Chương 9:
Tập 9: Cổ Chết Từ Đêm Đầu
Gió thu ngoài khe cửa đá đã ngừng thổi từ lâu, nhường chỗ cho một khoảng không tĩnh mịch đến mức có thể nghe thấy tiếng tàn nến rơi nhẹ trên đĩa đồng. Thư phòng trung tâm của Vô Trần Điện chìm trong sự u tối và tịch mịch. Bề mặt sàn đá mài phẳng như gương phản chiếu từng luồng sáng xanh lè, lạnh lẽo phát ra từ mười đầu ngón tay của Xích Dao.
Nàng đứng bên sập đá, lặng lẽ nhìn người đàn ông đang nằm nhắm mắt nghỉ ngơi. Lăng Tiêu vẫn giữ nguyên bộ y phục trắng muốt thanh cao của một vị Đạo Tôn đứng đầu Cửu Trọng Thiên. Hơi thở của hắn đều đặn, khuôn mặt tuấn tú tuyệt mĩ như được tạc từ ngọc tuyết ngàn năm, chìm trong giấc ngủ bình yên đến lạ kỳ. Thế nhưng, sự bình yên ấy lúc này đối với Xích Dao lại giống như một câu đố đầy mỉa mai, một màn sương mù dày đặc che khuất toàn bộ sự thật mà nàng đã dốc lòng theo đuổi suốt thời gian qua.
Nhịp tim trong lồng ngực Xích Dao đập dồn dập, từng nhịp, từng nhịp xô đập vào màng nhĩ như tiếng trống trận. Sự nghi ngờ tích tụ từ những sự việc kỳ lạ gần đây, từ cảm giác thất lạc tín hiệu của cổ trùng đến ánh mắt thâm trầm không đáy của hắn, đã đẩy nàng đến bờ vực mất kiểm soát. Nàng không thể chờ đợi thêm được nữa. Nàng cần một câu trả lời chính xác cho sự im lặng đáng sợ của Tình Cổ trong cơ thể hắn.
Nàng hít một hơi thật sâu, nén lại sự run rẩy nơi đáy mắt. Ngón tay trỏ của nàng khẽ chuyển động, vẽ lên không trung một ấn ký cổ thuật ma mị. Một luồng tơ xanh mỏng mảnh như sợi tóc từ từ vươn ra, đâm xuyên qua không khí lạnh lẽo. Sợi tơ mang theo phần thần thức tinh nhạy nhất của nàng, nhẹ nhàng tiếp cận thân thể Lăng Tiêu.
Lớp tiên khí hộ thể quanh người vị Đạo Tôn vô cùng nhạt nhòa, tưởng chừng như không có phòng bị. Sợi tơ xanh vượt qua lớp ranh giới ấy một cách dễ dàng đến bất ngờ, chậm rãi thâm nhập vào huyệt Khí Hải nơi lồng ngực hắn.
Kế hoạch của nàng vô cùng rõ ràng. Nàng sẽ dùng thần thức theo sợi tơ này đi sâu vào hệ thống kinh mạch, rà soát từng ngách ngách linh căn để thức tỉnh Tình Cổ đang ẩn nấp. Nàng muốn bắt nó phải phản hồi, muốn nghe thấy tiếng thì thầm khống chế của tà thuật, muốn xác nhận rằng vị Đạo Tôn cao cao tại thượng kia vẫn đang nằm trọn trong sự thao túng của nàng.
Thế nhưng, ngay khi luồng thần thức của nàng chạm vào sâu trong tâm mạch của Lăng Tiêu, một cảm giác lạnh buốt và trống rỗng lập tức dội ngược trở lại.
Trong kinh mạch của Lăng Tiêu, tiên khí thanh thuần cuồn cuộn chảy như dòng sông ngân hà rộng lớn, tinh khiết và mênh mông không thấy bờ bến. Bao bọc và nuôi dưỡng toàn bộ thân thể hắn là một nguồn sức mạnh tuyệt đối, vững chãi. Không hề có sự chống đối, không hề có sự giằng xé hay kháng cự của một người đang chịu sự cưỡng chế bởi tà thuật.
Càng đi sâu vào nơi cất giữ hạt giống Tình Cổ, không gian tâm thức lại càng trở nên tịch mịch đến đáng sợ.
Tại điểm trung tâm của linh căn, nơi mà đáng lẽ Tình Cổ phải đang sinh trưởng, bám rễ vào huyết mạch và gieo rắc sự mê muội vào tâm trí chủ thể, Xích Dao chỉ tìm thấy một vệt tro xám tàn lụi.
Đó không phải là một con cổ trùng đang ngủ yên.
Đó không phải là một pháp thuật bị phong ấn hay che giấu.
Đó là xác của Tình Cổ. Một cái xác đã hoàn toàn tan rã thành bột mịn, khô khốc, xám xịt và không còn lấy một mảy may sinh khí.
Toàn thân Xích Dao chấn động mãnh liệt. Nàng như bị một luồng sét đánh ngang tai, thần thức hoảng loạn suýt chút nữa đứt đoạn ngay trong kinh mạch hắn. Nàng không tin vào cảm nhận của chính mình, cố gắng tập trung toàn bộ cổ thuật, điều động luồng ánh sáng xanh lạnh lùng xoáy sâu hơn vào vệt tro tàn ấy để kiểm tra mức độ phân rã của xác cổ.
Từng lớp cấu trúc tan rã của hạt giống cổ trùng hiện lên rõ mùng mịt trong thần thức của nàng. Độ mục nát của lớp vỏ tàn cổ, mức độ hòa tan của độc tính đã kiệt cùng vào tiên lực của hắn đều chỉ ra một thời điểm duy nhất.
Nó đã chết ngay từ đêm đầu tiên.
Ngay trong đêm đầu tiên, khi nàng cải trang thành nữ tu bị thương, cố tình để hắn cứu về Vô Trần Điện, rồi mang chén rượu trầm hương chứa Tình Cổ đến thư phòng mời hắn uống. Ngay khi chén rượu chát chát chạm qua môi hắn, ngay khi hắn trầm mặc nhìn nàng rồi uống cạn không chừa một giọt, Tình Cổ đã bị tiên khí kiêu ngạo, mãnh liệt của một vị Đạo Tôn tiêu diệt ngay lập tức. Hạt giống tà thuật vừa chạm vào tâm mạch đã hoàn toàn nát vụn thành tro bụi.
Mọi thứ hoàn toàn sụp đổ.
Xích Dao lùi lại một bước, đôi chân mềm nhũn khiến nàng suýt ngã quỵ xuống sàn đá lạnh ngắt. Sự thật tàn nhẫn ấy giội thẳng vào đầu nàng như một dòng nước băng giá giữa mùa đông, làm tê dại từng tế bào.
Nếu Tình Cổ đã chết ngay từ đêm đầu tiên, vậy thì tất cả những chuyện diễn ra trong suốt thời gian qua là gì.
Sự dung dưỡng cho nàng tự do ra vào thư phòng Vô Trần Điện; việc hắn âm thầm nhặt cuốn sổ cổ thuật nàng cố tình làm rơi rồi đặt lại chỗ cũ mà không hỏi han một lời; bàn tay ấm áp hắn không chịu rút lại khi hai người sóng bước qua Hồ Kinh Vô Độ; bờ vai vững chãi hắn im lặng đứng yên cho nàng dựa vào khi xem kiếm pháp trên vách đá.
Cả sự can thiệp lặng lẽ điều chuyển vị nam tu khác đi xa vì một cơn ghen vô hình; lời đáp "Có lẽ" trầm thấp, thâm trầm trên mái điện cao ngất dưới ánh trăng lạnh; cữ rượu đêm nghẹt thở khi hắn lặng lẽ tự đổ rượu vào chén mình trước sự khiêu khích của y phục đỏ mỏng. Và cái bóng che chắn tuyệt đối, bảo vệ nàng khỏi mọi thế lực săn đuổi bên ngoài đến mức cô lập nàng khỏi thế giới.
Tất cả những điều đó, không có một chi tiết nào là do tác động của Tình Cổ. Không có sự thao túng nào ở đây cả. Không có một con mồi nào bị sập bẫy.
Tất cả mọi cử chỉ, mọi ánh mắt, mọi sự nhẫn nại và che chở ấy hoàn toàn xuất phát từ ý chí tự nguyện của Lăng Tiêu.
Hắn biết rõ tất cả. Hắn biết trong rượu có cổ trùng, biết nàng mang tâm địa báo thù, biết nàng đến đây để giăng bẫy và thao túng hắn, nhưng hắn vẫn đón nhận. Hắn tự nguyện uống cạn chén rượu độc, tự nguyện đóng vai một kẻ bị khống chế, tự nguyện để nàng dốc hết mọi mưu mẹo lên người mình, chỉ để giữ nàng lại bên cạnh.
Kế hoạch "thợ săn" mà nàng luôn tự hào, sự tự tin bùng nổ khi tin rằng mình đã nắm trọn vị Đạo Tôn trong tay, hóa ra chỉ là một kịch bản nực cười do một mình nàng tự diễn tự vui. Nàng chưa từng thao túng được hắn dù chỉ một khoảnh khắc. Ngược lại, nàng đã hoàn toàn lọt vào tình cảm tự nguyện sâu không thấy đáy của hắn từ lúc nào không hay.
"Không thể nào... Không thể như thế được..."
Xích Dao thì thầm trong hơi thở run rẩy. Sự phẫn uất, tuyệt vọng và bàng hoàng đan xé mãnh liệt trong lòng nàng. Nàng muốn cười lớn cho sự ngốc nghếch của chính mình, nhưng cổ họng lại nghẹn đắng, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Cái cớ duy nhất mà nàng bấu víu suốt thời gian qua để giải thích cho sự loạn nhịp của bản thân, cái cớ rằng "đây chỉ là phản ứng dội lại của Tình Cổ", giờ đây đã hoàn toàn tan thành mây khói. Nàng phải đối mặt với một thực tế phũ phàng và đáng sợ hơn gấp ngàn lần: chính nàng cũng đã thực sự rung động trước hắn.
Sự sụp đổ tâm lý tột cùng của Xích Dao làm xáo trộn toàn bộ linh lực trong cơ thể. Huyết mạch Cổ Mẫu ẩn giấu sâu trong người nàng bị kích hoạt bởi sự hoảng loạn, bắt đầu trỗi dậy và tỏa ra luồng khí tức cổ quái, hắc ám.
Cùng lúc đó, không gian xung quanh thư phòng bắt đầu có sự biến đổi kinh hoàng. Mặt nước Hồ Kinh Vô Độ nằm ngay sát bên ngoài hành lang đá đột ngột cuộn sóng dữ dội. Nước hồ không còn phẳng lặng như gương nữa mà dâng cao nhanh chóng một cách bất thường. Những con sóng đen đặc tràn qua bệ đá, đập mạnh vào các cột trụ, chảy tràn vào tận chân tường đá của thư phòng trung tâm.
Ánh sáng xanh lạnh từ cổ thuật trên tay Xích Dao cộng hưởng với dòng nước đen của Hồ Kinh, tạo thành một quầng sáng ảo giác mờ ảo chiếu lên không trung. Trên mặt nước đang dâng cao, bóng đen khổng lồ của một sinh vật cổ xưa dần dần hiện hữu. Đó là hình dáng gớm ghiếc, uy nghiêm và đầy đe dọa của Cổ Mẫu. Trong làn sương mờ và sóng nước cuồn cuộn, đôi mắt màu đỏ máu khổng lồ của nó từ từ mở ra, tỏa ra thứ áp lực tinh thần đè nặng lên từng tấc không gian, giống như muốn nuốt chửng toàn bộ Vô Trần Điện vào dòng nước đen sâu thẫm.
Bầu không khí trong thư phòng trở nên ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Mùi nước hồ lạnh lẽo quyện với mùi trầm hương tàn tạo nên một cảm giác đe dọa cận kề.
Ngay trong khoảnh khắc sự sụp đổ và tuyệt vọng của Xích Dao đạt đến đỉnh điểm, người đàn ông trên sập đá khẽ nhúc nhích.
Lăng Tiêu mở mắt.
Đôi mắt hắn hoàn toàn tỉnh táo, không hề có một chút mơ màng hay ngơ ngác của kẻ vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ. Ánh mắt sâu thẫm ấy trong vắt như làn nước thu, phản chiếu trọn vẹn sự hoảng loạn của Xích Dao, ánh sáng xanh lạnh của cổ thuật và cả bóng đen kinh hoàng của Cổ Mẫu đang chập chờn trên mặt nước ngoài cửa sổ. Hắn không hề kinh ngạc khi thấy nàng dùng cổ thuật rà soát kinh mạch mình, cũng không hề tỏ ra bất ngờ khi bí mật về xác Tình Cổ bị phanh phui.
Ánh mắt hắn nhìn nàng không có một tia trách móc, không có sự giận giữ hay đề phòng của một vị Đạo Tôn vừa bị xâm phạm linh căn. Trong đôi mắt sâu thẫm ấy chỉ đong đầy sự thương cảm bao la, sự dịu dàng kiên nhẫn và một niềm tha thiết thầm lặng đến đau lòng.
Lăng Tiêu chậm rãi ngồi dậy. Y phục trắng thả dốc theo từng chuyển động điềm tĩnh của hắn. Hắn không vận dụng tiên khí để trấn áp luồng cổ thuật đang náo loạn của nàng, cũng không hề giải thích bất cứ điều gì về vệt tro tàn Tình Cổ trong tâm mạch.
Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa tay ra.
Bàn tay dài với những ngón tay thon gọn, vững chãi của hắn vươn qua khoảng không gian tràn ngập ánh sáng xanh lạnh, tiến về phía Xích Dao. Hắn không nắm lấy tay nàng, cũng không đẩy nàng ra xa.
Bàn tay ấy áp nhẹ lên khuôn mặt nàng, rồi dịu dàng che trọn lấy đôi mắt đang đong đầy sự phẫn uất, tuyệt vọng và lệ nóng của Xích Dao.
Hơi ấm trần thế từ lòng bàn tay hắn lập tức bao phủ lấy tầm nhìn của nàng. Sự đụng chạm ấy nhẹ nhàng đến mức khiến toàn thân Xích Dao bỗng nhiên khựng lại. Toàn bộ hình ảnh về xác cổ trùng tan rã, bóng đen gớm ghiếc của Cổ Mẫu đang mở mắt trên Hồ Kinh, và cả thứ ánh sáng xanh lạnh dằn vặt đều hoàn toàn bị che khuất sau lòng bàn tay hắn.
Tất cả những gì nàng còn cảm nhận được lúc này chỉ là bóng tối ấm áp, nhịp thở điềm tĩnh của hắn ở khoảng cách cực gần, và hơi ấm an toàn đến kỳ lạ đang truyền từ bàn tay hắn vào tâm trí đang sụp đổ của nàng.
"Đừng nhìn."
Giọng nói trầm thấp, khàn khàn của Lăng Tiêu vang lên bên tai nàng giữa tiếng sóng nước Hồ Kinh đang đập dồn dập vào chân tường. Lời nói của hắn ngắn gọn, nhẹ hẫng nhưng lại chứa đựng một sức nặng mênh mông, như muốn một mình gánh vác toàn bộ bóng tối, sự thật nghiệt ngã và bóng ma quá khứ mà nàng vừa phát hiện.
Nước mắt Xích Dao âm thầm lăn dài, thấm ướt lòng bàn tay đang che mắt nàng của vị Đạo Tôn.