Hữu Duyên Audio Hữu Duyên Audio

Chương 10: Tập 10: Sự Thật Về Phát Kiếm Xuyên Tim

Font:
Dòng:
Chữ:
Cỡ chữ:

Tuyết trên đỉnh Tuyết Tiêu chưa bao giờ ngừng rơi. Những hạt tuyết li ti tựa tro tàn của quá khứ, bị cơn gió đêm lạnh rát cuốn qua ô cửa sổ tĩnh thất Tự Phương Các – nơi vẫn còn loang lổ những vết nứt sau trận hỗn chiến kinh hoàng đêm qua.

Trong gian phòng tĩnh lặng đến mức nghe rõ từng tiếng thở gập gềnh, mùi hương trầm hương quen thuộc dường như đã nhạt đi. Thay vào đó là mùi máu tươi thoang thoảng cùng luồng tiên lực thuần khiết đang hòa quyện chật vật với tàn dư ma khí đỏ thẫm còn sót lại.

Vân Dao nằm thu mình trên chiếc bàn gỗ trầm hương. Thân xác bạch hồ ly nhỏ bé bằng lòng bàn tay vẫn vô cùng yếu ớt. Từng vệt máu khô đọng trên lớp lông trắng muốt tựa những vệt mực u uất, mỗi nhịp thở nhẹ cũng làm lồng ngực nhói lên từng hồi đau đớn. Nàng đã đánh đổi quá nhiều để thi triển ma trận bảo vệ hắn đêm qua. Nhưng cơn đau thể xác ấy chẳng là gì so với sự chấn động đang cuộn trào trong nguyên thần nàng lúc này.

Bên cạnh nàng, Cố Trầm Nhược ngồi xếp bằng. Gương mặt hắn tái nhợt như tờ giấy tuyên bạch, bờ môi mỏng không còn lấy một giọt máu. Sau khi dốc cạn tiên lực tinh sạch để giữ lại tia sống cho nàng, cộng thêm ma độc Thượng Cổ trong lồng ngực đang âm thầm cắn xé, dáng vẻ Thanh Nguyệt Tiên Tôn từng uy phong lẫm liệt giờ đây mong manh đến đau lòng.

Thế nhưng, đôi mắt hắn nhìn nàng lại sáng đến lạ kỳ. Ánh nhìn vốn lạnh như băng tuyết ngàn năm ấy lúc này đong đầy sự dịu dàng, xót xa và một niềm xúc động vỡ òa sau bao năm tháng nén chịu.

"Dao Nhi..."

Tiếng gọi khàn khàn, nhỏ như hơi thở rơi vào hư không nhưng lại như trận thiên lôi đánh thẳng vào tâm trí Vân Dao. Nàng ngước đôi mắt hồ ly ướt đẫm nhìn hắn. Không còn ngụy trang, không còn giấu giếm. Ánh nhìn nàng đáp lại chính là ánh nhìn của Ma Tôn Vân Dao – kẻ từng tung hoành thiên hạ, từng căm hận hắn đến xương tủy, nhưng cũng là kẻ vừa liều cả tính mạng để che chở cho hắn.

Cố Trầm Nhược khẽ đưa bàn tay run rẩy ra. Những ngón tay thon dài, gầy gộc lướt nhẹ qua lớp lông mềm trên đầu nàng, dịu dàng đến mức như sợ chỉ cần lực mạnh một chút thôi, sinh linh bé nhỏ này sẽ biến mất tựa một giấc mộng giữa đêm tuyết.

"Nàng thực sự đã trở về rồi..." Cố Trầm Nhược thì thầm. Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn qua gò má tái nhợt, rơi xuống nhành lông trên trán bạch hồ ly.

Giọt nước mắt ấy nóng hổi, như thiêu như đốt trái tim Vân Dao. Nàng khẽ cựa quậy, đưa chiếc mũi nhỏ dụi nhẹ vào lòng bàn tay hắn. Một tiếng thở dài thoát ra từ cổ họng hồ ly, chứa đựng biết bao cay đắng, hoang mang và cả sự dằn dặt không lời.

"Ta biết..." Cố Trầm Nhược nhìn sâu vào mắt nàng, giọng nói run run nhưng vô cùng kiên định. "Ta biết trong lòng nàng có bao nhiêu hận thù. Ta biết nàng muốn hỏi ta vì sao năm xưa lại ra tay nghiệt ngã đến thế. Ta nợ nàng một lời giải thích... nợ nàng toàn bộ sự thật."

Vân Dao khẽ chớp mắt. Lòng nàng thắt lại. Đúng vậy, phát kiếm xuyên tim tại Ma Phong năm xưa vẫn là nhát dao đâm thấu tâm can nàng, là lý do khiến nàng dằn dặt suốt hai kiếp. Nhưng giờ đây, nhìn thấy vết sẹo ma độc đen thẫm trên ngực hắn, nhìn thấy sự hy sinh không tiếc thân mình của hắn dành cho nàng, bức tường hận thù trong lòng nàng đã xuất hiện vô số vết nứt. Nàng muốn biết. Nàng cần phải biết rốt cuộc điều gì đã xảy ra vào cái ngày định mệnh đó.

Cố Trầm Nhược chậm rãi nhắm mắt lại. Hắn hít một hơi sâu, cưỡng ép đè nén sự cuộn trào của ma độc trong lồng ngực. Dù tiên lực đã cạn kiệt, hắn vẫn cẩn trọng vung nhẹ tay trái.

Một đạo ấn quyết cổ xưa hiện ra giữa không trung. Những tia sáng màu lam nhạt run rẩy đan vào nhau, tạo thành một ma trận ký ức huyền ảo bao phủ lấy cả gian tĩnh thất. Không gian xung quanh bắt đầu biến đổi, mờ ảo như sương giăng. Mùi trầm hương nhạt dần, nhường chỗ cho mùi cuồng phong, mùi máu tanh và không khí u uất của Ma Phong năm xưa.

Ảo ảnh ký ức bắt đầu tái hiện.

Vân Dao nín thở, nguyên thần hòa nhập vào không gian ký ức do Cố Trầm Nhược khai mở.

Trước mắt nàng là hình ảnh Ma Phong u tối của vài năm về trước. Bầu trời đỏ quạch như máu, mây đen cuồn cuộn đè nặng xuống những ngọn núi nham nhở. Vân Dao thấy chính mình – Ma Tôn Vân Dao trong bộ y phục đỏ thẫm kiêu hãnh, tay cầm Ma kiếm, đứng trên đỉnh đồi đá tảng, xung quanh là vô số đệ tử chính đạo vây hãm.

Nàng nhớ rõ trận chiến đó. Khi ấy, nàng bị quy kết là ma đầu đại nghịch bất đạo, tàn sát vô số tông môn.

Nhưng hình ảnh trong ký ức do Cố Trầm Nhược tái hiện lại cho nàng thấy một góc nhìn hoàn toàn khác – góc nhìn mà năm xưa khi bị vây trong cuồng nộ và tuyệt vọng, nàng đã không thể nhận ra.

Trong ảo ảnh, Vân Dao thấy Cố Trầm Nhược của năm xưa đứng ở phía xa, áo trắng thắng tuyết, gương mặt lạnh đao nhưng đôi mắt lại đong đầy sự hoảng loạn đến tột cùng. Hắn không nhìn đám đệ tử chính đạo xung quanh, mà ánh mắt hắn chỉ dán chặt vào vùng ngực của Vân Dao.

Tại thời điểm đó, trong cơ thể Vân Dao, một luồng tà khí màu đen u ám đang cuộn trào dữ dội. Đó không phải là ma khí thuần khiết do nàng tu luyện, mà là tà khí Thượng Cổ vô cùng hung hãn đang ăn mòn ma căn của nàng, gieo rắc sự cuồng sát và tàn phá nguyên thần nàng từng chút một.

"Thượng Cổ Ma Cốt..." Vân Dao trong thân xác hồ ly khẽ run lên. Nàng nhận ra luồng tà khí đó. Chính là thứ tà khí đang hoành hành trên người Chưởng môn Chân Ngôn Tông và đang cắn xé Cố Trầm Nhược hiện tại.

Ảo ảnh tiếp tục chuyển động. Vân Dao thấy hình ảnh Chưởng môn Chân Ngôn Tông đứng ở vị trí cao nhất trên trận pháp vây diệt. Lão ta mang vẻ mặt đạo mạo, nghiêm trang, miệng liên tục hô hào các tông môn dốc lực tiêu diệt Ma Tôn để bảo vệ nhân gian. Tuy nhiên, qua góc nhìn ký ức của Cố Trầm Nhược, Vân Dao bàng hoàng nhận ra một luồng tà quang rất nhỏ, u ám ngầm chảy từ bàn tay Chưởng môn, liên tục kích hoạt và điều khiển tà khí Thượng Cổ đã gài sẵn trong ma căn của nàng.

Lão ta không muốn tiêu diệt nàng đơn thuần. Lão muốn ép ma căn của nàng bộc phát đến mức cực hạn, mượn tay chính đạo đánh tan thể xác nàng để cướp lấy Thượng Cổ Ma Cốt đang ẩn giấu trong nguyên thần nàng nhằm luyện tà công.

Trong khoảnh khắc cuồng phong dữ dội nhất, khi ma căn của Vân Dao sắp sửa bị tà khí Thượng Cổ nuốt chửng hoàn toàn – đồng nghĩa với việc nguyên thần nàng sẽ tan thành mây khói, vĩnh viễn không thể siêu sinh – Cố Trầm Nhược đã lao tới.

Gương mặt hắn trong ký ức tái nhợt, đôi mắt đầm đìa nước mắt. Hắn biết nếu chậm một bước nữa, Chưởng môn Chân Ngôn Tông sẽ thu đoạt được Thượng Cổ Ma Cốt, còn Vân Dao sẽ hồn siêu phách tán.

Hắn vung kiếm.

Thanh kiếm mang tiên lực thuần khiết nhất, băng giá nhất chém xuống.

Nhát kiếm xuyên tim ấy... không phải nhắm vào mạng sống của nàng.

Vân Dao run rẩy chứng kiến cảnh tượng trong ảo ảnh: Mũi kiếm của Cố Trầm Nhược đâm xuyên qua lồng ngực nàng, nhưng tiên lực băng giá trên thân kiếm lại chuẩn xác đâm đứt ma căn đã bị tà khí xâm nhập. Hắn dùng toàn bộ tu vi để đóng băng tà khí Thượng Cổ, tách rời một tia nguyên thần tinh sạch nhất của nàng ra khỏi ma căn đang phân hủy.

Cùng lúc đó, vì lực phản phệ khủng khiếp của tà khí Thượng Cổ khi bị cưỡng ép chặt đứt, một phần tà khí dữ dội đã bộc phát, xé rách lồng ngực Cố Trầm Nhược, ghim chặt vào tim hắn – tạo thành vết sẹo ma độc tà ác mà hắn phải gánh chịu cho đến tận ngày nay.

Cố Trầm Nhược đã dùng chính cơ thể hắn để hứng chịu luồng tà khí Thượng Cổ nguy hiểm nhất nhằm bảo vệ tia nguyên thần tinh sạch của nàng, gửi gắm nó vào quy luật thiên đạo để nàng có cơ hội trọng sinh.

Còn Chưởng môn Chân Ngôn Tông, trong sự hỗn loạn của trận chiến đó, chỉ kịp cướp đi phần Thượng Cổ Ma Cốt đã bị tổn hại một nửa, chứ không hề có được nguyên thần trọn vẹn của Ma Tôn như lão mong muốn.

Ảo ảnh ký ức khẽ rung lên rồi tan biến như những giọt sương mai gặp nắng.

Không gian Tự Phương Các trở lại với vẻ tĩnh lặng ban đầu. Ánh sáng màu lam nhạt của trận pháp tắt ngấm. Cố Trầm Nhược gục đầu xuống, ngực phập phồng dữ dội, một ngụm máu tươi không thể kìm nén được nữa trào ra khỏi khóe môi hắn, nhuộm đỏ chiếc áo gấm trắng.

Vân Dao đứng chôn chân trên mặt bàn.

Toàn bộ thế giới quan của nàng như sụp đổ, rồi lại được gắn kết lại theo một cách đau đớn và chân thật đến nghẹn ngào.

Nhát kiếm xuyên tim mà nàng oán hận suốt thời gian qua... nhát kiếm đã gieo rắc bao nhiêu căm hận và uất ức trong lòng nàng... hóa ra lại là cái giá duy nhất để giữ lại mạng sống cho nàng. Hắn đã chịu đựng tiếng ác là kẻ phản bội, chịu đựng sự cắn xé của ma độc Thượng Cổ suốt bao năm qua, gặm nhấm nỗi đau cô đơn trên đỉnh núi băng giá này, chỉ để chờ đợi ngày nàng trở lại.

Sự thật lạnh lẽo về Chưởng môn Chân Ngôn Tông – kẻ đạo đức giả đứng sau toàn bộ thảm án – đan quyện với tình yêu sâu thẫm, hy sinh vô điều kiện của Cố Trầm Nhược khiến tim Vân Dao đau thắt lại.

Nước mắt hồ ly trào ra, lăn dài trên lớp lông trắng. Nàng không thể kìm nén được nữa, cố dùng chút sức lực yếu ớt bò lại gần Cố Trầm Nhược. Nàng cọ đầu vào bàn tay run rẩy của hắn, phát ra những tiếng kêu nho nhỏ, dạt dào sự hối hận và xót xa cực điểm.

Cố Trầm Nhược khẽ ngẩng đầu. Gương mặt hắn kiệt sức, môi dính máu, nhưng khi nhìn thấy sự thấu hiểu và tình cảm trào dâng trong mắt nàng, một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thản lần đầu tiên xuất hiện trên bờ môi hắn.

"Dao Nhi... nàng đã hiểu rồi đúng không?" Giọng hắn thều thào, mệt mỏi nhưng trút bỏ được gánh nặng đè nén bấy lâu. "Ta không hề muốn hại nàng... chưa bao giờ..."

Vân Dao gật đầu thật mạnh. Nàng chui tọt vào lòng bàn tay hắn, dùng chiếc mũi nhỏ hít hà hơi ấm mong manh còn sót lại trên cơ thể hắn. Trong lòng nàng, chút tàn dư hận thù cuối cùng đã tan thành mây khói, nhường chỗ cho một tình yêu sâu sắc, kiên định và ngọn lửa quyết tâm rực cháy.

Nàng nhìn thẳng vào mắt Cố Trầm Nhược, ánh mắt như muốn nói với hắn rằng: Những tổn thương hắn đã chịu, những oan khuất hắn đã gánh, nàng sẽ cùng hắn đòi lại tất cả. Chưởng môn Chân Ngôn Tông và kẻ đứng sau tà khí Thượng Cổ sẽ phải trả giá cho những gì chúng đã gieo rắc.

Trong tĩnh thất Tự Phương Các ngập tràn tiếng gió tuyết gầm hú bên ngoài, hai linh hồn từng bị chia cắt bởi hiểu lầm và bi kịch giờ đây đã hoàn toàn hòa quyện làm một, sẵn sàng đối mặt với sóng gió đang chờ đợi phía trước.