Chương 5:
Tập 5: Hướng Về Bích Khai Cung
Gió đêm gầm hú qua những khe đá nhấp nhô nơi ranh giới mờ ảo giữa Tiên giới và Yêu giới. Căn hang đá hoang sơ nằm lọt thỏm giữa lòng núi thẳm, không khí buốt giá quất từng hồi vào vách đá lạnh lẽo, hèn mạt kéo theo tiếng xé gió u u tựa như tiếng than khóc của vô số linh hồn lưu lạc. Ở trung tâm hang động, một đốm lửa nhỏ bập bùng cháy trên mớ củi khô đã đóng băng, tỏa ra thứ ánh sáng cam mờ nhạt, hắt những cái bóng chập chờn, ngoằn ngoèo lên mảng tường đá ẩm ướt và phủ đầy rêu phong.
Tô Mị ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng. Y phục sắc đỏ thẫm mỏng manh như cánh hoa quỳnh đêm buông xõa trên nền đá xám tàn khốc, tựa như một vệt máu tươi rực rỡ trôi nổi giữa không gian tăm tăm tối tăm. Nàng không còn vẻ nụ cười cợt nhả, ánh mắt lúng lính đơ đơ như lúc đùa giỡn với Thiếu chủ Cảnh Nhược ở Tiêu Dao Cung, cũng chẳng còn dáng vẻ ngây thơ, yếu đuối, hoảng sợ khi gục vào lòng Kiếm Tiên Yến Không Tịch trên Đỉnh Kiếm Phong. Lúc này, gương mặt nàng tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng ngàn năm, đôi mắt hồ ly ma mị chìm trong một tầng sương tối thăm thẳm, phản chiếu ánh lửa bập bùng bằng sự lạnh lẽo thấu xương.
Tô Mị chậm rãi xòe bàn tay búp măng trắng muốt, thon dài và kiêu kỳ. Trong lòng bàn tay nàng, hai mảnh Cửu Thiên Kính đang lặng lẽ lơ lửng, tỏa ra luồng sáng xanh biếc và bạc dịu nhẹ, đan quyện vào nhau tạo thành những vệt quầng quang mờ ảo.
Nàng khẽ đưa ngón tay chạm nhẹ vào bề mặt mảnh kính thứ nhất. Mảnh kính này rực rỡ và mượt mà, viền ngọc chạm khắc hoa văn cổ xưa, bên trong vẫn còn vương vấn tàn hương của rượu Mị Hồ và vầng sáng xa hoa, hư ảo của Tiêu Dao Cung. Tô Mị nhếch khóe môi, nhớ lại gương mặt si dại của Cảnh Nhược đêm đó. Một gã thiếu chủ thiên tài chính đạo, luôn giương cao ngọn kỳ phong đại nghĩa, vậy mà chỉ bằng một điệu múa Mị Hồ, vài lời nị non ngọt ngào cùng chút men rượu nồng, nàng đã dễ dàng tước đi lý trí của hắn. Hắn đã dâng trọn trái tim và sự tin tưởng cho nàng, để rồi nhận lại sự mất mát phũ phàng cùng vết thương lòng không bao giờ lành. Đối với nàng, sự si tình muộn màng của hắn chỉ là một trò đùa rẻ tiền, một minh chứng cho thấy sự yếu đuối nhu nhược của những kẻ luôn tự xưng là danh môn chính đạo.
Nàng chuyển ánh mắt sang mảnh kính thứ hai. Mảnh kính này góc cạnh sắc nhọn, tỏa ra hơi lạnh băng giá cùng sát khí xám xịt thoang thoảng của Đỉnh Kiếm Phong. Bề mặt mảnh kính phản chiếu lại hình ảnh tà áo trắng tinh khôi của Kiếm Tiên Yến Không Tịch, nơi nàng đã cố tình để lại vết son môi đỏ rực rỡ trước khi tẩu thoát. Yến Không Tịch, kẻ sở hữu kiếm tâm thuần khiết không chút gợn sóng, kẻ tu luyện kiếm đạo lạnh lẽo đến mức coi tình cảm nữ sắc là bụi bẩn, cuối cùng cũng đã bị nàng xáo trộn tâm trí. Khoảnh khắc hắn do dự, khoảnh khắc ánh mắt hắn chao đảo trước sự ngây thơ giả tạo của nàng, kiếm tâm vĩnh hằng của hắn đã chính thức rạn nứt.
Một nụ cười đắng chát xen lẫn mỉa mai thoáng qua trên bờ môi mọng đỏ của Tô Mị. Hai thiên tài kiệt xuất, hai trụ cột tương lai của Tiên giới, hóa ra lại mong manh và dễ gục ngã đến thế trước vài chiêu trò quyến rũ vặt vãnh. Tình yêu, sự u mê và thứ ham muốn tầm thường đối với nữ sắc quả nhiên là huyệt đạo chết người của những kẻ tu tiên. Họ tự cho mình là cao quý, đứng trên vạn vật, nhưng khi đứng trước dục vọng và sự thao túng, họ cũng chỉ là những quân cờ ngoan ngoãn nằm trong lòng bàn tay nàng.
Tô Mị khẽ di chuyển hai ngón tay, dùng linh lực đẩy hai mảnh Cửu Thiên Kính lại gần nhau hơn. Ngay khi hai mảnh thần khí vừa tiếp xúc ở mép rạn nứt, một tiếng ngân vang trong trẻo, trầm hùng rung lên giữa khoảng không im vắng của hang đá, làm rung chuyển cả những nhũ đá rủ xuống từ trần hang. Vầng sáng xanh bạc bùng lên rực rỡ, chiếu sáng bừng cả góc tối, rồi nhanh chóng ngưng tụ thành một quầng quang ảnh chuyển động tựa như sóng nước nhấp nhô.
Bên trong quầng quang ảnh ấy, không phải là hình ảnh phản chiếu khuôn mặt kiều diễm của Tô Mị, cũng không phải là cảnh tượng thắng trận hay triều bái, mà là một vùng ký ức đỏ quạnh ngút trời.
Ngọn lửa hận thù ba trăm năm trước bỗng nhiên bùng cháy dữ dội, thiêu đốt từng tế bào trong tâm trí nàng.
Cửu Thiên Kính vốn là thần khí nắm giữ ký ức thiên địa, tái hiện quá khứ chân thực nhất. Lúc này, sự cộng hưởng của hai mảnh kính đã vô tình chạm vào vết thương sâu nhất, nhói đau nhất mà Tô Mị đã chôn giấu dưới lớp vỏ bọc bất cần suốt ba thế kỷ.
Hình ảnh Thanh Khâu núi thẳm, chốn bồng lai tiên cảnh tươi đẹp của Hồ tộc năm xưa hiện ra trong quầng sáng một cách rõ nét đến tàn nhẫn. Nhưng đó không phải là khung cảnh thanh bình với những đồng cỏ xanh mướt, những rặng cây cổ thụ tỏa bóng mát hay tiếng suối chảy róc rách đêm ngày. Đó là một biển lửa ngút trời. Mây đen cuồn cuộn bao phủ bầu trời đêm, sấm sét màu tím ngắt xé rách không trung như những con mảng xà hung tàn, và dưới mặt đất, ngọn lửa do tiên quân Tiên giới châm lên đang thiêu rụi từng mái nhà, từng miếu thờ, từng gốc ngô đồng ngàn năm.
Tiếng gào khóc thảm thiết, tiếng van xin tuyệt vọng của những con hồ ly nhỏ vang vọng trong đầu Tô Mị như hàng ngàn mũi kim độc đâm thẳng vào màng nhĩ nàng. Tiếng xương gãy rắc dưới vồ sắt, tiếng kiếm khí lạnh lẽo xé rách thịt da, tiếng máu tươi bắn vùn vụt lên vách đá, và mùi máu nồng nặc quyện với mùi thịt cháy khét lẹt xộc thẳng vào khứu giác tưởng chừng như thật.
Tô Mị thấy lại chính mình của ba trăm năm trước. Khi ấy, nàng chỉ là một con hồ ly nhỏ bé, yếu ớt, toàn thân run rẩy núp trong hốc đá hẹp, mắt tròn xòe chứng kiến từng người thân, từng đồng tộc ngã xuống dưới lưỡi kiếm tàn nhẫn của tiên quân. Máu của Hồ tộc nhuộm đỏ những thảm cỏ xanh, chảy thành những dòng sông đỏ thẫm thấu xương, biến chốn tiên cảnh thành địa ngục trần gian thây chất thành núi.
Và nổi bật giữa biển lửa cuồng sát tàn bạo ấy là một thân ảnh vĩ đại, lạnh lẽo đến mức khiến đất trời xung quanh cũng phải đóng băng.
Người đó đứng trên chín tầng mây, khoác lên mình tà áo đạo bào màu tuyết trắng không vương một hạt bụi, tay cầm trường kiếm tỏa ra kim quang uy nghiêm xé tan màn đêm. Toàn thân người đó không dính một giọt máu, gương mặt tựa như băng tuyết ngàn năm trên đỉnh Bích Khai Cung, tuyệt đối không chút cảm xúc. Đôi mắt hắn rủ xuống nhìn sự diệt vong, sự gào khóc đau đớn của hàng vạn sinh linh Hồ tộc bằng sự dửng dưng, lạnh lùng tuyệt đối của một vị thần nhìn xuống đàn kiến nhỏ dưới chân.
Đạo Tôn Lăng Tiêu.
Kẻ tu Vô Tình Đạo ba nghìn năm. Người đứng đầu Bích Khai Cung, vị thống lĩnh tối cao đã dẫn dắt tiên quân Tiên giới san bằng Thanh Khâu, diệt tuyệt Hồ tộc ba trăm năm trước.
Bàn tay Tô Mị siết chặt lại. Các khớp ngón tay nàng trắng bệch, móng tay nhọn đâm sâu vào lòng bàn tay đến mức rỉ ra từng giọt máu tươi đỏ thắm. Máu ấm nhỏ xuống mặt hai mảnh Cửu Thiên Kính, chạm vào quầng quang ảnh khiến hình ảnh chiến trường chao đảo rồi vỡ tan thành những đốm sáng li ti trong hư không.
Hơi thở của Tô Mị trở nên dồn dập, lồng ngực phập phồng liên tục. Sát khí cuồn cuộn từ trong sâu thẳm linh hồn nàng bộc phát ra ngoài, tạo thành những luồng gió xoáy đỏ thẫm càn quét khắp hang đá. Đốm lửa nhỏ ở trung tâm chao đảo dữ dội rồi vụt tắt, bỏ lại căn hang trong bóng tối dày đặc, chỉ còn đôi mắt hồ ly của nàng rực sáng lên lớp sương đỏ của máu và ngọn lửa phục thù.
Ba trăm năm qua, nàng đã sống trong tủi nhục, đè nén mọi nỗi đau đớn, giấu đi thân phận yêu nữ bị truy sát để tu luyện mị thuật đến mức thượng thừa. Nàng biến mình thành một nữ nhân kiêu hãnh, sắc sảo, xem tình cảm của nam nhân trên đời chỉ là trò chơi thao túng, cũng chỉ vì một mục đích duy nhất: trả lại toàn bộ mối thù máu diệt tộc này cho Tiên giới.
Cảnh Nhược hay Yến Không Tịch chỉ là những quân cờ dạo đầu, những món ăn phụ trên bàn tiệc hận thù mà nàng kỳ công chuẩn bị. Mục tiêu tối thượng, kẻ mà nàng muốn nghiền nát tâm trí, hủy hoại đạo tâm và dằn xé linh hồn nhất, chính là Lăng Tiêu.
Tô Mị chậm rãi thả lỏng bàn tay, nhìn dòng máu đỏ tươi chảy dọc theo ngón tay, luồn vào trong tà áo đỏ. Nàng đưa tay lau đi vết máu dính trên khóe môi, hít một hơi thật sâu để đè nén ngọn lửa giận đang thiêu đốt từng đoạn ruột.
Lăng Tiêu không giống như Cảnh Nhược hay Yến Không Tịch. Hắn là Đạo Tôn của Tiên giới, kẻ đã sống ba nghìn năm trên đỉnh núi tuyết Bích Khai Cung, đạt đến cảnh giới tối cao của tu vi. Hắn tu Vô Tình Đạo, một loại đạo pháp tàn nhẫn và kiên cố nhất thiên địa, đòi hỏi người tu luyện phải cắt đứt toàn bộ hỉ nộ ái ố, coi vạn vật như cỏ rác, tuyệt đối không bị lung lay bởi bất kỳ thứ nhân tình thế thái nào.
Nếu dùng sức mạnh, pháp bảo hay mị thuật thông thường để đối đầu trực diện với hắn, Tô Mị biết rõ nàng không có dù chỉ một phần mười cơ hội chiến thắng. Tu vi ba nghìn năm cùng kiếm khí Vô Tình Đạo của một vị Đạo Tôn đủ để đè bẹp nàng thành tro bụi trong một cái chớp mắt.
Nhưng kẻ tu Vô Tình Đạo lại có một điểm yếu chí mạng mà chính họ luôn tìm cách che giấu.
Càng là thứ đạo tâm kiên cố như băng ngọc, một khi đã xuất hiện một vết rạn nứt nhỏ, toàn bộ tòa tháp tu vi ba nghìn năm sẽ hoàn toàn sụp đổ. Vô Tình Đạo sợ nhất là điều gì? Chính là Động Tình.
Suốt ba trăm năm ẩn nấp, Tô Mị đã lật xem vô số cổ thư, nghiên cứu từng bản ghi chép về Vô Tình Đạo. Nàng biết rõ, nếu một kẻ tu Vô Tình Đạo lỡ rơi vào bẫy tình, đạo tâm của hắn sẽ bị càn quét bởi tâm ma, tu vi ngàn năm tan thành mây khói, và hắn sẽ trở thành kẻ nô lệ tội nghiệp cho chính thứ cảm xúc mà hắn đã chối bỏ suốt hàng nghìn năm.
Tô Mị nhếch môi nở một nụ cười sắc lạnh tựa như lưỡi dao tuốt khỏi vỏ ngọc. Một kế hoạch tàn nhẫn, nguy hiểm và điên rồ nhất dần hình thành rõ nét trong tâm trí nàng.
Giết chết Lăng Tiêu bằng một đòn kiếm hay dùng độc sát hắn thì quá đỗi dễ dàng và nhân từ cho hắn. Điều đó không thể bù đắp nổi máu và nước mắt của vạn đồng tộc Hồ tộc đã ngã xuống. Nàng muốn một sự trả thù tàn khốc hơn gấp vạn lần.
Nàng sẽ tiến vào Bích Khai Cung, bước vào chốn cấm địa lạnh lẽo, nghiêm cẩn nhất của Tiên giới. Nàng sẽ khoác lên mình lớp vỏ bọc dịu dàng, đáng thương nhất, dùng mị thuật đỉnh cao nhất của Hồ tộc để từng bước một xâm nhập vào cuộc sống, vào tâm trí hắn. Nàng sẽ làm xáo trộn sự tĩnh lặng ba nghìn năm của hắn, khiến vị Đạo Tôn cao cao tại thượng kia phải nếm trải cảm xúc khát khao, si mê, u mê, và cuối cùng là tự tay đập vỡ Vô Tình Đạo vì nàng.
Và ngay vào khoảnh khắc Lăng Tiêu dâng trọn trái tim và đạo tâm đã rạn nứt của hắn cho nàng, ngay khi hắn tin rằng nàng là tất cả, là ánh sáng duy nhất của đời hắn, Tô Mị sẽ đoạt lấy mảnh Cửu Thiên Kính thứ ba, buông rơi những lời tuyệt tình tàn nhẫn nhất và quay lưng bước đi, để lại hắn cô độc trong đống đổ nát của chính tâm trí mình.
Nàng sẽ biến vị thánh nhân kiêu ngạo nhất Tiên giới thành một kẻ si tình đáng tội nghiệp, bị chính người mình yêu thương nhất bỏ rơi và giẫm đạp dưới chân, sống những ngày tháng còn lại trong sự dằn xé của tâm ma.
Đó mới chính là sự trừng phạt xứng đáng nhất cho kẻ đã ra lệnh thiêu rụi Thanh Khâu ba trăm năm trước.
Tô Mị thu hồi linh lực, cất hai mảnh Cửu Thiên Kính vào trong linh không bí mật nơi lồng ngực. Nàng đứng dậy, phủi nhẹ tà áo đỏ rực đang tung bay trong gió lạnh. Ánh sáng mờ nhạt từ bầu trời đêm rọi vào gương mặt tuyệt sắc của nàng, làm nổi bật bờ môi đỏ thắm và ánh mắt tràn ngập sát khí ẩn giấu sau vẻ mị hoặc lòng người.
Nàng bước ra phía cửa hang. Gió lạnh miền ranh giới thổi tung mái tóc đen tuyền tựa mây đêm của nàng, làm phấp phới tà áo thẫm đỏ. Phía bắc xa xôi, nơi tuyết trắng phủ kín những đỉnh núi chọc trời, nơi u tăm và cô độc nhất Tiên giới, chính là Bích Khai Cung.
Để tiến vào Bích Khai Cung, nàng phải vượt qua ranh giới giữa Tiên và Yêu, nơi giông lốc cuồng loạn và hơi lạnh cắt da thịt luôn chực chờ nuốt chửng những kẻ kiệt sức. Tô Mị không chút sợ hãi, nàng vận chuyển linh lực Hồ tộc, bao bọc toàn thân trong một lớp hồng quang ấm áp. Nàng vững bước tiến về phía trước, đè bẹp những bông tuyết đầu mùa dưới chân.
Một hành trình đầy hiểm nguy, một ván cờ sinh tử đang chờ đón nàng, nhưng trong lòng Tô Mị lúc này chỉ có sự kiêu hãnh và ngọn lửa hận thù rực cháy. Nàng khẽ mỉm cười, một nụ cười đẹp đẽ, ma mị đến mức khiến đất trời đêm cũng phải ngưng trệ, rồi nhún chân hóa thành một luồng hồng quang xé rách màn đêm tăm tối, lao thẳng về phía vùng đất băng tuyết vĩnh cửu.