng đã bỏ qua.

Hắn ngủ rất yên bình, nhưng tư thế của hắn tuyệt đối không phải là tư thế của một kẻ mất cảnh giác hay bị tà thuật khống chế tâm trí. Bàn tay phải của hắn, dù thả lỏng bên hông, lại nằm ở một góc độ hoàn toàn tự nhiên để có thể tuốt thanh Vô Tình Kiếm đặt ở đầu giường chỉ trong vòng một phần mười chớp mắt. Thân mình hắn hơi nghiêng nhẹ về phía ngoài, hướng về phía nàng đang đứng, tạo thành một góc độ che chắn hoàn hảo, như thể ngay cả trong cơn mê man của giấc ngủ, bản năng của hắn vẫn là đứng ra trước để gánh chịu mọi đòn tấn công nhắm vào gian phòng này.

Đó là tư thế của một kẻ hoàn toàn tỉnh táo, một vị Đạo Tôn nắm trọn mọi quy luật trong tay, chưa từng có một giây phút nào thực sự lơ là hay sập bẫy. Hắn không hề dại khờ. Hắn không hề mê muội. Hắn chỉ đang tĩnh lặng chịu đựng và chủ động lựa chọn tư thế này.

Sự thật ngầm ẩn ấy giội một gáo nước lạnh buốt giá vào toàn bộ thần trí của Xích Dao.

Sự hoang mang biến thành một niềm hoảng loạn vô hình, bóp nghẹt lấy cổ họng nàng. Nàng cảm thấy không gian trong phòng nghỉ trở nên quá mức ngột ngạt, mỗi phân tử không khí đều đọng lại sự đe dọa không lời. Nàng không thể tiếp tục ở lại căn phòng này thêm một khoảnh khắc nào nữa. Nếu tiếp tục đối mặt với sự tĩnh lặng đáng sợ của Lăng Tiêu, nàng sợ rằng mình sẽ vỡ vụn ngay tại chỗ.

Xích Dao xoay người, lẳng lặng và nhanh chóng lướt ra khỏi phòng nghỉ, biến mất vào bóng tối của hành lang.

Đêm ở Vô Trần Điện lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm.

Xích Dao bước đi như một bóng ma qua những dãy hành lang đá mài phẳng như gương, đôi chân trần không mang giày chạm vào mặt đá lạnh buốt nhưng nàng hoàn toàn không cảm nhận được. Tâm trí nàng lúc này là một ma trận hỗn loạn của những câu hỏi không có lời giải, những sự hoài nghi dâng tràn và sự giằng xé nội tâm đau đớn.

Nàng đi mãi, đi mãi cho đến khi bước chân dừng lại bên bờ Hồ Kinh Vô Độ.

Hồ Kinh Vô Độ nằm ở khu vực trung tâm của Vô Trần Điện, được bao bọc bởi những dãy hành lang đá không mái. Mặt nước hồ bình thường luôn phẳng lặng đến mức kỳ quái, không một gợn sóng, trong suốt như một tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời đêm và bóng dáng của những kẻ bước qua. Nơi này từng là nơi nàng cố tình nắm lấy tay Lăng Tiêu, cố tình dựa vai hắn để thử thách sự phục tùng của hắn khi xem kiếm pháp trên vách đá.

Xích Dao ngồi xuống một gờ đá nhô ra sát mặt nước. Nàng co hai gối lên, ôm lấy thân mình, mái tóc đen dài xõa tung trong gió thu khô khốc.

Ánh trăng tròn và lạnh treo lơ lửng trên đỉnh đầu, rọi xuống mặt Hồ Kinh một quầng sáng màu bạc u ám. Xích Dao cúi đầu nhìn xuống mặt nước, nơi phản chiếu khuôn mặt tái nhạt và đôi mắt đầy sự bối rối của chính mình.

"Tại sao lại không cảm nhận được?" Nàng tự hỏi, giọng nói tan biến vào tiếng gió hú qua các khe đá. "Tình Cổ là thánh vật của Cổ tộc ta, một khi đã vào người, làm sao có thể biến mất không dấu vết? Trừ khi... trừ khi hắn đã biết từ sớm?"

Ý nghĩ đó vừa xuất hiện đã khiến Xích Dao rùng mình.

Nếu hắn đã biết từ sớm, tại sao hắn lại uống chén rượu đó? Tại sao hắn lại để nàng ở lại? Tại sao hắn lại dung dưỡng cho từng mưu đồ nhỏ nhặt của nàng, tự tay điều chỉnh bố cục trong điện để nàng dễ thâm nhập, lại còn âm thầm đứng ra giải quyết các nguy cơ cho nàng?

Nếu tất cả những gì hắn làm không phải vì Tình Cổ cưỡng chế... vậy thì là vì cái gì?

Một khả năng khủng khiếp ngoi lên trong tâm trí nàng, một khả năng mà nàng luôn cố gắng dùng mọi lý do để phủ nhận: Hắn làm tất cả những điều đó hoàn toàn bằng ý chí tự nguyện.

"Không! Không thể nào!" Xích Dao gầm nhẹ trong cổ họng, hai tay siết chặt lấy đầu gối. "Đạo Tôn của Vô Trần Điện, kẻ tu Vô Tình Đạo thanh cao thoát tục, làm sao có thể tự nguyện vì một nữ tu lai lịch bất minh mà làm đến mức này? Ta là thợ săn! Ta đến đây để báo thù, để khống chế hắn! Ta không thể... ta không thể bị hắn xoay như chong chóng như thế này được!"

Nàng hoảng loạn gạt bỏ suy nghĩ đó, nhưng chính nhịp tim vẫn đang đập dồn dập trong lồng ngực lại như một bằng chứng tàn nhẫn tố cáo nàng. Nàng không chỉ hoảng loạn vì kế hoạch bị chao đảo, mà nàng hoảng loạn vì nhận ra bản thân mình đã bắt đầu rung động trước người đàn ông đó.

Sự quan tâm âm thầm của hắn, ánh mắt thâm trầm không đáy nhưng chưa từng chứa đựng sự hận thù hay đe dọa, sự che chở tuyệt đối biến Vô Trần Điện thành nơi an toàn nhất thế gian đối với nàng... tất cả đã âm thầm bào mòn lớp vỏ bọc hận thù của nàng từ lúc nào không hay. Nàng sợ hãi cảm giác này. Nàng sợ rằng nếu đây không phải là tác dụng của cổ trùng, nếu đây là tình cảm thật sự của cả hai bên, thì nàng sẽ không còn bất kỳ lý do gì để đổ lỗi, không còn bất kỳ tấm lá chắn nào để bảo vệ bản thân khỏi sự tổn thương.

Đúng lúc đó, một hiện tượng kỳ quái đột ngột xảy ra.

Mặt nước Hồ Kinh Vô Độ, nơi vốn phẳng lặng như gương suốt hàng trăm năm qua, nơi không bao giờ chịu tác động của gió trời, bắt đầu gợn sóng.

Những tiếng nước vỗ nhẹ vang lên đơn điệu giữa đêm tĩnh mịch.

Những vòng sóng lăn tăn nhỏ xuất hiện từ chính giữa tâm hồ, lan rộng ra xung quanh. Ban đầu chỉ là những gợn sóng lăn tăn mỏng mành, nhưng chỉ trong vòng vài nhịp thở, mặt nước bắt đầu xao động mạnh mẽ hơn. Những vệt sáng màu bạc của ánh trăng bị xé rách thành vô số mảnh nhỏ chao đảo trên mặt nước đen thẫm.

Xích Dao giật mình cúi thấp người xuống quan sát. Nàng cảm nhận được một luồng áp lực cổ xưa, u tối và vô cùng lạnh lẽo đang từ từ dấy lên từ tận đáy sâu của Hồ Kinh.

Đó không phải là tiên khí của Vô Trần Điện, cũng không phải là linh lực của tự nhiên. Luồng khí này mang một vị chát đắng và rợn người rất quen thuộc, thứ hương vị thuộc về huyết mạch sâu thẳm nhất của Cổ tộc, thứ mà nàng đã bị phong ấn và lãng quên từ rất lâu.

Cổ Mẫu.

Thứ quái vật tà ác đang ngủ yên trong huyết mạch của nàng dường như đã cảm nhận được sự hoảng loạn, sự giằng xé và những nứt vỡ trong tâm trí Xích Dao. Sự rung động không tên và niềm tuyệt vọng đang dâng trào trong lòng nàng chính là thứ dưỡng chất ngọt ngào nhất kích thích sự thức tỉnh ngầm của nó.

Mặt nước hồ gợn sóng ngày càng dồn dập, tạo thành những vòng xoáy nhỏ nối tiếp nhau. Trong bóng tối mênh mông phản chiếu dưới mặt nước, Xích Dao mờ ảo nhìn thấy một bóng đen khổng lồ, ngoằn ngoèo như một con quái vật cổ xưa đang chậm rãi cựa mình, mở ra một đôi mắt hư vô nhìn ngược lên phía nàng.

Bầu không khí xung quanh Hồ Kinh Vô Độ đột ngột hạ xuống mức băng giá. Gió thu ngừng thổi, nhường chỗ cho một sự im lặng chết chóc và nặng nề như chì.

Xích Dao ôm lấy đầu, đôi mắt mở to trong kinh hoàng. Nàng nhìn mặt nước hồ đang chao đảo dữ dội, rồi lại nhìn về phía hành lang tối om dẫn về phòng nghỉ của Lăng Tiêu.

Cổ trùng không cảm nhận được sự sống. Kế hoạch sụp đổ. Bản thân rung động. Và giờ đây, con quái vật trong huyết mạch bắt đầu trỗi dậy.

Đêm nay, giữa cái lạnh buốt giá của Vô Trần Điện, Xích Dao nhận ra mình đã hoàn toàn lạc lối. Nàng không còn là vị thợ săn kiêu ngạo bước vào nơi này nữa, mà đã trở thành một kẻ tội nghiệp bị giam cầm giữa cạm bẫy của tình cảm thật sự và bóng tối của quá khứ. Và phía trước nàng, chỉ còn lại một vực thẫm hoang mang không đáy.