Chương 8:
Tập 8: Cạm Bẫy Trở Về
Gió mùa thu tràn qua những rặng ngô đồng xơ xác của kinh thành, mang theo cái lạnh thấu xương luồn qua từng khe cửa chạm khắc tinh xảo của Tần Vương phủ. Đêm đã về khuya, không gian bốn bề tịch mịch, chỉ còn tiếng xào xạc của lá khô va đập vào thềm đá.
Trong tẩm điện rộng lớn, Thịnh Vân Thư ngồi tĩnh lặng trước chiếc bàn kinh tịch bằng gỗ mun đen bóng. Ánh nến long phụng lập lòe hắt bóng nàng đổ dài trên bức bình phong tạc hình mãnh hổ gầm vang, tạo nên những vệt sáng tối loang lổ quái dị trên vách tường. Nàng khẽ lật giở bức thư viết trên giấy hoa tiên thoang thoảng mùi hương đàn hương quen thuộc – thứ mùi hương mà thứ mẫu nàng, Thẩm thị, vẫn thường dùng để che đậy sự thối nát và âm mưu tàn độc trong tâm can suốt bấy nhiêu năm qua.
Nội dung bức thư thanh tao, nét chữ thanh mảnh nhu thuận, dùng những lời lẽ dịu dàng, tha thiết nhất của một người mẹ hiền để mời gọi đứa con gái lớn trở về dự tiệc mừng thọ của tổ mẫu. Thẩm thị viết rằng gia tộc nhớ mong nàng, rằng phụ thân nàng dạo này tóc đã bạc đi nhiều vì lo nghĩ cho tiền đồ của con gái. Thế nhưng, ẩn sau từng nét chữ phượng múa rồng bay, đầy rẫy những lời giả nghĩa ấy lại là những chiếc nanh độc đang nhe ra trong bóng tối, chực chờ xé xác nàng.
Thịnh Lục Yến và thứ mẫu rõ ràng đã không thể ngồi yên được nữa. Sau khi quân bài Trắc phi Lý thị – kẻ do chính tay chúng cài cắm ở hậu viện – bị nàng nhổ tận gốc bằng những đòn roi tàn nhẫn, chúng đã hoảng loạn. Chúng nhận ra con bù nhìn cam chịu ngày xưa nay đã biến thành một con phượng hoàng mang theo lửa hận. Chúng muốn nàng chết, và chúng muốn điều ác độc đó phải xảy ra ngay tại nơi nàng từng bị khinh rẻ, chà đạp, tước đoạt mọi thứ: Thịnh phủ.
Vân Thư khẽ bật cười, tiếng cười trong vắt nhưng lạnh buốt như băng tuyết mùa đông, dội vào khoảng không im lìm của tẩm điện. Nàng cúi xuống, bàn tay vô thức siết chặt thành nắm đấm.
Vết rạch bằng trâm cài từ ngày lên kiệu hoa, trải qua những lần tự rạch thêm để viết huyết thư giao kèo cùng vết bỏng trà nóng từ sự gây hấn của Lý thị, giờ đây đã kết lại thành một vệt sẹo nhạt, hơi gồ lên trong lòng bàn tay phải. Nàng dùng ngón cái miết mạnh lên vết sẹo ấy. Cơn đau âm ỉ, nhức nhối truyền về đại ngoại biên như một chiếc neo giữ cho lý trí nàng luôn tỉnh táo. Nó liên tục nhắc nhở nàng về huyết hải thâm cừu của kiếp trước – nơi nàng bị tước đoạt cốt nhục, bị ép nhìn đứa con đỏ hỏn của mình bị chính tay Thịnh Lục Yến dìm chết, còn bản thân thì bị giam cầm trong bóng tối cho đến chết đầy uất hận.
> "Nợ máu phải trả bằng máu. Thẩm thị, Thịnh Lục Yến, kiếp này ta về để đòi mạng các người."
Nàng khẽ chạm vào chiếc lệnh bài hộ thân bằng ngọc đen lạnh buốt giấu trong tay áo rộng. Sức nặng của khối ngọc thạch quý hiếm có khắc ấn ký đầu sói của Tần Vương phủ mang lại cho nàng một sự an tâm kỳ lạ. Đó không chỉ là một món trang sức, đó là minh chứng cho sự công nhận của Tiêu Mặc Hàn, là chiếc chìa khóa quyền lực bảo hộ nàng khỏi những mũi đao hòn tên giấu trong bóng tối của kinh thành triều chính.
"Nàng thực sự muốn tự mình dấn thân vào hang cọp?"
Một giọng nói trầm thấp, mang theo từ lực nam tính và áp lực vô hình quen thuộc vang lên từ phía sau bức rèm lụa đen thêu chỉ vàng.
Tiêu Mặc Hàn bước ra, bước chân hắn nhẹ đến mức không một tiếng động. Y phục gấm đen thẫm thêu viền bạc bao bọc lấy thân hình cao lớn, uy nghiêm của một vị chiến thần từng bước ra từ muôn vàn huyết trận ngoài biên thùy. Đôi mắt sâu thẳm như đầm nước lạnh của hắn nhìn xoáy vào nàng, không có vẻ ngăn cản, chỉ có sự thăm dò tối tăm và một tia quan tâm rất nhỏ được che giấu kỹ lưỡng dưới lớp băng giá của một kẻ nắm giữ binh quyền tối cao.
Vân Thư không quay đầu lại, nàng bình thản dùng những ngón tay thon dài vuốt phẳng từng nếp gấp của bức mật thư trên bàn:
"Vương gia, nếu không vào hang cọp, làm sao bắt được cọp con? Thẩm thị và Thịnh Lục Yến đã dày công bày sẵn một bàn Hồng Môn Yến, nếu thiếp thân không đến, chẳng phải sẽ phụ lòng mong mỏi của họ sao? Trốn tránh chưa bao giờ là cách của Thịnh Vân Thư này sau khi đã bước chân vào vương phủ của ngài."
Tiêu Mặc Hàn bước đến gần hơn, hơi thở mang theo mùi trầm hương lạnh lẽo bao phủ lấy nàng. Bàn tay thô ráp với những vết chai sạn dày do cầm binh khí khẽ lướt qua vai nàng một cách hờ hững, rồi dừng lại trên mặt bàn gỗ mun. Hắn cúi đầu, ghé sát tai nàng, lời nói phát ra lạnh lùng vô ái nhưng lại ẩn chứa sự cảnh báo sắc bén:
"Thịnh gia tuy đang mục nát từ bên trong, nhưng Thịnh Thừa tướng vẫn nắm trong tay một phần cấm vệ quân đóng giữ ở ngoại ô kinh thành. Thẩm thị dám hành động trắng trợn, dùng danh nghĩa đại tiệc để điều nàng về, chắc chắn có sự ngầm cho phép của lão già cáo già đó. Nàng đi chuyến này, nếu có sơ sẩy và mất mạng, bản vương sẽ mất đi một đồng minh thú vị. Bản vương trước giờ không thích những nước cờ bị đứt gãy giữa chừng chỉ vì quân cờ quá tự phụ."
Vân Thư xoay người lại, khoảng cách giữa hai người gần đến mức nàng có thể nhìn thấy hình bóng mình phản chiếu trong đôi đồng tử đen sẫm của hắn. Nàng ngước mắt, ánh nhìn sắc bén không chút né tránh hay kiêng dè sát khí tự nhiên tỏa ra từ người nam nhân quyền lực nhất triều đình:
"Vương gia đang thực sự lo lắng cho an nguy của thiếp thân, hay là ngài đang lo lắng cho bản giao kèo trị giá giang sơn của chúng ta? Xin vương gia yên tâm, mạng của Thịnh Vân Thư này dài và dai dẳng hơn ngài nghĩ rất nhiều. Những kẻ muốn lấy mạng thiếp ở kiếp... ở những năm qua, giờ này đa phần cỏ trên mộ đều đã xanh rồi."
Một nụ cười nhạt, mang theo sự tán thưởng hiếm hoi thoáng qua trên môi Tiêu Mặc Hàn. Hắn không trả lời thẳng câu hỏi mang tính khiêu khích của nàng, chỉ chậm rãi giơ tay ra. Trong lòng bàn tay thô rộng của hắn là một chiếc còi xương nhỏ xíu màu trắng ngà, được chạm khắc hình đầu sói tinh xảo, chất liệu mịn màng nhưng tỏa ra hơi lạnh của xương thú phương Bắc.
"Ám vệ của bản vương sẽ ẩn nấp trong bóng tối của Thịnh phủ. Nếu có biến cố ngoài tầm kiểm soát hoặc tính mạng bị đe dọa trực tiếp, hãy thổi chiếc còi này. Nhưng nhớ kỹ, Thịnh Vân Thư, bản vương chỉ cứu những kẻ có giá trị sống sót. Nếu nàng chết dưới mưu hèn kế bẩn của một mụ đàn bà nơi hậu viện, điều đó chỉ chứng minh nàng không xứng đáng đứng cạnh bản vương để nhìn ngắm thiên hạ này khi đại cuộc hoàn thành."
Vân Thư đưa tay đón nhận chiếc còi xương, đầu ngón tay mềm mại của nàng khẽ lướt qua lòng bàn tay ấm nóng của hắn. Một sự tiếp xúc ngắn ngủi nhưng đầy căng thẳng, như hai dòng điện ngầm va chạm nhau trong đêm tối. Nàng mỉm cười đầy tự tin, cất kỹ chiếc còi vào chiếc túi gấm thêu chỉ vàng bên hông:
"Vương gia cứ chống mắt chờ xem. Bữa tiệc này, thiếp thân không những không chết, mà sẽ biến nó thành bước đường cùng đầu tiên của Thẩm thị. Những gì chúng nợ thiếp, thiếp sẽ bắt chúng dùng cả máu và gia tộc để trả lại. Trò chơi này, chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi."
---
Ngày hôm sau, bầu trời kinh thành đổ âm u đến đáng sợ. Những đám mây xám xịt, nặng nề sà thấp xuống những mái ngói rêu phong của các phủ đệ đại thần, ngăn chặn mọi tia nắng yếu ớt của ngày tàn. Gió rít từng hồi qua các con ngõ nhỏ, mang theo không khí ẩm ướt của một trận mưa lớn sắp sửa đổ xuống.
Chiếc xe ngựa lộng lẫy, kiên cố mang huy hiệu đầu sói bằng vàng ròng của Tần Vương phủ từ từ lăn bánh qua những con phố đông đúc, hướng thẳng về phía đông kinh thành – nơi tọa lạc của dinh thự Thừa tướng.
Vân Thư ngồi bên trong khoang xe rộng rãi thắp hương trầm dễ chịu. Hôm nay, nàng diện một bộ y phục vương phi màu đỏ sậm – sắc đỏ của máu và quyền lực, trên ngực và tà áo thêu hình phượng hoàng tung cánh bằng những sợi chỉ vàng lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo của khoang xe. Gương mặt nàng được trang điểm vô cùng tinh tế và sắc sảo: đôi mày ngài thanh mảnh nhưng sắc như lá liễu, đôi môi tô son đỏ tươi như huyết, che đi hoàn toàn vẻ lạnh lùng, mệt mỏi thường ngày. Thay vào đó là phong thái cao quý, uy nghiêm đỉnh cao của một bậc chủ tử tối cao không ai có quyền khinh nhờn.
Nàng khẽ siết chặt bàn tay có vết sẹo nhạt, nhắm mắt dưỡng thần. Trong đầu nàng, các tình tiết, các nước đi và phương án đối phó mà nàng cùng Tiêu Mặc Hàn đã bàn bạc đêm qua liên tục chạy qua như một bàn cờ thế trận đã định sẵn kết cục. Mỗi một bước đi, mỗi một lời nói, mỗi một biểu cảm đều đã được tính toán chuẩn xác, không dư thừa một động tác nào.
Khi xe ngựa dừng hẳn trước cổng lớn của Thịnh phủ, tiếng ồn ào, náo nhiệt của phố thị ngoài kia dường như ngay lập tức bị dập tắt, thay thế bằng một bầu không khí ngột ngạt, âm lãnh bao trùm lấy toàn bộ dinh thự.
Gia nhân Thịnh phủ đứng xếp thành hai hàng dài dằng dặc từ cổng lớn kéo dài vào tận đại sảnh. Khi tấm rèm xe được vén lên, toàn bộ hạ nhân đồng loạt quỳ sụp xuống, tiếng hô "Cung nghênh Tần Vương phi" vang lên rầm rộ nhưng trống rỗng. Vân Thư liếc mắt nhìn qua, trong mắt đám hạ nhân này hoàn toàn không có sự kính trọng thực sự của kẻ bề dưới, mà chỉ toàn là sự tò mò, dò xét, và một sự sợ hãi ngầm ẩn trước danh xưng vương phủ đứng sau lưng nàng.
Vân Thư bước xuống xe bước đi hiên ngang. Tà áo đỏ sậm thêu phượng hoàng quét dài trên bậc thềm đá xám lạnh lẽo đầy ngạo nghễ, tạo nên một sự tương phản tuyệt đối với khung cảnh ảm đạm xung quanh.
Nàng đi qua chiếc sân chính rộng lớn, hướng thẳng về phía đại sảnh. Đại sảnh Thịnh phủ sừng sững hiện ra, uy nghiêm với những hàng cột gỗ trắc lớn đen kịt chìm khuất trong bóng tối của ngày âm u. Những bức hoành phi câu đối sơn son thếp vàng treo trên cao đã phai màu theo thời gian, để lộ những vết nứt nẻ xám xịt, tróc lở – hệt như cái bọc ngoài hào nhoáng che đậy sự thối rữa, mục nát và tội lỗi từ bên trong của cả gia tộc này.
Vừa bước qua ngưỡng cửa cao bằng gỗ mun, Vân Thư liền cảm nhận được một luồng áp lực vô hình cùng hàng chục ánh mắt mang theo đủ loại cảm xúc phức tạp, oán độc đổ dồn về phía mình.
Thịnh Thừa tướng (Phụ thân): Ngồi ở vị trí chủ tọa cao nhất, gương mặt nghiêm nghị, chòm râu dài khẽ động. Ánh mắt ông ta nhìn đứa con gái lớn không hề có một chút tình thâm cốt nhục, mà chỉ toàn là sự lạnh lùng, dò xét và những toan tính chính trị dơ bẩn của một kẻ muốn lợi dụng hôn nhân để củng cố thế lực.
Thẩm thị (Thứ mẫu): Ngồi ngay bên cạnh chủ tọa, diện một bộ gấm vóc lộng lẫy màu tím đậm, đầu cài đầy trâm vàng ngọc báu. Nụ cười trên môi mụ ta giả tạo, gượng gạo đến mức đáng tởm, nhưng trong đáy mắt lại lóe lên những tia u uất, oán hận khôn cùng vì phe cánh của mình ở hậu viện vương phủ vừa bị Vân Thư nhổ tận gốc.
Thịnh Lục Yến (Muội muội): Đứng cạnh ghế của Thẩm thị, mặc chiếc váy màu hồng cánh sen yểu điệu, tay cầm khăn lụa khẽ che nửa mặt. Đôi mắt ả chứa đầy sự đố kỵ đến phát điên và một sát cơ lạnh ngắt không thèm che giấu khi nhìn thấy bộ y phục vương phi lộng lẫy cùng khí chất áp đảo hoàn toàn của Vân Thư.
Sát cơ ẩn giấu sau vẻ thanh bình giả tạo của bữa tiệc gia tộc này nồng nặc đến mức khiến không khí trong đại sảnh như ngưng đọng lại, khiến người bên ngoài bước vào cảm thấy khó thở.
Thế nhưng, Thịnh Vân Thư không hề sợ hãi, cũng không có một chút biểu hiện nào của sự yếu thế. Nàng hoàn toàn làm chủ cảm xúc của mình. Trong lòng nàng lúc này không còn một chút gia dao động hay thứ tình cảm gia đình thừa thãi nào dành cho những kẻ đang ngồi kia. Nàng bình thản bước vào đại sảnh với tâm thế của một kẻ săn mồi thượng đẳng, ngạo nghễ đứng nhìn những con mồi đang giãy giụa trong cái bẫy do chính chúng tạo ra.
Vân Thư không hề cúi đầu chào theo nghi thức của một đứa con gái đối với cha mẹ. Nàng đứng sừng sững giữa trung tâm đại sảnh rộng lớn, ánh mắt lạnh lùng, sắc bén như dao cạo chậm rãi quét qua từng gương mặt giả dối của những người gọi là "thân nhân". Khí chất áp bức tỏa ra từ người nàng mạnh đến mức khiến cả đại sảnh đột ngột chìm vào một sự im lặng quái dị đến mức đóng băng. Những tiếng thì thầm bàn tán của các phòng phụ bên cạnh lập tức im bặt.
Nàng khẽ nâng nhẹ tay áo rộng, cố ý để lộ chiếc lệnh bài ngọc đen có khắc hình đầu sói của Tần Vương phủ đang lủng lẳng bên hông dưới ánh nến. Khối ngọc đen lánh lên một tia sáng lạnh, như một lời cảnh cáo đanh thép, trực tiếp bóp nghẹt mọi ý đồ dùng bạo lực hay quyền lực gia trưởng để đàn áp của bất kỳ kẻ nào trong Thịnh phủ trước khi cuộc chơi thực sự bắt đầu. Nàng là vương phi, danh phận của nàng giờ đây cao hơn tất cả những kẻ đang ngồi ở đây.
Nàng khẽ cong môi, nụ cười đẹp đẽ nhưng không chạm đến đáy mắt. Giọng nói của nàng vang lên, trong trẻo, cao vút nhưng lạnh băng như dòng nước mùa đông, dội thẳng vào những bức tường gỗ cổ kính của đại sảnh Thịnh phủ:
"Vân Thư bái kiến phụ thân, thứ mẫu. Hôm nay gia đình đoàn viên đông đủ thế này, không biết thứ mẫu đã dày công chuẩn bị những điều bất ngờ gì để đón tiếp con gái lớn trở về?"