Hữu Duyên Audio Hữu Duyên Audio

Chương 8: Tập 8: Câu Hỏi Dưới Mưa Tuyết

Font:
Dòng:
Chữ:
Cỡ chữ:

Bão tuyết tại Đỉnh Mây Ninh Tuyết chưa bao giờ mang theo hơi ấm của lòng người. Đó là nơi cao nhất của Bích Khai Cung, nơi mà quanh năm suốt tháng chỉ có tiếng gió hú qua các kẽ đá vôi tàn khốc và những mảng tuyết băng đóng dày nghìn năm không tan. Nhưng đêm nay, cơn giông tuyết kéo đến lại mang một sự cuồng loạn khác thường. Mây đen từ bốn phương trời ngùn ngụt kéo về như sóng cuộn, nuốt chửng dải ngân hà rực rỡ và vầng trăng thanh khiết vốn là biểu tượng tĩnh lặng của thánh địa Vô Tình Đạo. Từng luồng gió lạnh tựa như hàng vạn lưỡi kiếm khí vô hình rạch rát không gian, quật mạnh vào những rãnh đá nghìn năm, tạo nên những tiếng hú dài gầm rống như ma than quỷ khóc.

Tuyết không còn rơi lăn tăn nhẹ nhàng như những cánh hoa sương trong suốt của ngày bình thường. Chúng tuôn rơi xối xả, điên cuồng, giăng thành những bức tường trắng xóa mịt mù che khuất hoàn toàn tầm nhìn. Bờ hiên ngọc, những cây cổ ngô đồng phủ tuyết và các mái đao cong vút của Tĩnh Tâm Các đều chìm nghỉm trong cơn thịnh nộ của đất trời.

Thế nhưng, ngay đằng sau cánh cửa gỗ tuyết liên kiên cố của nội điện Tĩnh Tâm Các, một thế giới hoàn toàn đối lập lại đang tồn tại. Không gian nơi đây kín đáo, ấm áp và đặc quánh một bầu không khí quyến rũ đến nghẹt thở.

Ánh đèn dầu tiên tỏa ra sắc vàng cam mờ ảo, lung linh phản chiếu lên những dải trướng lụa thẫm màu đang khẽ khàng lay động theo từng luồng nhiệt khí luân chuyển. Mùi hương tuyết liên thanh khiết, u nhã vốn ngự trị hàng nghìn năm tại thánh điện Vô Tình Đạo nay đã bị đè bẹp hoàn toàn. Thay vào đó là một thứ hương thơm ma mị, nồng nặc và rạo rực phát ra từ chính cơ thể Tô Mị. Đó là sự hòa quyện giữa hương hoa quỳnh đêm nở muộn và mị khí nguyên bản, thuần khiết nhất của Hồ tộc. Thứ hương thơm ấy không sắc bén như kiếm, không hung hãn như đao, nhưng nó như một thứ chất độc ngọt ngào, từ từ thẩm thấu vào từng tấc da thịt, đủ sức làm tan chảy bất kỳ kiếm tâm hay đạo tâm kiên định nào.

Tô Mị ngồi tựa lưng vào chiếc bàn bằng bạch ngọc ngàn năm tỏa ra làn sương mỏng. Hai chân thon dài ẩn hiện, lấp ló dưới lớp vạt áo đỏ rực như một ngọn lửa cuồng nhiệt bùng cháy giữa lòng tuyết giá. Nàng không vội vã. Đôi ngón tay thon nhỏ, thuôn dài tựa búp củ tỏi chậm rãi nâng chiếc bình ngọc thạch chạm khắc hình cửu vĩ hồ. Nàng nghiêng nhẹ cổ tay, rót từng dòng rượu Mị Hồ sánh mịn, mang màu hổ phách ửng hồng như mật đào vào hai chiếc ly bằng bạch ngọc. Tiếng rượu chảy róc rách, trong vắt vang lên giữa không gian im vắng của nội điện, tựa như tiếng thì thẩm ngọt ngào của một lời nguyền rủa mê hoặc.

Nàng đã tính toán kỹ lưỡng. Đêm nay, khi giông tuyết đạt đến đỉnh điểm, đại trận bảo vệ Bích Khai Cung sẽ rút một lượng linh lực không nhỏ từ chính chủ nhân của nó. Đây chính là thời điểm tâm trí con người dễ xuất hiện kẽ hở nhất, dù kẻ đó có là một kẻ tu Vô Tình Đạo suốt ba nghìn năm đi chăng nữa.

Tô Mị ngước mắt nhìn người đàn ông đang ngồi đối diện với mình qua bàn bạch ngọc.

Đạo Tôn Lăng Tiêu.

Hắn ngồi đó, tà áo trắng thêu chỉ kim ngân rủ xuống nền ngọc lạnh lẽo. Hắn tọa thiền trong tư thế tĩnh lặng tuyệt đối, sống mũi thẳng tắp, bờ môi mỏng khẽ khép lại, và hàng mi dài rủ xuống che đi đôi mắt sâu thẳm. Ngón tay thon dài của hắn thỉnh thoảng gõ nhẹ theo một nhịp điệu đều đặn, vô thanh lên mặt bàn bạch ngọc. Phong thái ấy, sự bình thản ấy tựa như một ngọn núi tuyết ngàn năm đứng vững trước mọi bão tố, không một vệt bụi trần nào có thể bám vào, cũng chẳng một làn sóng cảm xúc nào có thể làm xáo động.

Một kẻ như vậy, nếu bị kéo tụt từ trên đài cao chính đạo xuống đầm lầy tình ái, nếu bị chính mị thuật của Hồ tộc làm cho điên đảo rồi vứt bỏ... đó mới là sự trả thù tàn nhẫn và viên mãn nhất đối với mối thù diệt tộc ba trăm năm trước. Tô Mị khẽ mỉm cười, đôi mắt hồ ly sóng sánh ánh nước lanh lẹ, đầy sắc sảo và ma mị.

Nàng khẽ đưa tay, thong thả vén lọn tóc mây đen nhánh đang xõa tung bên vai. Trong một cử chỉ vô tình mà như được tính toán đến từng li từng lảy, dải lụa đỏ giữ cổ áo của nàng nhẹ nhàng trượt xuống. Bờ vai trần thon mịn, trắng ngần như tuyết đắp cùng xương quai xanh quyến rũ đến nghẹt thở lập tức lộ ra trước không khí ấm áp của gian phòng. Dưới ánh đèn dầu tiên mờ ảo, làn da mỏng manh của nàng tỏa ra một tầng quang huyễn mê hoặc, đối lập gay gắt và mãnh liệt với tà áo đỏ thắm đang rủ xuống.

Nàng cầm ly rượu bạch ngọc, chậm rãi đứng dậy. Bước chân nàng nhẹ nhàng, uyển chuyển như một con mèo nhỏ, không phát ra bất kỳ một tiếng động nào trên nền đá. Mỗi chuyển động của thân thể nàng, từ nhịp lắc hông cho đến ánh mắt đong đưa, đều bộc lộ mị lực đỉnh cao của một yêu nữ kiêu hãnh — kẻ luôn xem nam nhân trong thiên hạ chỉ là những quân cờ ngoan ngoãn dưới chân mình.

Khẽ nghiêng người, Tô Mị không ngồi đối diện nữa mà chủ động tiến sát lại gần, dạn dĩ ngồi gạt sang một bên tà áo trắng của Lăng Tiêu. Nàng áp sát cơ thể mềm mại, ấm nóng của mình vào bờ ngực rộng lớn và vững chãi của hắn. Sự ấm nóng ma mị tỏa ra từ từng lỗ lông lông trên da thịt nàng va chạm trực tiếp với luồng linh lực lạnh lẽo, thanh khiết và u nghiêm phát ra từ Đạo Tôn.

Tô Mị đưa ly rượu Mị Hồ đến tận môi Lăng Tiêu. Đầu ngón tay thon thỏn, mịn màng của nàng khẽ khàng lướt qua viền môi mỏng lạnh của hắn. Nàng hơi nghiêng đầu, ghé sát vào vành tai hắn, hơi thở thơm nồng hương rượu Mị Hồ quyện lẫn mị khí phả nhẹ vào làn da cổ trắng ngần của hắn. Nàng thì xầm bằng một chất giọng trêu ghẹo, nồng nặc sự khiêu khích và đỗi ngọt ngào:

"Đạo Tôn không sợ ta mê hoặc sao?"

Cả không gian như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc ấy. Tô Mị nén một hơi thở ngắn, ánh mắt giấu sau làn mi dài chăm chú quan sát từng biến chuyển nhỏ nhất trên khuôn mặt Lăng Tiêu. Nàng chờ đợi một sự xáo động. Nàng chờ đợi ánh mắt hắn né tránh sự đụng chạm này, chờ đợi bàn tay hắn siết chặt lại vì phải dằn xé đạo tâm, hoặc ít nhất là một chút hoảng loạn nhẹ như cách mà Cảnh Nhược hay Yến Không Tịch từng biểu lộ khi bị nàng dắt mũi. Nàng muốn thấy tượng đá ba nghìn năm này rạn nứt. Nàng muốn thấy Vô Tình Đạo ngạo nghễ sụp đổ hoàn toàn dưới bờ vai trần và ly rượu Mị Hồ này.

Nhưng Lăng Tiêu không hề né tránh. Hắn cũng không hề đẩy nàng ra.

Hắn chậm rãi quay đầu lại. Khoảng cách giữa hai khuôn mặt lúc này chỉ còn tính bằng từng phân ngắn ngủi. Hơi thở của hai người đan quyện vào nhau giữa bầu không khí đặc quánh mị khí. Lăng Tiêu nhìn thẳng vào đôi mắt hồ ly sắc sảo của nàng bằng một ánh mắt điềm tĩnh đến đáng sợ. Ánh mắt ấy không có sự lung lay, không có sự u mê của một kẻ trúng mị thuật, càng không có sự hoảng sợ của một kẻ bị xâm phạm đạo tâm. Nó tĩnh lặng, sâu thẳm như lòng biển sâu trước khi cơn bão lớn tràn qua — một sự tĩnh lặng có thể nuốt chửng mọi sóng gió.

Rồi hắn vươn tay ra. Bàn tay to lớn, thon dài với những khớp xương rõ ràng của hắn không phải để đẩy cơ thể mềm mại của nàng ra xa, mà là nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay mỏng manh của nàng, giữ vững chiếc ly rượu bạch ngọc đang chực nghiêng.

Chất giọng trầm tĩnh, từ tốn, ấm áp nhưng lại mang theo một sức ép áp đảo tâm lý tuyệt đối của hắn vang lên, át đi cả tiếng giông tuyết đang gào hú điên cuồng bên ngoài cánh cửa:

"Ta đang đợi... Đợi xem đến cuối cùng là nàng khiến ta động tình, hay ta khiến nàng không nỡ rời đi."

Tô Mị hoàn toàn khựng lại.

Đồng tử trong đôi mắt hồ ly đẹp đẽ của nàng co rút mạnh mẽ. Bàn tay đang bị hắn nắm lấy khẽ run lên một nhịp cực kỳ nhỏ — một sự thất mạo mà nàng chưa từng để lộ trước bất kỳ ai.

Lời nói của Lăng Tiêu không hề chứa đựng một chút đe dọa, không hề có sự giận dữ, cũng chẳng có sự cuồng nhiệt mờ mắt của một kẻ sa ngã vào bẫy tình. Đó là một sự thừa nhận thản nhiên, một lời tuyên bố minh bạch và sương gió rằng: hắn biết tất cả. Hắn biết rõ nàng là ai, biết nàng thâm nhập Bích Khai Cung với mục đích gì, biết ly rượu này chứa mị thuật tàn tẫn của Hồ tộc, biết bờ vai trần và sự va chạm này chỉ là một chiếc bẫy ngọt ngào do nàng tự tay dệt nên. Hắn biết rõ nàng đang cố gắng từng ngày, từng giờ để phá hủy Vô Tình Đạo ba nghìn năm của hắn.

Nhưng hắn vẫn mở rộng cánh cửa Bích Khai Cung cho nàng bước vào. Hắn vẫn thản nhiên đón lấy từng ly rượu nàng dâng, vẫn dung túng cho từng sự va chạm dạn dĩ, từng lời nói trêu ghẹo và cả những mưu đồ tàn nhẫn ẩn giấu sau nụ cười kiều diễm của nàng.

Một cảm giác chấn động chưa từng có bùng nổ, xé rách tâm trí Tô Mị. Lớp vỏ bọc kiêu ngạo, kiêu hãnh của một "bad girl" chuyên thao túng tình cảm nam nhân hoàn toàn rạn nứt trong tích tắc. Vị thế của cuộc săn đã hoàn toàn bị lật ngược ngay trong chính không gian mà nàng tưởng như mình đang làm chủ. Nàng không phải là kẻ giăng bẫy duy nhất trong trò chơi này. Chính nàng mới là kẻ đang vô tình bước đi trên sợi dây mỏng manh do Lăng Tiêu dệt nên bằng sự dung túng tuyệt đối và thâm trầm của hắn.

Tô Mị cắn nhẹ môi dưới, trong đôi mắt hồ ly lóe lên sự bàng hoàng xen lẫn sự phẫn nộ của một kẻ vừa phát hiện mình bị qua mặt. Nàng muốn rút tay lại, muốn bật cười một nụ cười mỉa mai, cợt nhả quen thuộc để lấy lại thế chủ động. Nhưng ánh mắt sâu thẳm, bao dung đến kỳ lạ của Lăng Tiêu lại như một xoáy nước khổng lồ cuốn chặt lấy tâm trí nàng, làm cho mọi chiêu trò mị thuật, mọi sự vờ vĩnh của nàng trở nên vô dụng và nực cười.

Giông tuyết bên ngoài cửa hiên Tĩnh Tâm Các vẫn tiếp tục gào tháo, đập cuồng loạn vào các kẽ đá vôi tàn khốc. Nhưng bên trong nội điện, khoảng cách giữa người tu Vô Tình Đạo và yêu nữ Hồ tộc đã ngưng đọng thành một không gian nóng bỏng, nguy hiểm và nghẹt thở đến từng nhịp đập của trái tim.