Hữu Duyên Audio Hữu Duyên Audio

Chương 4: Tập 4: Dấu Vết Tâm Ma

Font:
Dòng:
Chữ:
Cỡ chữ:

Trên ngọn Linh Hạc Phong, tuyết đầu mùa tuy đã ngừng rơi nhưng cái lạnh thấu xương vẫn còn đọng lại trên từng phiến đá, từng chiếc lá Băng Trúc xanh biếc quanh Trúc Tuyên Các. Từ sau sự cố ngón tay vô tình chạm nhẹ vào nhau trong ngày dâng trà dạo trước, rào cản giữa hai sư đồ tưởng chừng như càng thêm kiên cố. Lạc Vân Tiêu đã khép chặt cánh cửa Trúc Tuyên Các, bãi bỏ hoàn toàn nghĩa vụ dâng trà tiên hằng ngày của Sở Thiềm Y. Cánh cửa gỗ Băng Trúc đóng kín không chỉ ngăn cách hai không gian, mà còn như một bản án lạnh lùng giội xuống thứ tình cảm vừa mới mầm mống trong lòng người đệ tử trẻ.

Sở Thiềm Y đứng ở góc hành lang Trúc Tuyên Các, nơi những vạt sương mờ ảo bắt đầu cuộn tròn theo từng cơn gió lạnh. Cô cúi đầu, đôi bàn tay giấu gọn trong ống tay áo Bạch Dụ Tiên Y rộng lùng thùng. Lớp vải tiên gia trắng thuần khiết ấy vốn là biểu tượng cho sự thanh cao, cho danh phận đệ tử truyền thừa mà bao người hằng mơ ước, nhưng lúc này đối với cô lại nặng nề như ngàn cân đá nén trên vai. Từng cử chỉ, từng bước đi của cô đều cẩn trọng đến mức khắc nghiệt, cố gạt bỏ mọi tạp niệm, cố dập tắt những nhịp đập thổn thức mỗi khi hình bóng người kia lướt qua trong tâm trí.

Thế nhưng, lòng người càng cố đè nén, sóng ngầm lại càng cuộn dâng. Mấy ngày nay, mỗi khi vận chuyển linh lực theo tâm pháp thanh tâm mà sư tôn đã truyền dạy, Sở Thiềm Y đều cảm thấy đường kinh mạch trong cơ thể râm rán như có ngàn kim châm. Khí hải nơi đan điền không còn giữ được sự thuần khiết, êm đềm như trước, mà thi thoảng lại bùng lên những luồng nhiệt khí hỗn loạn, vấn vương thứ sương mù màu xám nhạt nguy hại. Cô không dám nói với ai, càng không dám tỏ ra bất thường trước mặt sư tôn, chỉ biết âm thầm cắn răng nhẫn nại, tự trách bản thân công phu tu luyện chưa sâu, tâm địa chưa đủ vững vàng.

Gió núi thổi qua hiên Trúc Tuyên Các nghe rền rĩ như tiếng thở dài của đá núi ngàn năm. Mỗi ngọn cỏ, cành cây nơi Linh Hạc Phong dường như đều được nhuốm bởi thứ môn quy nghiêm cấm tình thâm khắc nghiệt. Sở Thiềm Y nhìn xuống tà áo trắng tinh khôi của mình, lòng chua xát nhận ra, bản thân càng cố gắng giữ cho lòng không vướng bụi trần, thì từng đường gân nét mặt của Lạc Vân Tiêu lại càng như tạc khắc sâu vào tận xương tủy. Cảm giác bất lực và tội lỗi gạt không đi, xóa không sạch ấy chính là thứ độc tố nguy hiểm nhất đang âm thầm gặm nhấm nền tảng tu vi vốn còn non nớt của cô.

Đang lúc Sở Thiềm Y chìm trong những suy nghĩ ngổn ngang, một luồng áp lực uy nghiêm nhưng thanh tao từ trong Trúc Tuyên Các đột ngột lan tỏa ra xung quanh. Tiếng bước chân nhẹ nhàng như lông vũ đáp trên tuyết xốp vang lên. Cánh cửa Băng Trúc vốn khép chặt nhiều ngày qua chậm rãi mở ra.

Lạc Vân Tiêu bước ra ngoài. Y vẫn khoác trên mình bộ Bạch Dụ Tiên Y phẳng phiêu không một nếp gấp, tóc đen được búi gọn bằng một chiếc trâm ngọc đơn sơ, phong thái vẫn lạnh lẽo, thoát tục như vị tiên nhân đứng trên đỉnh cao không vướng bụi trần. Tuy nhiên, nếu quan sát kỹ, đôi mắt sâu thẳm tựa hồ nước mùa thu của y lại ẩn chứa một tia trăn trở không lời. Những ngày qua, dù đóng cửa bế quan, hình ảnh ngón tay thon nhỏ run rẩy của người đệ tử cùng ánh mắt hoảng hốt dằn xé của cô vẫn thi thoảng thoáng qua trong tâm trí y, khiến đường tu vi vốn bình lặng như mặt nước hồ băng của y phát sinh những gợn sóng lăn tăn khó tả.

Sở Thiềm Y vội vàng lùi lại một bước, cung kính cúi gập người, trán gần như chạm vào mu bàn tay đang chắp lại trước ngực:

"Đệ tử Sở Thiềm Y, bái kiến Sư tôn."

Lạc Vân Tiêu dừng lại cách cô năm bước chân. Khoảng cách này không xa không gần, vừa đúng chuẩn mực của lễ nghi Tông môn, vừa đủ để giữ sự cách biệt cần thiết giữa hai người. Y nhìn đỉnh đầu đệ tử đang cúi thấp, cảm nhận được sự dè chừng và khép kín tuyệt đối từ cô, trong lòng bất giác thoáng qua một cảm giác phức tạp, vừa hài lòng vì đệ tử biết giữ lễ, lại vừa có chút trĩu nặng mơ hồ.

"Thiềm Y," giọng nói của Lạc Vân Tiêu vang lên, trong trẻo và lạnh giá như tiếng băng tan trên suối ngàn. "Đã nhiều ngày trôi qua kể từ khi ngươi lĩnh hội tâm pháp thanh tâm. Hôm nay, ta muốn kiểm tra tu vi và tiến trình vận hành linh lực của ngươi."

Sở Thiềm Y giật mình, trái tim trong lồng ngực bỗng nẩy lên một nhịp hỗn loạn. Cô hạ thấp đầu hơn nữa, giọng nói cố giữ cho bằng phẳng:

"Báo đáp Sư tôn, đệ tử tư chất ngu đần, những ngày qua chỉ biết chăm chỉ luyện tập theo lời dạy, không dám lơ đễnh. Xin Sư tôn chỉ dạy."

"Đưa tay ra." Lạc Vân Tiêu bình thản ra lệnh.

Sở Thiềm Y run rẩy đưa tay phải về phía trước, lòng bàn tay ngửa lên, ống tay áo trượt xuống lộ ra cổ tay trắng ngần mỏng manh. Cô không dám ngước nhìn Lạc Vân Tiêu, ánh mắt chỉ đăm đăm nhìn xuống mũi hài của chính mình.

Lạc Vân Tiêu không tiến lại gần, cũng không hề có sự tiếp xúc thể xác nào. Y chỉ đưa hai ngón tay thon dài ra, vận chuyển một luồng linh lực tinh khiết màu xanh lam nhạt từ xa bắt vào cổ tay Sở Thiềm Y. Luồng linh lực dịu mát như dòng nước suối mùa xuân chậm rãi len lỏi vào đường kinh mạch của cô, bắt đầu dò xét vòng tuần hoàn của khí hải.

Ngay khoảnh khắc luồng linh lực lạnh lẽo của Lạc Vân Tiêu tiến vào cơ thể, Sở Thiềm Y cảm thấy toàn thân chấn động. Sự hiện diện của linh lực sư tôn giống như một ngọn đuốc rực sáng soi chiếu vào góc tối sâu thẳm nhất trong tâm trí cô. Nơi đó, hình bóng của Lạc Vân Tiêu—từ nụ cười xa cách, ánh mắt nghiêm nghị đến dáng vẻ đứng độc tôn trên Bàn Thạch Thính Thiền—đang hiện lên rõ mùng mịt. Tình cảm cấm kỵ, sự khao khát được đến gần cùng nỗi sợ hãi vi phạm môn quy đè nén bấy lâu nay lập tức bùng nổ, va đập kịch liệt vào nhau.

"Ưm..." Sở Thiềm Y không kiềm chế được, phát ra một tiếng thở dài đau đớn. Đội hình linh lực trong đan điền cô bỗng nhiên đảo lộn, luồng nhiệt khí màu xám đục cuồn cuộn nổi lên, điên cuồng chống trả lại dòng linh lực thanh thuần của Lạc Vân Tiêu.

Lạc Vân Tiêu biến sắc. Đôi mày ngài của y nhíu lại, đôi mắt sâu thẳm lóe lên một tia chấn động. Y lập tức tăng cường linh lực, tạo thành một lớp màng bao bọc lấy đường kinh mạch đang rung chuyển bần bật của đệ tử, gạt phăng luồng khí xám đục ấy xuống. Nhưng ngay trong khoảnh khắc giao thoa ngắn ngủi đó, Lạc Vân Tiêu đã nhận ra bản chất của luồng khí kia.

Đó không phải là sự xáo trộn linh lực thông thường do tu luyện sai cách, cũng không phải là tà khí từ bên ngoài xâm nhập. Đó là dấu vết của Tâm Ma.

Tâm ma—mầm mống sợ hãi nhất của người tu tiên. Nó nảy sinh từ những chấp niệm, tà niệm, hoặc những ham muốn dằn xé không thể giải tỏa trong lòng. Một khi tâm ma đã hình thành và cắm rễ vào đan điền, nó sẽ âm thầm gặm nhấm thần trí, khiến linh lực rối loạn, nhẹ thì tẩu hỏa nhập ma, nặng thì rơi vào ma đạo, vĩnh viễn không thể quay đầu.

Lạc Vân Tiêu thu hồi linh lực, ống tay áo rộng phất nhẹ một cái. Mặt y sa sầm xuống, bầu không khí xung quanh Trúc Tuyên Các trong chớp mắt như hạ xuống độ âm thầm nghiêm trọng.

"Sở Thiềm Y!" Giọng Lạc Vân Tiêu vang lên, không còn là sự bình thản thường ngày mà mang theo sự nghiêm khắc thấu xương. "Trong lòng ngươi đang giấu giếm thứ gì? Tại sao trong đan điền lại xuất hiện dấu vết của tâm ma?"

Lời nói của sư tôn như một tiếng lôi đao đánh ngang tai Sở Thiềm Y. Cô bàng hoàng ngước mắt lên, khuôn mặt gầy gò trắng bếch không còn một hạt máu. Sự hoảng sợ, hổ thẹn và đau đớn đan xen vào nhau khiến cô ngã khuỵu xuống nền đá phủ tuyết lạnh giá, hai tay chống chặt xuống đất, thân thể run lên bần bật.

Tâm ma của cô là gì? Làm sao cô có thể nói ra? Làm sao cô dám thừa nhận rằng tâm ma đang gặm nhấm linh hồn cô từng ngày, từng giờ chính là hình bóng của vị Thượng tiên thanh cao đang đứng trước mặt? Làm sao cô dám thú nhận thứ tình cảm cấm kỵ, dơ bẩn vượt qua ranh giới sư đồ mà môn quy nghiêm cấm tuyệt đối?

"Đệ tử... đệ tử đáng chết!" Sở Thiềm Y dập đầu xuống tuyết, giọng nói nghẹn ngào, lẫn trong tiếng gió hanh hao của núi cao. "Là do đệ tử tư chất kém cỏi, khi tu luyện tâm pháp thanh tâm đã để tà niệm xao nhãng, không thể giữ cho tâm trí thanh tịnh... Đệ tử phụ sự kỳ vọng của Sư tôn, xin Sư tôn giáng tội!"

Cô thà nhận mình tư chất kém, thà chịu mọi hình phạt khắc nghiệt nhất của Tông môn, chứ quyết không thể để lộ bí mật này. Ngón tay cô bấm sâu vào lớp tuyết lạnh, cái buốt giá của tuyết tan không thể nào sánh bằng sự buốt giá và hoảng loạn trong tim cô lúc này.

Lạc Vân Tiêu nhìn đệ tử đang phủ phục dưới chân mình. Sự dằn xé, nỗi đau đớn và sự hoảng hốt chân thật của Sở Thiềm Y không thể qua mắt được y. Trong lòng Lạc Vân Tiêu bất giác dâng lên một luồng sóng gợn nhẹ, một cảm giác lo lắng kín đáo và xót xa mơ hồ mà chính y cũng chưa kịp định danh. Y nhìn đứa trẻ này—người đã vượt qua muôn vàn thử thách khắc nghiệt để bước lên Linh Hạc Phong, người luôn cúi đầu ngoan ngoãn và kiên nhẫn chịu đựng mọi sự lạnh nhạt của y. Y không muốn thấy cô bị phá hủy bởi tâm ma.

Tuy nhiên, bên ngoài, Lạc Vân Tiêu vẫn giữ nguyên gương mặt lạnh như băng giá. Y chắp tay sau lưng, ánh mắt nhìn ra biển mây xa xăm cuồn cuộn ngoài vực thẫm.

"Tâm ma không phải là thứ có thể dùng lời tạ tội hay sự trừng phạt mà tiêu tan," Lạc Vân Tiêu cất giọng trầm buồn. "Nếu ngươi không thể tự mình nhổ bỏ mầm mống này, đường tu tiên của ngươi đến đây coi như chấm dứt. Danh xưng đệ tử Linh Hạc Phong cũng không giữ nổi."

Sở Thiềm Y run rẩy, giọt nước mắt nóng hổi cuối cùng cũng trượt ra khỏi khóe mắt, nhỏ xuống làm tan chảy một vạt tuyết trắng dưới mặt. Cô không sợ mất đi con đường tu tiên, cô chỉ sợ bị trục xuất khỏi Linh Hạc Phong, sợ vĩnh viễn không còn được nhìn thấy bóng dáng sư tôn dù chỉ là từ phía xa.

Đúng lúc bầu không khí giữa hai người đang rơi vào sự bế tắc nặng nề, một tia sáng màu đỏ thẫm đột ngột xé rách màn sương mờ trên không trung. Đó là Truyền Tín Phù truyền khẩn cấp từ phía Chưởng môn và các Trưởng lão Tông môn.

Chiếc trâm ngọc trên đầu Lạc Vân Tiêu khẽ rung lên. Y giơ tay bắt lấy lá bùa đang bốc cháy giữa không trung. Những dòng chữ bằng linh lực màu vàng kim lập tức hiện ra rồi biến mất trong chớp mắt.

Nội dung tin báo vô cùng khẩn cấp: Tại khu vực Cổ Lăng—nơi tàn tích cổ xưa nằm cách xa Linh Hạc Phong, phong ấn ma thú thượng cổ sau ngàn năm tích tụ chướng khí đã bắt đầu rạn nứt. Luồng ma khí hôi thối cùng sự thức tỉnh của đại ma thú đang đe dọa tàn phá vùng ranh giới Tông môn. Chưởng môn yêu cầu các vị Trưởng lão và Thượng tiên lập tức cử đệ tử hoặc đích thân xuống núi trấn áp, củng cố lại phong ấn.

Nhìn lá bùa cháy rụi thành tro bụi trong lòng bàn tay, ánh mắt Lạc Vân Tiêu ngưng tụ lại. Y quay sang nhìn Sở Thiềm Y vẫn đang quỳ gối dưới đất, thân thể gầy guộc chìm trong vạt áo Bạch Dụ Tiên Y rộng rãi.

Một ý nghĩ vụt qua trong đầu Thượng tiên. Tu luyện bế quan trên núi cao tĩnh mịch tuy giúp tâm trí ít bị xáo trộn bởi thế sự, nhưng đối với một người đang bị tâm ma xâm nhập như Sở Thiềm Y, việc gò bó trong không gian thanh tịnh này chỉ càng khiến cô chìm sâu vào vòng lặp dằn xé nội tâm. Thực chiến, sự nguy hiểm sống còn và việc đối mặt với thế giới bên ngoài có lẽ là liều thuốc duy nhất giúp cô rèn luyện lại tâm trí, dùng máu và lửa để thiêu rụi mầm mống tâm ma.

"Đứng dậy đi," Lạc Vân Tiêu cất giọng bình thản, áp lực uy nghiêm ban nãy đã thu hồi phần nào.

Sở Thiềm Y ngơ ngác ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước nhìn sư tôn. Cô run rẩy chống tay đứng dậy, cúi đầu đợi chờ bản án.

"Tông môn vừa nhận được tin báo, ma thú tại Cổ Lăng đã thức tỉnh, chướng khí hoành hành," Lạc Vân Tiêu chậm rãi nói, từng lời từng chữ đều mang theo sự tính toán cẩn trọng. "Linh Hạc Phong chúng ta không thể khoanh tay đứng nhìn. Ta quyết định sẽ đích thân xuống núi trấn áp ma thú lần này."

Sở Thiềm Y ngẩn người. Từ trước đến nay, Sư tôn vốn là vị Thượng tiên thanh cao, rất ít khi rời khỏi Linh Hạc Phong nếu không có sự kiện trọng đại của Tông môn. Lần này vì sao y lại đích thân xuất sơn?

Chưa dừng lại ở đó, Lạc Vân Tiêu tiếp tục cất giọng: "Ngươi thu dọn hành trang, chuẩn bị xuất phát cùng ta. Việc ngồi yên trên núi tu luyện lúc này chỉ khiến tâm ma của ngươi càng thêm trầm trọng. Đi xuống núi, đối mặt với hiểm nguy thực tế, rèn luyện tâm trí trong chiến đấu là cơ hội duy nhất để ngươi thanh tẩy đan điền."

Sở Thiềm Y ngước nhìn Lạc Vân Tiêu, đập vào mắt cô là gương mặt tuấn tú, lạnh lùng nhưng vô cùng kiên định của sư tôn. Trong lòng cô dâng lên một luồng sóng cảm xúc hỗn loạn. Sư tôn không những không trừng phạt cô, không trục xuất cô, mà còn muốn dẫn cô theo xuống núi để giúp cô rèn luyện tâm trí? Sự quan tâm bao dung ẩn sau vẻ ngoài nghiêm khắc ấy khiến trái tim cô thắt lại vì đau đớn và biết ơn.

Nhưng đồng thời, một sự hoang mang sâu sắc cũng gặm nhấm tâm trí cô. Xuống núi cùng Sư tôn... nghĩa là cô sẽ phải ở gần y hơn, sẽ phải đồng hành cùng y trên một chặng đường dài xa rời sự bảo hộ và những quy tắc gò bó khắc nghiệt của Linh Hạc Phong. Liệu cô có thể giấu kín thứ tình cảm cấm kỵ này? Liệu cô có thể ngăn bản thân không gục ngã trước hình bóng người thầy mà cô vừa kính sợ vừa khao khát?

"Đệ tử... tuân lệnh Sư tôn," Sở Thiềm Y dập đầu nhận lệnh, giọng nói run rẩy nén chắt từng dòng cảm xúc.

"Cho ngươi nửa canh giờ để chuẩn bị. Chúng ta sẽ xuất phát ngay." Lạc Vân Tiêu buông một câu lạnh lùng rồi xoay người, bước nhanh về phía Trúc Tuyên Các.

Bóng dáng Bạch Dụ Tiên Y của y khuất sau cánh cửa Băng Trúc. Sở Thiềm Y đứng chơ vơ giữa sân tuyết, gió núi thổi qua làm tà áo cô bay phấp phới. Cô đưa tay lên đè chặt lấy lồng ngực trái, nơi trái tim đang đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Dấu vết tâm ma trong đan điền lại khẽ cuộn lên, tạo thành hình bóng mơ hồ của Lạc Vân Tiêu—một hình bóng vừa sâu thẫm như vực tối, vừa rực rỡ như ngọn lửa thiêu đốt tâm hồn cô.

---

Nửa canh giờ sau.

Lối xuống núi Linh Hạc Phong nằm dưới chân những bậc đá trải dài vô tận, đâm xuyên qua hàng ngàn vạt sương mờ và những rừng Băng Trúc xô lệch theo gió. Đây là ranh giới phân tách giữa vùng đất tiên gia thanh tịnh tuyệt đối và thế gian đầy biến động bên ngoài.

Bầu trời trên cao vốn xanh trong thanh cao dường như đang bắt đầu chuyển màu. Những đám mây đen xám xịt từ phương xa kéo đến, nuốt chửng ánh nắng mặt trời yếu ớt của buổi sớm. Gió thổi qua các khe đá kêu lên những tiếng hú ghê rợn, rục rịch báo hiệu một trận giông bão lớn sắp sửa ập đến.

Lạc Vân Tiêu đứng ở đầu bậc đá, tà áo trắng phất phơ trong gió núi căng nồng. Y đứng đó, thẳng tắp và uy nghi tựa như một cây kiếm tiên cắm chặt vào lòng đất.

Sở Thiềm Y đeo trên lưng một chiếc túi hành trang đơn sơ, tay cầm thanh bội kiếm tiên gia. Cô bước từng bước chậm rãi đến phía sau Lạc Vân Tiêu, dừng lại cách y ba bước chân như một thói quen đã ăn sâu vào máu thịt.

"Sư tôn, đệ tử đã sẵn sàng."

Lạc Vân Tiêu không ngoảnh đầu lại, chỉ khẽ gật đầu. Y đưa tay ra, một luồng ánh sáng bạch kim lóe lên, thanh tiên kiếm của y xuất hiện, lơ lửng giữa không trung, tỏa ra kiếm khí lạnh lẽo áp đảo toàn bộ sương mù xung quanh.

"Đoạn đường đến Cổ Lăng dài ngàn dặm, chướng khí bùng phát khiến việc truyền tin và di chuyển bằng không kiếm có thể gặp cản trở," Lạc Vân Tiêu cất giọng, mang theo sự cảnh giác của một bậc cao thủ. "Chúng ta sẽ đáp xuống chân núi rồi di chuyển theo lối cổ đạo. Trong suốt chuyến đi, ngươi phải luôn giữ tâm trí tỉnh táo, vận hành tâm pháp thanh tâm không được lơ đễnh một phút nào."

"Đệ tử xin ghi nhớ lời dạy." Sở Thiềm Y cúi đầu đáp.

Lạc Vân Tiêu bước lên tiên kiếm, phất tay tạo ra một quồng sáng bao bọc lấy Sở Thiềm Y, kéo cô cùng bay lên không trung. Dù luồng sáng ấy rất ấm áp và an toàn, nhưng Sở Thiềm Y vẫn cố gắng thu nhỏ thân thể, đứng nép ở góc xa nhất của quầng sáng, cố tránh xa lưng áo của sư tôn. Cô sợ chỉ một chút hơi ấm từ y, chỉ một mùi hương trầm Luyện Tuyết quen thuộc vương lại trên áo y cũng đủ làm đan điền cô bùng nổ, làm tâm ma thừa cơ hội nuốt chửng thần trí cô.

Lạc Vân Tiêu cảm nhận được sự thu mình tuyệt đối của đệ tử. Y không ngoảnh lại, nhưng đôi mày ngài lại khẽ nhíu chặt. Nỗi lo lắng kín đáo trong lòng y càng thêm sâu sắc. Y biết, đệ tử đang dằn xé vô cùng dữ dội. Y dùng lý do xuống núi rèn luyện thực chiến để che đậy sự bận tâm của mình, nhưng liệu quyết định này là đúng hay sai? Liệu chuyến đi này có thể cứu được Sở Thiềm Y, hay lại là bước ngoặt đẩy cả hai vào thế không thể quay đầu?

Chiếc tiên kiếm xé rách màn sương mờ, lao vút xuống chân núi Linh Hạc Phong.

Phía sau lưng họ, Linh Hạc Phong tĩnh mịch, thanh tao với những quy tắc nghiêm ngặt và sự bao bọc tuyệt đối đang lùi dần vào hư không. Phía trước mặt họ, con đường dẫn đến Cổ Lăng u ám, đầy chướng khí và giông bão đang rộng mở.

Hai người, hai khoảng cách đè nén, cùng bước vào một hành trình không thể đoán trước, nơi ranh giới sư đồ thuần khiết bắt đầu xuất hiện những vệt rạn nứt đầu tiên dưới sức ép của số phận và giông bão đang rục rịch nổi lên.