Chương 5:
Tập 5: Hạ Sơn Cổ Lăng
Mây mù uốn lượn chốn Linh Hạc Phong dường như đã lùi lại phía sau lưng họ từ rất xa. Tầng tầng lớp lớp tiên sương thanh tao của bối cảnh cũ dần tan biến, nhường chỗ cho những mảng chướng khí xám đục, dày đặc như từng tảng độc sương bám chặt lấy lòng vực sâu hun hút. Càng tiến gần về phía ranh giới Cổ Lăng, không khí buốt giá thuần khiết của Tông môn hoàn toàn tuyệt tích. Thay vào đó là thứ áp lực nặng nề đè chặt lên lồng ngực, mang theo mùi hôi thối nồng nặc của thịt xương mục rữa cùng rêu phong ngàn năm không thấy ánh mặt trời.
Sở Thiềm Y bước từng bước vô cùng cẩn trọng trên con đường đá lởm chởm vỡ nát. Chiếc áo Bạch Dụ Tiên Y khoác trên người cô vẫn giữ nguyên vẻ tinh khôi thuần khiết, đối lập một cách tàn nhẫn với khung cảnh u uất, u ám xung quanh. Cô luôn hơi cúi đầu, giữ đúng khoảng cách ba bước phía sau lưng Lạc Vân Tiêu—khoảng cách nghiêm ngặt mà cô tự đặt ra để giữ trọn đạo sư đồ.
Bóng lưng của Lạc Vân Tiêu phía trước vẫn đứng thẳng như ngọn băng sơn vĩnh cửu không bao giờ lay chuyển. Tà áo trắng tuyết bay nhẹ trong làn gió độc thỉnh thoảng quất qua khe núi, tựa như một ranh giới cách biệt giữa thần tiên và trần thế. Nhưng khoảng cách ba bước ngắn ngủi ấy, đối với Sở Thiềm Y lúc này, lại dài tựa muôn trùng sông núi, là bờ vực nghìn trùng mà cô không bao giờ bước qua được.
Mùi tử khí nơi lối vào Cổ Lăng mỗi lúc một đậm đặc, quánh lại thành từng luồng khí lạnh thấu xương. Hai bên vách đá hẹp thót lại thành một khe vực sâu hun hút, nơi những cột đá cổ xưa nghiêng ngả, vỡ nát nằm ngả ngốn giữa lòng tàn tích. Trên thân cột, các đường phù văn phong ấn từ ngàn năm trước đã bị thời gian gọt giũa bào mòn, chỉ còn lại những vệt sắc đen xỉn rỉ ra như mủ máu khô đét. Gió lùa qua khe đá hẹp phát ra những tiếng hú rít ghê rợn, âm ỉ và dai dẳng như tiếng gào thán của vô số oan hồn ma thú bị chôn vùi dưới lòng đất sâu.
Sở Thiềm Y và Lạc Vân Tiêu dừng bước trước miệng vực.
Thượng tiên đứng thẳng trước mép đá gãy, hai ngón tay khép lại trước ngực. Người ngự động linh lực thanh tẩy, ngưng tụ thành một quầng sáng bạc dịu nhẹ bao bọc lấy xung quanh thân thể hai người. Ánh mắt Lạc Vân Tiêu trầm tĩnh, phẳng lặng như mặt hồ băng, chậm rãi quét qua từng phù văn đã bị nứt nẻ trên cột đá. Giọng nói lạnh lẽo của người vang lên giữa không gian u ám, phá tan tiếng gió hú ghê rợn:
— Chướng khí nơi này tích tụ từ vô số linh hồn ma thú thời cổ đại. Tâm trí chỉ cần một chút không vững, linh lực xáo trộn lập tức sẽ bị nó thừa cơ xâm nhập. Thiềm Y, tập trung thần trí, giữ vững linh đài.
— Dạ, sư tôn.
Sở Thiềm Y khàn giọng đáp lời, âm thanh nhỏ đến mức gần như bị tiếng gió nuốt chửng. Cô vội vàng thu hồi tầm mắt đang lén nhìn bóng lưng người, nhanh chóng nhắm mắt, điều động tâm pháp thanh tâm mà Tông môn truyền dạy.
Tuy nhiên, đúng như những gì Lạc Vân Tiêu từng cảnh báo khi kiểm tra tu vi của cô ở Trúc Tuyên Các, dòng linh lực trong cơ thể cô từ lâu đã mất đi sự thuần khiết tĩnh lặng. Mầm mống của tâm ma vốn dĩ đã cắm rễ sâu trong lòng cô kể từ khoảnh khắc dâng trà bái sư, được nuôi dưỡng từng ngày bằng sự dằn xé, tự ti và thứ tình cảm cấm kỵ vượt mức sư đồ.
Khi chạm phải làn chướng khí tàn độc của Cổ Lăng, mầm mống ấy như gặp được cơn mưa rào tàn khốc, lập tức sinh sôi bùng phát với tốc độ kinh hoàng.
Một luồng khí lạnh đen xẫm từ dưới lòng đất chợt luồn qua chân Sở Thiềm Y. Nó như một con rắn độc vô hình, len lỏi qua lớp gấm vóc của Bạch Dụ Tiên Y rồi xâm nhập thẳng vào các kinh mạch. Sở Thiềm Y rùng mình một cái dữ dội, nhịp thở trở nên dồn dập, gấp gáp. Cô muốn mở miệng lên tiếng báo cho sư tôn, nhưng cuống họng như bị một bàn tay tàn nhẫn siết chặt, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Bầu trời xám đục của Cổ Lăng bỗng nhiên biến mất khỏi tầm mắt cô. Khung cảnh xung quanh xoay chuyển xoành xoạch với tốc độ chóng mặt. Mùi thối rữa của tử khí không còn nữa, thay vào đó là hương trầm Luyện Tuyết quen thuộc—thứ hương thơm thanh tao nhưng giờ đây lạnh đến thấu xương.
Sở Thiềm Y kinh hoàng nhận ra mình đang đứng tại Bàn Thạch Thính Thiền trên đỉnh Linh Hạc Phong.
Tuyết trắng phủ đầy mặt đất, nhưng không khí xung quanh không hề thanh tao mà nhuốm màu tàn nhẫn. Phía trước mặt cô, Lạc Vân Tiêu đang đứng quay lưng lại. Ánh mắt người khi quay đầu không còn vẻ trầm lắng ngầm chứa sự che chở như mọi khi, mà tràn ngập sự chán ghét và ghê tởm cùng cực.
— Kẻ mang tâm ma tà niệm, không xứng làm đệ tử Linh Hạc Phong.
Giọng nói của Lạc Vân Tiêu trong ảo ảnh vang lên như tiếng sét đánh ngang tai, dội thẳng vào sâu trong linh hồn Sở Thiềm Y. Người vẩy mạnh tay áo, một luồng uy áp ngút trời đánh bạt cô ngã văng ra sát bờ vực sâu thẳm.
— Sư tôn! Không phải... đệ tử không cố ý...
Sở Thiềm Y gào lên trong đau đớn, hai tay cuống quýt bò trên tuyết lạnh giá, cố gắng vung tay bắt lấy tà áo trắng của Lạc Vân Tiêu. Nhưng người chỉ lạnh lùng bước lùi lại, nhìn cô bằng ánh mắt ruồng bỏ tột cùng:
— Sự tồn tại của ngươi chỉ làm hoen ố danh tiếng của ta. Cút đi.
Ảo ảnh ấy quá thật. Từng câu chữ như những lưỡi dao băng giá sắc nhọn đâm nát trái tim vốn đã chằng chịt vết thương của Sở Thiềm Y. Cô thấy thân thể mình rơi tự do xuống vực sâu không đáy, xung quanh là những tiếng cười nhạo nháng của môn quy Tông môn, của các vị Trưởng lão, và trên hết là ánh mắt coi thường tuyệt vọng từ chính người mà cô dốc lòng tôn kính và thầm yêu. Cảm giác bị ruồng bỏ, bị xua đuổi, bị người mình coi là cả thế giới gạt phăng ra khỏi cuộc đời khiến tâm trí cô hoàn toàn sụp đổ.
Linh lực trong đan điền Sở Thiềm Y bắt đầu cuồng loạn, cuộn trào như sóng dữ mất kiểm soát. Hai mắt cô chuyển dần sang sắc đỏ u tối, cơ thể run rẩy dữ dội giữa lớp chướng khí xám đục của Cổ Lăng.
Trong thực tại, Lạc Vân Tiêu lập tức nhận ra sự bất thường.
Khi quay người lại, người thấy Sở Thiềm Y đã quỳ rụp xuống đất, hai tay ôm chặt lấy đầu, gương mặt tái nhạt không còn một ngọn máu. Những giọt mồ hôi hột lăn dài trên trán rồi nhỏ xuống lòng đá lạnh. Bọc sáng thanh tẩy quanh người cô đang bị chướng khí màu xám cuồn cuộn gặm nhấm với tốc độ khủng khiếp.
— Thiềm Y!
Lạc Vân Tiêu trầm giọng gọi, nhưng Sở Thiềm Y hoàn toàn không nghe thấy. Cô đang chìm sâu trong ảo cảnh tàn khốc của riêng mình. Tiếng khóc nghẹn ngào và những lời van xin vô vọng bật ra khỏi làn môi run rẩy:
— Sư tôn... xin người... đừng đuổi đệ tử đi... Đệ tử sai rồi... đệ tử sẽ giấu kín... sẽ không bao giờ nhìn người nữa... xin người...
Những lời nói đứt quãng, thảm thiết ấy vang lên giữa tiếng gió hú qua khe đá.
Lạc Vân Tiêu chấn động toàn thân.
Ánh mắt Thượng tiên co rút lại. Những câu từ nghẹn ngào của Sở Thiềm Y giống như gạt bỏ hoàn toàn lớp vỏ bọc mà hai sư đồ đã cố gắng duy trì suốt thời gian qua. Người không phải kẻ ngu ngơ không hiểu sự đời. Ngay khoảnh khắc ấy, Lạc Vân Tiêu chính thức nhận ra bản chất thực sự của tâm ma đang gieo rắc trong lòng đệ tử.
Đó không phải là sự xao động tu vi bình thường. Đó không phải là nỗi sợ hãi tà tu hay ma thú.
Đó là tình cảm cấm kỵ, là thứ tình thâm vượt quá ranh giới sư đồ mà môn quy Tông môn cấm tuyệt. Hình bóng khiến linh lực cô rối loạn, kẻ khiến cô lo sợ đến mức sinh ra tâm ma ma quỷ, không ai khác chính là người.
Một làn sóng xao động mãnh liệt trỗi dậy trong lòng Lạc Vân Tiêu. Sự tự ti, sự nhẫn nại, và nỗi đau đè nén của đệ tử phơi bày trần trụi ngay trước mắt người. Nhưng trên tất cả, thân vị Thượng tiên, trọng trách truyền thừa và rào cản khắc nghiệt của Tông môn lập tức dựng lên một bức tường băng giá trong trí óc Lạc Vân Tiêu. Người đè nén sự chấn động xuống đáy lòng, kiềm chế mọi sự dao động không nên có.
Đúng lúc đó, từ trong độ sâu âm u của Cổ Lăng, một tiếng gầm kinh thiên động địa bộc phát.
Mặt đất rung chuyển dữ dội, vô số đá vụn từ trên vách núi rơi xuống như mưa. Từ trong làn chướng khí đậm đặc, một bóng đen khổng lồ lao ra với tốc độ nhanh như chớp. Đó là một con ma thú cổ đại với lớp vảy đen tuyền bọc giáp, hai mắt đỏ rực như hai hố máu, những chiếc nanh nhọn sắc lợm nhỏ giọt dịch độc đen thối rữa. Mục tiêu của nó chính là Sở Thiềm Y—người đang bị tâm ma khống chế và hoàn toàn mất đi khả năng tự vệ.
Móng vuốt sắc nhọn của ma thú xé rách không khí, mang theo ma khí ngút trời bổ thẳng xuống đầu Sở Thiềm Y.
Sở Thiềm Y trong ảo cảnh vẫn đang chìm đắm trong nỗi đau bị sư tôn ruồng bỏ, hoàn toàn không hay biết cái chết đang ập đến ngay đỉnh đầu.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một vệt sáng trắng muốt xé tan màn chướng khí u uất.
Lạc Vân Tiêu di chuyển nhanh như một luồng điện. Không một chút chậm trễ, người xuất hiện ngay bên cạnh Sở Thiềm Y. Bàn tay người vươn ra, đặt mạnh lên vai cô.
Đó không phải là một tiếp xúc thân mật, mà là một đòn linh lực dứt khoát, thanh cao và đầy uy áp.
Một dòng linh lực thuần khiết, cuồn cuộn như băng tuyết ngàn năm từ lòng bàn tay Lạc Vân Tiêu rót thẳng qua vai Sở Thiềm Y, đi xuyên qua các kinh mạch đang bị rối loạn, xua tan toàn bộ chướng khí đen đúa đang xâm nhập trong cơ thể cô.
— Thiềm Y! Tỉnh lại!
Giọng nói của Lạc Vân Tiêu vang lên như tiếng chuông đồng đại cổ gõ mạnh giữa khoảng không tĩnh mịch, chấn động trực tiếp vào linh đài của Sở Thiềm Y.
Luồng linh lực thanh mát và thanh cao ấy tràn vào cơ thể khiến Sở Thiềm Y giật mình một cái dữ dội. Khung cảnh Bàn Thạch Thính Thiền phủ tuyết cùng ánh mắt ruồng bỏ tàn nhẫn của sư tôn trong ảo ảnh lập tức nát vụn như gương vỡ.
Sở Thiềm Y bừng tỉnh.
Thực tại dội ngược trở lại với đầy đủ sự kinh hoàng của nó. Trước mắt cô không phải là ngọn núi tuyết cô đơn, mà là cái miệng há rộng đầy nanh nhọn và móng vuốt chết chóc của con ma thú cổ đại chỉ còn cách mặt cô chưa đầy một thước. Và ngay bên cạnh cô, bàn tay của Lạc Vân Tiêu đang đặt trên vai cô, che chắn toàn bộ uy áp tàn khốc của ma thú.
Lạc Vân Tiêu không hề thu tay lại ngay. Bằng tay còn lại, người vung mạnh tay áo. Một luồng kiếm khí ngân sắc rực rỡ bùng nổ từ thân kiếm truyền thừa, va chạm thẳng vào móng vuốt của ma thú.
Tiếng kim loại va đập chói tai vang lên rung chuyển cả khe vực. Con ma thú bị luồng kiếm khí hùng mạnh hất văng trở lại làn chướng khí, gầm lên những tiếng tức giận xé lòng.
Lạc Vân Tiêu lập tức thu tay khỏi vai Sở Thiềm Y, lùi lại một bước, tái lập khoảng cách ba bước quen thuộc. Tay áo Bạch Dụ Tiên Y rủ xuống, che đi bàn tay vừa truyền linh lực. Gương mặt người lại trở về vẻ lạnh lùng, xa cách như một pho tượng tuyết không chút gợn sóng.
— Tâm ma do chính ngươi sinh ra. Nếu không tự mình bước qua, không ai có thể cứu được ngươi.
Giọng nói Lạc Vân Tiêu bình thản đến đáng sợ, hoàn toàn ngó lơ những lời van xin thảm thiết mà Sở Thiềm Y vừa thốt ra trong lúc mê loạn. Người quay lưng về phía ma thú đang rình rập trong chướng khí, không hề nhắc một câu đến bản chất tình cảm mà cô vô tình để lộ.
Sở Thiềm Y thở dốc, hai tay bấu chặt lấy lòng đá lạnh ngắt. Cảm giác ấm áp và thuần khiết từ bàn tay sư tôn truyền qua vai cô vẫn còn vương vấn, nhưng thái độ lạnh nhạt đến tàn nhẫn của người ngay sau đó đã kéo cô trở về với thực tại nghiệt dã.
Cô nhận ra sự yếu đuối đớn hèn của bản thân. Chỉ một chút chướng khí tác động, cô đã để lộ ra bí mật đen tối và cấm kỵ nhất trong lòng mình. Cô đã để sư tôn thấy được sự thô lậu, tà niệm của cô. Và đáng sợ hơn cả, chính tình cảm ấy đã suýt chút nữa biến cô thành mồi ngon cho ma thú, làm vướng chân sư tôn giữa chốn nguy hiểm.
— Đệ tử... tạ ơn sư tôn cứu mạng. Đệ tử đáng chết...
Sở Thiềm Y dập đầu xuống đá, giọng nói nghẹn ngào giấu sau làn tóc xõa.
Lạc Vân Tiêu đứng đó, lưng đối diện với cô. Trong đôi mắt sâu thẫm của Thượng tiên, một tia xao động thoáng qua rồi biến mất không dấu vết, nhường chỗ cho sự kiên định khắc nghiệt của môn quy. Người chọn cách làm như không nghe, không thấy, tiếp tục bước về phía trước, nơi con ma thú đang cuồng nộ tích tụ lực lượng cho đòn tấn công tiếp theo.
— Đứng dậy. Cổ Lăng không phải nơi để hối hận. Rút kiếm ra.
Mệnh lệnh lạnh lẽo vang lên giữa không gian u ám, mở đầu cho trận chiến đẫm máu sắp bùng nổ trong lòng tàn tích cổ xưa.