Hữu Duyên Audio Hữu Duyên Audio

Chương 4: Tập 4: Trận chiến Đánh thức Trống Đồng

Font:
Dòng:
Chữ:
Cỡ chữ:

Rời khỏi hang sông ngầm sau khi hợp lực cùng Thần Rùa Đá khơi thông trục xoay ngọc bích, Khoai và Lôi Tí Hon tiếp tục dấn thân vào hành trình ngược lên tầng hang phía trên. Đường đi mỗi lúc một dốc đứng, vách đá vôi trơn trượt bởi hơi nước tích tụ từ ngàn năm. Càng rời xa tiếng dòng chảy rạt rào bên dưới, bầu không khí càng trở nên đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. Không còn tiếng nước vỗ về, không gian lúc này bị bao trùm bởi một thứ âm thanh kỳ lạ—một tiếng "u u" trầm đục, nghẹn ngào và u uất, như tiếng gào thét bất lực của một linh hồn cổ xưa đang bị giam cầm. Đó chính là tiếng kêu cứu đầy tuyệt vọng của Trống Đồng Thần.

Đi hết lối rẽ hẹp, một khoảng không gian khổng lồ đột ngột mở ra trước mắt hai bạn nhỏ. Giữa hang động rộng lớn ấy, Đài Đá trung tâm sừng sững hiện ra như một ngọn tháp cổ kính, độc hành và uy nghiêm chiếm giữ vị trí trung tâm. Nhưng cảnh tượng trên đỉnh đài không khỏi khiến lòng người kinh hãi. Chiếc Trống Đồng Thần—bảo vật hộ quốc thiêng liêng—lúc này đang bị mắc kẹt chặt cứng trong một khe nứt đá hẹp do sự xô lệch của các mảng địa tầng.

Do bị mất đi chiếc dùi định vị và bị kẹt trong không gian tù túng, năng lượng linh thiêng của trống đã bị đảo nghịch hoàn toàn. Thay vì phát ra những vầng hào quang vàng son bảo hộ, chiếc trống liên tục phóng ra những tia chớp màu xám tro dữ dội. Những tia sét ấy loằng ngoằng như đàn rắn độc, điên cuồng quật vào vách đá, để lại những vệt đen cháy sém khét lẹt. Luồng năng lượng cuồng bạo đó tạo nên một trận cuồng phong dữ dội, những vòng xoáy gió lốc quật mạnh xung quanh đài đá với tốc độ chóng mặt, rít lên những tiếng sàn sạt ghê rợn. Không khí xung quanh đậm đặc mùi khét nhẹ của điện giật và khí ozone, khiến lồng ngực Khoai thắt lại, mỗi nhịp thở đều bỏng rát.

"Trống Đồng Thần của ta!" Lôi Tí Hon hét lên, đôi mắt đỏ rực vì lo lắng và xót xa cho bảo vật.

Bản tính nóng nảy và kiêu ngạo của một vị thần nhỏ tuổi trỗi dậy, Lôi không thể kiên nhẫn đứng nhìn thêm một giây nào nữa. Cậu vận hết chút thần lực cá nhân ít ỏi còn sót lại sau chuỗi thử thách liên hoàn. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của Lôi nhen nhóm lên những tia sét màu xanh lam nhạt, cậu nhún người, định dùng tốc độ và sức mạnh của sấm sét để lao thẳng lên đỉnh Đài Đá nhằm giải thoát cho chiếc trống.

Đoàng!

Một tiếng nổ chói tai vang lên. Luồng năng lượng phòng vệ của Trống Đồng Thần khi mất kiểm soát đã không còn nhận diện được chủ nhân. Một tia chớp xám tro to bằng bắp tay từ mặt trống phóng thẳng ra, đánh vỡ vụn vách phòng vệ bằng sét xanh của Lôi. Sức mạnh hộ thể của bảo vật quá đỗi hung hãn, nó đánh bật văng vị thần nhỏ tuổi ra ngoài. Lôi Tí Hon ngã nhào xuống nền đá thạch anh bên dưới, thần lực tiêu tán hoàn toàn, sắc mặt tái nhợt và hơi thở đứt quãng. Cậu bất lực nằm đó, nhìn lên đỉnh đài cao vút. Sự kiêu ngạo ngày nào giờ đã vỡ vụn; vị thần nhỏ hiểu rằng, trước quy luật và sức mạnh nghịch đảo của bảo vật, sức mạnh cơ bắp và phép thuật đơn độc của cậu hoàn toàn vô dụng.

Đúng lúc áp lực tinh thần lên đến đỉnh điểm, từ một khe hở lớn trên vách hang thông thẳng lên mặt đất, Khoai vô tình ngước nhìn lên và toàn thân cậu đông cứng lại. Qua khe đá ấy, cậu có thể nhìn thấy bầu trời phía trên dòng sông Hồng thân thương. Những đám mây đen xám xịt, oi nồng của buổi chiều hôm ấy giờ đây đã chuyển động điên cuồng như một vạc dầu sôi. Sấm chớp nổ ra liên hồi, rạch những đường rực lửa qua màn đêm nhân tạo, tiếng sấm từ mặt đất dội xuống lòng hang nghe dữ dội và đầy đe dọa.

Áp lực đếm ngược đè nặng lên vai hai đứa trẻ. Thiên tai kinh hoàng chuẩn bị bùng nổ trên mặt đất. Chỉ trong ít phút nữa thôi, nếu Trống Đồng không được đánh thức để điều hòa lại linh khí, ngôi làng cổ ven sông—nơi có mẹ đang đợi bên mâm cơm chiều, nơi có những mái nhà tranh yên bình và cả những người bạn từng trêu chọc cậu—sẽ bị xóa sổ hoàn toàn dưới cơn thịnh nộ của trời đất.

Nỗi sợ hãi tột cùng ập đến, bóp nghẹt lấy trái tim Khoai. Cậu vốn là một đứa trẻ nhút nhát, sợ bóng tối, sợ độ cao và sợ cả tiếng sấm rền. Nhìn đài đá cao vút giữa trận cuồng phong bão đạn của chớp xám, đôi chân Khoai run rẩy như muốn khuỵu xuống. Cậu muốn trốn chạy, muốn tìm một hốc cây như mọi khi để trốn tránh thực tại tàn khốc này.

Nhưng ngay trong khoảnh khắc lằn ranh giữa sinh và tử ấy, chiếc dùi gỗ dâu cổ đang được Khoai nắm chặt trong tay bỗng nhiên rung lên mạnh mẽ. Nó không còn là một thanh gỗ xỉn màu, thô nhám nữa. Từ sâu trong thớ gỗ dâu nghìn năm—thứ chất liệu kiên cường đã từng làm đòn bẩy bẩy khối ngọc bích nghìn cân nơi sông ngầm mà không hề suy suyển—bỗng tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm áp kỳ lạ. Luồng nhiệt ấy nhu hòa nhưng kiên định, lan tỏa khắp lòng bàn tay Khoai, chạy dọc theo huyết quản rồi truyền thẳng vào tim cậu. Nó như một lời thì thầm cổ xưa, đánh thức phần dũng cảm đang ngủ say trong linh hồn thuần khiết của cậu bé phàm trần. Chiếc dùi dâu cổ chịu được luồng sét xám tro mà không bị thiêu rụi thành than, bởi nó chính là chiếc chìa khóa tâm linh duy nhất có khả năng định vị lại quyền năng cho Trống Đồng.

Khoai nhìn sang Lôi Tí Hon. Vị thần nhỏ đang chống tay xuống đất, ngước nhìn Khoai bằng ánh mắt chứa đựng niềm tin tuyệt đối, không còn một chút tự phụ, trịch thượng nào của kẻ bề trên.

"Khoai... chỉ có cậu mới làm được thôi. Chiếc dùi dâu đã chọn cậu... Hãy cứu lấy thế giới của chúng ta!" Lôi thều thào, giọng nói khản đặc nhưng tràn đầy sự gửi gắm.

Nhìn ánh mắt của bạn, nhìn luồng sáng ấm áp từ chiếc dùi gỗ, và nghĩ về ngôi làng thân yêu đang đứng trước hiểm họa diệt vong, một luồng dũng khí phi thường đột ngột bùng cháy trong lòng cậu bé nhút nhát. Khoai không trốn tránh nữa. Cậu đạt đến đỉnh cao của sự trưởng thành trong tâm thức: Dũng cảm không phải là không biết sợ, mà là khi dù rất sợ nhưng vẫn chọn bước tiếp vì những điều xứng đáng bảo vệ.

Khoai gắt gao mím chặt môi, dắt chiếc dùi gỗ vào thắt lưng, rồi bước tới chân Đài Đá trung tâm. Cậu bắt đầu bám tay vào những phiến đá trơn trượt để leo lên. Gió lốc năng lượng quật mạnh vào mặt Khoai rát buốt, tiếng gió rít ù ù bên tai như muốn xé rách màng nhĩ, cố đẩy cậu rơi xuống vực sâu. Mỗi bước chân leo lên là một lần đối mặt với tử thần, khi những tia chớp xám tro sượt qua tóc cậu chỉ trong gang tấc. Nỗi sợ độ cao từng khiến cậu khóc thét giờ đây bị nghiền nát dưới lòng quyết tâm sắt đá. Đôi bàn tay Khoai rớm máu vì những cạnh đá sắc nhọn, nhưng cậu không dừng lại. Cậu chỉ nhìn chằm chằm vào mục tiêu duy nhất: đỉnh đài đá, nơi chiếc Trống Đồng đang rên rỉ.

Ở bên dưới, Lôi Tí Hon nín thở theo dõi từng chuyển động của Khoai. Mỗi lần thấy Khoai suýt trượt chân, trái tim vị thần nhỏ như thắt lại. Lôi chưa bao giờ nghĩ rằng, một cậu bé phàm trần nhút nhát lại có thể sở hữu một ý chí kiên cường đến thế. Lúc này, Lôi đặt trọn vẹn niềm tin và sinh mạng của mình vào người bạn đồng hành.

Bằng một nỗ lực phi thường vượt qua mọi giới hạn của bản thân, Khoai đã đặt chân lên được đỉnh Đài Đá trung tâm. Chiếc Trống Đồng Thần nằm ngay trước mặt cậu, to lớn, uy nghiêm nhưng đang rung lên bần bật trong trạng thái bạo tẩu. Khoai rút chiếc dùi gỗ dâu ra khỏi thắt lưng. Ngay lập tức, luồng nhiệt lượng ấm áp từ chiếc dùi bùng lên, tạo thành một màng bọc ánh sáng vô hình màu vàng nhạt, đẩy lùi những tia chớp xám tro đang bao phủ xung quanh mặt trống.

Khoai dũng cảm bước lên một bước, đối diện thẳng với mặt trống đầy những hoa văn mặt trời và chim lạc cổ xưa. Cậu nâng chiếc dùi gỗ dâu bằng cả hai tay, tra chính xác đầu dùi vào khe lõm định vị ngay tâm mặt trống.

Thời gian như ngừng trôi. Gió bão bỗng chốc lặng phắc. Khoai lấy đà, vận hết sức bình sinh của một đứa con vùng sông nước Hồng Hà. Cậu dồn toàn bộ niềm tin, tình yêu quê hương và lòng dũng cảm phi thường vào một đòn quyết định.

Cậu vung dùi.

Một cú đánh trời giáng nện thẳng vào tâm mặt trống!