Hữu Duyên Audio Hữu Duyên Audio

Chương 4: Tập 4: Kỷ Vật Trong Đêm Lạnh

Font:
Dòng:
Chữ:
Cỡ chữ:

Sương tuyết ngoài Tự Phương Các vẫn gầm rít không ngừng như tiếng gầm giận dữ của muôn ngàn viễn cổ ma thú bị giam cầm dưới lòng địa ngục. Cái lạnh cắt da cắt thịt của Tuyết Tiêu Đỉnh chưa từng giảm bớt dù chỉ một phân, nhưng phía bên trong phòng ngủ, mùi hương trầm hương dịu nhẹ đan quyện cùng hơi ấm nồng nặc phát ra từ lò sưởi bằng đồng khảm ngọc lại tạo nên một thế giới hoàn toàn tách biệt.

Vân Dao vươn hai chân trước ra, uốn cong sống lưng hồ ly nhỏ bé rồi nhẹ nhàng ngáp một cái thật dài. Nàng lắc lắc cái đuôi xù xù, đôi mắt hồ ly tinh anh đảo quanh gian phòng ngủ vắng lặng. Lúc này, Cố Trầm Nhược đã rời Tự Phương Các từ sớm để đến đại điện xử lý tông môn sự vụ. Đây là cơ hội hiếm có để nàng tự do tung hoành mà không phải chịu sự giám sát của vị Thanh Nguyệt Tiên Tôn lạnh như băng kia. Nàng nhón từng bước chân nhẹ hẫng như bông tuyết, chiếc đệm thịt dưới bàn chân hồ ly giúp nàng di chuyển mà không hề phát ra bất kỳ tiếng động nào. Tuy thân xác này vô cùng yếu ớt, ma lực trong cơ thể hoàn toàn cạn kiệt và ma căn đã vỡ vụn, nhưng bản tính tò mò cùng sự kiêu ngạo của một cựu Ma Tôn vẫn thúc giục nàng khám phá từng ngóc ngách nơi sinh sống của kẻ thù.

Nàng đi quanh gian phòng ngủ rộng lớn. Nơi này vốn nổi tiếng là thanh tu tĩnh mịch, bài trí vô cùng giản đơn, ngoại trừ chiếc giường gỗ trầm hương to lớn và vài kệ sách bằng đá tuyết thì dường như chẳng có món đồ trang trí nào thừa thãi. Thế nhưng, khi Vân Dao tiến lại gần góc phía tây của phòng ngủ, nơi đặt một chiếc tủ gỗ tuyết tùng được yểm phù trận ẩn giấu vô cùng kín kẽ, đôi tai hồ ly của nàng chợt vểnh lên. Phù trận bảo vệ chiếc tủ này tuy vô cùng tinh vi đối với đệ tử chính đạo thông thường, nhưng đối với một kẻ từng đứng trên đỉnh cao ma đạo như Vân Dao, nàng dễ dàng nhận ra một kẽ hở nho nhỏ do lực lượng phong ấn đã kéo dài nhiều năm. Nàng dùng cái mũi nhỏ hít hít, rồi cẩn thận lấy móng vuốt cào nhẹ vào khe tủ.

"Cạch" một tiếng nhỏ. Chiếc tủ gỗ khẽ hé mở. Nàng ghé mắt nhìn vào trong, và ngay lập tức, toàn bộ thân xác hồ ly nhỏ bé như bị hóa đá. Trái tim vốn đã ngưng đập từ kiếp trước của nàng dường như khẽ nhói lên một nhịp mãnh liệt. Trong chiếc tủ gỗ tùng thanh nhã kia không hề chứa đựng tiên đan thần khí hay bí tịch thượng thừa của Chân Ngôn Tông, mà toàn là những vật dụng phàm trần vô cùng cũ kỹ. Nằm ở vị trí trung tâm là một chiếc trâm cài tóc bằng gỗ đào đã sần sùi vết thời gian, đầu trâm khắc hình một đóa hoa cúc dại vô cùng vụng về. Vân Dao ngơ ngác nhìn chiếc trâm. Ký ức xa xăm từ hàng trăm năm trước, khi nàng còn là một thiếu nữ chưa bước chân vào ma đạo, đột nhiên ùa về như thác lũ.

Năm đó, tại một thị trấn nhỏ dưới chân núi, nàng đã vô tình làm mất chiếc trâm gỗ đào mà mẫu thân quá cố để lại. Nàng đã khóc suốt ba ngày ba đêm, lục tung từng góc chợ để tìm kiếm nhưng không thấy. Lúc ấy, Cố Trầm Nhược, vị sư huynh lạnh lùng luôn im lặng đi sau lưng nàng, chỉ thản nhiên nói một câu: "Mất rồi thì thôi". Nàng từng oán trách hắn vô tình, từng nghĩ hắn chẳng hề quan tâm đến nỗi đau của nàng. Thế nhưng, chiếc trâm gỗ đào ấy, lúc này lại đang nằm yên bình ở đây, được bọc trong một dải lụa mềm mại nhất, bề mặt gỗ nhẵn bóng chứng tỏ đã được người ta vuốt ve hàng ngàn hàng vạn lần qua năm tháng. Nàng nhớ về những ngày tháng đông giá rét, khi nàng ngồi bên bậc thềm đá nhìn hắn luyện kiếm, lòng thầm nghĩ vị sư huynh này chính là khối băng vĩnh cửu không bao giờ tan chảy. Hóa ra, đằng sau sự thờ ơ giả tạo ấy lại là một sự cố chấp đến điên cuồng, một sự lưu giữ lặng thầm mà nàng chưa từng một lần thấu hiểu.

Ngay bên cạnh chiếc trâm là một chiếc túi thơm đã phai màu sắc, những mũi chỉ thêu xiêu xẹo lộ rõ vẻ ngây thơ của người làm ra nó. Đó là chiếc túi thơm chứa linh thảo trừ tà do chính tay Vân Dao thêu tặng Cố Trầm Nhược vào ngày hắn đón sinh thần đầu tiên tại tông môn. Khi ấy, hắn nhận lấy với gương mặt không chút cảm xúc, rồi tùy tay nhét vào tay áo. Nàng đã nghĩ hắn đem ném nó vào đống lửa từ lâu, hoặc chí ít cũng vứt bỏ ở một góc xó xỉnh nào đó không ai hay biết. Chiếc túi thơm cũ kỹ theo thời gian đã không còn ngào ngạt hương thơm của linh thảo, nhưng từng đường kim mũi chỉ vụng về, những chỗ thêu lỗi bị đứt chỉ vẫn được giữ gìn vẹn nguyên. Vân Dao đứng lặng người, hai tai hồ ly rũ xuống, một cảm giác chua chát từ sâu trong linh hồn lan tỏa khắp tứ chi. Nàng từng nghĩ mối quan hệ giữa nàng và hắn chỉ là một chuỗi những hiểu lầm và hận thù không thể hóa giải, nhưng những kỷ vật này đang kể một câu chuyện hoàn toàn khác.

Chưa dừng lại ở đó, bên trong còn có một cành hoa tuyết liên đã được pháp lực ngưng đọng giữ nguyên vẻ tươi tắn, một mảnh ngọc bội vỡ góc, và thậm chí là cả một cuốn sổ tay rách nát ghi chép những công thức món ăn vặt phàm giới mà nàng từng yêu thích. Mảnh ngọc bội vỡ kia chính là thứ nàng đã ném thẳng vào người hắn trong một trận cãi vã nảy lửa trước khi nàng rời bỏ chính đạo để bước vào ma giới. Nàng từng nói với hắn rằng từ nay về sau tình nghĩa đoạn tuyệt, như mảnh ngọc vỡ này không bao giờ lành lại được. Vậy mà hắn lại nhặt từng mảnh vỡ, cẩn thận ghép chúng lại, dù đường nứt vẫn còn đó nhưng tình cảm ẩn chứa bên trong lại chưa từng sứt mẻ. Tất cả những thứ này, chính Vân Dao cũng đã lỡ quên từ lâu trong suốt hàng trăm năm chém giết sinh tử trên con đường Ma Tôn. Nàng đã quên mất bản thân từng có một thời thiếu nữ hồn nhiên, từng có những sở thích nhỏ bé và ngốc nghếch đến vậy. Nhưng Cố Trầm Nhược thì không quên. Hắn không những không quên, mà còn tỉ mỉ thu thập từng mảnh nhỏ ký ức ấy, cất giữ chúng ở nơi riêng tư nhất của Tự Phương Các, cẩn thận bảo vệ chúng khỏi hạt bụi của thời gian.

"Tại sao..." Vân Dao run rẩy lùi lại một bước, đôi mắt hồ ly tròn xoe đong đầy sự bàng hoàng và hoang mang tột độ. Tại sao một kẻ lạnh lùng, vô tình đâm một kiếm xuyên tim nàng trên Ma Phong, kẻ đã tay sương máu nhuộm đỏ tuyết trắng để tiêu diệt Ma Tôn, lại cất giữ những kỷ vật phàm trần này của nàng như những bảo vật vô giá? Hắn làm vậy là có ý gì? Là để tự giễu cọt bản thân? Hay là để gặm nhấm sự hối hận muộn màng? Bức tường hận thù sắt đá mà Vân Dao cẩn thận dựng lên trong lòng suốt từ khi trọng sinh đến nay đột nhiên xuất hiện một vết nứt sâu hoắm. Nàng cảm thấy đầu óc mình rối bời như tơ vò. Người đàn ông đang sống trong Tự Phương Các này rốt cuộc là kẻ thù không đội trời chung của nàng, hay là một kẻ đáng thương đang tự giam cầm mình trong địa ngục của hoài niệm? Sự oán hận trong lòng nàng bỗng chốc mất đi chỗ dựa vững chắc, nó chao đảo, lung lay trước tình cảm thầm lặng nhưng sâu nặng như đại dương của người sư tôn lạnh lùng ấy.

Đúng lúc tâm trí Vân Dao đang chao đảo dữ dội, bên ngoài phòng khách đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập đan quyện cùng tiếng gió tuyết. Giọng nói của một nam tử trẻ tuổi vang lên, cắt đứt hoàn toàn dòng suy nghĩ của Vân Dao: "Tiên Tôn, đệ tử vâng lệnh Chưởng môn mang linh dược bổ dưỡng đến cho người." Nàng giật mình, lập tức dùng bàn chân đẩy nhẹ cánh cửa tủ gỗ khép lại như cũ, rồi vội vã chuyền mình qua các bức tường, chui tọt ra phòng khách ngoài Tự Phương Các.

Tại phòng khách, không khí lạnh lẽo tỏa ra từ chiếc bàn đá cẩm thạch xám. Cố Trầm Nhược đã trở về từ lúc nào, hắn đang đứng tựa lưng vào bàn đá, vạt áo trắng tinh khôi khẽ tung bay theo luồng gió lạnh lùa qua khe cửa. Gương mặt hắn vẫn tuấn tú, lạnh mạc như pho tượng băng không chút gợn sóng, nhưng trong ánh mắt lại thoáng hiện vẻ mệt mỏi khó giấu. Đứng trước mặt hắn là một đệ tử nội môn Chân Ngôn Tông, mặc đạo bào màu xanh nhạt, trên tay nâng một chiếc khay đồng đựng một bát linh dược tỏa ra khói nghi ngút. Tuy nhiên, ánh mắt của tên đệ tử này không hoàn toàn đặt vào vị Tiên Tôn kính ngưỡng, mà lại liên tục đảo quanh gian phòng khách như đang tìm kiếm điều gì đó bất thường. Khi nhìn thấy con bạch hồ ly nhỏ bé bước ra từ rèm cửa, ánh mắt tên đệ tử chợt lóe lên một tia sáng kỳ lạ, một sự tò mò pha lẫn nghi ngại và dò xét sâu sắc.

Vân Dao là một lão ma đầu sống qua hàng trăm năm, làm sao nàng không nhận ra sự bất thường trong ánh mắt đó? Tên đệ tử này rõ ràng không đơn thuần là đến đưa thuốc, mà là đến để thám thính tình hình Tự Phương Các theo lệnh của cấp trên. Có lẽ sự xuất hiện của một sinh linh lạ mặt tại nơi ở của Thanh Nguyệt Tiên Tôn đã dấy lên sự nghi ngờ từ phía những lão già cố chấp ở đại điện. Hiện tại nàng chỉ là một con hồ ly nhỏ bé không chút sức mạnh, một cử động nhỏ mang hơi hướng ma đạo cũng có thể đẩy nàng vào chỗ chết. Nếu để các trưởng lão hay Chưởng môn Chân Ngôn Tông nghi ngờ con hồ ly này có điểm bất thường, họ nhất định sẽ ra tay tiêu diệt hoặc bắt giữ nàng để nghiên cứu. Nàng không thể mạo hiểm, càng không thể để bản thân rơi vào tay lũ đạo mạo chính đạo kia.

Không mất một giây suy nghĩ, bản năng sinh tồn và sự ma mãnh của một Ma Tôn lập tức vận hành. Vân Dao nhanh chóng thu lại vẻ sắc sảo trong mắt, biến đôi mắt mình trở nên ngơ ngác, run rẩy và ngập tràn sự sợ hãi của một con thú nhỏ vô tội. Nàng thu nhỏ thân hình hết mức có thể, hai tai cụp xuống áp sát vào đầu, bốn chân lảo đảo như thể không đứng vững do cái lạnh thấu xương của Tự Phương Các. Nàng phát ra những tiếng kêu "ăng ẳng" vô cùng yếu ớt, đáng thương, rồi lao thẳng về phía Cố Trầm Nhược như thể hắn là ngọn cọc cứu mạng duy nhất của mình. Nàng dùng đầu dụi nhẹ vào gấu đạo bào của hắn, hai chân trước nhỏ xíu cố gắng bấu lấy vạt áo hắn như tìm kiếm sự trợ giúp duy nhất trong thế giới đáng sợ này. Hành động đóng giả làm linh sủng yếu đuối, nhát gan của nàng tự nhiên đến mức hoàn hảo, không một chút sơ hở.

Cố Trầm Nhược cúi đầu nhìn con bạch hồ ly bé tẹo đang run rẩy dưới chân mình. Ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm của hắn trong thoáng chớp mắt chợt dịu lại đáng kể, như dòng nước xuân ấm áp làm tan chảy lớp băng mùa đông. Hắn không hề do dự, cúi người xuống, nhẹ nhàng vươn bàn tay thon dài, rộng lớn ôm trọn con bạch hồ ly vào lòng. Bàn tay Cố Trầm Nhược rất ấm, một luồng nhiệt lượng nhẹ nhàng bao bọc lấy cơ thể đang run rẩy của Vân Dao. Hắn cẩn thận bế nàng lên, áp sát nàng vào lồng ngực vững chãi của mình, rồi kéo vạt áo rộng che bớt ngọn gió lạnh đang thổi vào từ cửa chính. Hành động của hắn vô cùng tự nhiên, mang theo sự che chở tuyệt đối, không cho phép bất kỳ ánh mắt bên ngoài nào được phép xâm phạm hay dòm ngó sinh linh nhỏ bé này. Hắn đứng sừng sững như một ngọn núi lớn, chắn toàn bộ luồng khí tức dò xét từ phía tên đệ tử.

Tên đệ tử Chân Ngôn Tông ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt. Hắn vốn nghe đồn Thanh Nguyệt Tiên Tôn gần đây thu nhận một con linh sủng kỳ lạ, Chưởng môn nghi ngờ đó là tà vật do ma khí biến hóa nên mới sai hắn đến dò xét kỹ lưỡng. Nhưng nhìn con hồ ly nhỏ bé, yếu ớt, sợ hãi đến mức chui tọt vào lòng Tiên Tôn thế kia, cùng với thái độ bảo vệ kiên quyết của Cố Trầm Nhược, mọi sự nghi ngờ trong lòng tên đệ tử dường như tan biến hoàn toàn. Hắn chỉ thấy một con thú nhỏ đáng thương đang tìm kiếm sự che chở từ chủ nhân của nó, không hề có một tia ma khí hay oán niệm nào phát ra.

"Tiên Tôn... con hồ ly này..." Tên đệ tử ấp úng cất tiếng, cố gắng tìm từ ngữ thích hợp để hỏi han mà không mạo phạm đến uy nghiêm của Tiên Tôn.

Cố Trầm Nhược ngước mắt nhìn tên đệ tử, ánh mắt lập tức trở lại vẻ lạnh mạc uy nghiêm vốn có của một Tiên Tôn đứng đầu chính đạo. Uy áp vô hình tỏa ra từ người hắn khiến tên đệ tử cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá lớn đè nặng, chân gối bủn rủn, không khí xung quanh như ngưng đọng lại thành băng.

"Linh sủng của ta nhát gan, không thích người lạ." Giọng nói của Cố Trầm Nhược vang lên bằng phẳng, không mang theo chút nhiệt độ nào, nhưng lại mang một sức nặng ngàn cân khiến người khác không dám phản kháng. "Đặt thuốc xuống bàn đá, rồi lui ra ngoài."

"Rõ... rõ, thưa Tiên Tôn!" Tên đệ tử vội vã đặt khay thuốc lên chiếc bàn đá lạnh lẽo, cúi đầu vái chào một cách cung kính rồi mau chóng lui ra ngoài, không dám ngoái đầu nhìn lại dù chỉ một lần. Hắn cảm nhận được nếu mình còn chần chừ ở lại thêm một khắc, uy áp của Thanh Nguyệt Tiên Tôn có thể nghiền nát thần thức của hắn ngay lập tức. Cánh cửa Tự Phương Các khép lại với một tiếng "rầm" trầm đục, khôi phục lại không gian tĩnh lặng, biệt lập vốn có của gian phòng khách.

Vân Dao nằm ngoan ngoãn trong lồng ngực Cố Trầm Nhược, đầu áp sát vào lớp đạo bào trắng tinh khôi của hắn. Nàng âm thầm thở phào vì đã qua mặt được tên đệ tử chính đạo kia bằng màn kịch xuất sắc. Thế nhưng, khi nhịp tim nàng dần bình ổn lại, một cảm giác kỳ lạ chợt xâm chiếm lấy ngũ quan nhạy bén của một cựu Ma Tôn. Ở cự ly gần như thế này, khi mũi nàng áp sát vào lồng ngực trái của Cố Trầm Nhược, ngay vị trí tim của hắn, Vân Dao đột nhiên ngửi thấy một mùi hương vô cùng bất thường, một thứ mùi hương khiến toàn bộ lông tơ trên người nàng dựng đứng lên. Đó không phải là mùi hương trầm hương quen thuộc của Tự Phương Các, cũng không phải là linh khí tinh khiết của một bậc Tiên Tôn đại thành sắp chạm đến ngưỡng phi thăng.

Ẩn sâu dưới lớp tiên lực cuồn cuộn, mạnh mẽ kia là một luồng tà khí vô cùng kỳ lạ, hắc ám và cổ quái. Nó thoang thoảng phát ra từ một vết thương cũ ngay lồng ngực hắn, mang theo sự tàn bạo, lạnh lẽo và hủy diệt bẩm sinh. Luồng tà khí này cực kỳ nhạt, nếu không phải Vân Dao từng là Ma Tôn đứng đầu vạn ma, có sự nhạy cảm tuyệt đối với các loại ma khí và tà lực trên thế gian, thì tuyệt đối không thể nào phát hiện ra được. Nó ẩn giấu quá sâu, được bao bọc bởi nhiều tầng tiên lực hộ thể, chứng tỏ người sở hữu đã tiêu tốn không biết bao nhiêu công sức để che đậy nó khỏi tai mắt của thế gian.

"Đây là..." Vân Dao chấn động mạnh trong lòng, thần thức nàng như rơi vào một hố sâu không đáy. Tại sao trên người một Thanh Nguyệt Tiên Tôn, đại biểu cho chính đạo quang minh, kẻ đứng đầu lực lượng diệt ma, lại cất giấu một luồng tà khí hắc ám và nguy hiểm đến nhường này? Vết thương cũ trên lồng ngực hắn từ đâu mà có? Mùi hương này... nó mang một chút hơi thở của viễn cổ, một thứ lực lượng không thuộc về thời đại này, cũng không thuộc về ma công thông thường mà nàng từng tu luyện. Nàng cẩn thận dùng chiếc mũi nhỏ hít hít thêm một lần nữa để xác nhận. Luồng tà khí ấy vô cùng ngoan cố, nó như một con rắn độc đang âm thầm gặm nhấm linh lực và cơ thể của Cố Trầm Nhược từ bên trong, chực chờ cơ hội để bùng phát và nuốt chửng tâm trí hắn. Mỗi lần nhịp tim hắn đập, luồng tà khí ấy lại khẽ gợn sóng, mang theo một sự đau đớn dồn nén mà hắn luôn dùng tiên lực thượng thừa để đè nén xuống, chịu đựng một mình mà không một ai hay biết.

Cố Trầm Nhược dường như cảm nhận được sự chuyển động của con hồ ly trong lòng mình, hoặc có lẽ hắn nhận ra sự căng thẳng đột ngột từ cơ thể nhỏ bé ấy. Hắn cúi đầu xuống, đôi mắt đen thẳm như hồ nước mùa thu nhìn chằm chằm vào đôi mắt hồ ly đang ngơ ngác của nàng. Bàn tay to lớn của hắn nhẹ nhàng vuốt ve phần lông mềm mại trên lưng nàng, thao tác dịu dàng đến mức tưởng như đang nâng niu một mảnh thủy tinh dễ vỡ nhất trên đời. Ánh mắt hắn không còn sự lạnh lùng đối phó với kẻ ngoại đạo lúc nãy, mà thay vào đó là một nỗi buồn mênh mông, một sự bất lực đan xen với niềm an ủi dịu ngọt khi được ôm sinh linh này vào lòng.

"Đừng sợ, không ai làm hại nàng được đâu." Hắn thì thầm bằng một giọng nói vô cùng trầm thấp, mang theo sự mệt mỏi cùng nỗi đau đớn giấu kín nơi đáy mắt. Giọng nói ấy nhẹ như gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một lời cam kết nặng nề, một sự bảo hộ bất chấp tất cả.

Vân Dao nằm im trong lòng hắn, thân xác hồ ly nhỏ bé cảm nhận được nhịp đập đều đặn nhưng đong đầy sự chịu đựng từ lồng ngực Cố Trầm Nhược. Sự nghi ngờ, tò mò và hoang mang trong lòng nàng lúc này đã dâng lên đến đỉnh điểm, xóa nhòa đi ranh giới của sự thù hận mù quáng trước đây. Những kỷ vật thời trẻ được cất giữ cẩn thận trong tủ gỗ bí mật, sự bảo vệ kiên quyết và dịu dàng bất thường dành cho một con hồ ly hoang lạ mặt, cùng với luồng tà khí bí ẩn đang gặm nhấm lồng ngực hắn từng ngày... Tất cả những chi tiết này ghép lại tạo thành một bức tranh đầy bí ẩn, một màn sương dày đặc bao phủ lấy người sư tôn mà nàng từng nghĩ mình đã hiểu rõ nhất.

Trận vây giết tại Ma Phong năm xưa, phát kiếm xuyên tim tàn nhẫn ấy, thái độ cô độc của hắn tại Tuyết Tiêu Đỉnh, và cả những việc kỳ lạ đang diễn ra này... Rốt cuộc, sự thật đằng sau tất cả những chuyện này là gì? Liệu có phải nàng đã bỏ sót điều gì đó vô cùng quan trọng trong kiếp trước? Mối hận thù sâu sắc tưởng chừng như không thể cứu vãn trong lòng Ma Tôn Vân Dao, vào đêm lạnh này tại Tự Phương Các, đã chính thức nứt vỡ hoàn toàn, nhường chỗ cho một khao khát mãnh liệt là phải tìm ra sự thật ẩn giấu bên dưới lớp băng tuyết tàn nhẫn kia. Nàng quyết định sẽ không vội vàng rời đi, nàng sẽ ở lại bên cạnh hắn, đóng vai con linh sủng ngoan ngoãn này để tự mình bóc trần bức màn bí mật đang bao phủ lấy Thanh Nguyệt Tiên Tôn.