Chương 6:
Tập 6: Tiếng Thở Dài Trôi Vào Đêm Tuyết
Gió tuyết trên Tuyết Tiêu Đỉnh chưa bao giờ ngừng gầm rít.
Đêm nay, bão tuyết dường như cuồng bạo hơn thường lệ. Những cơn gió buốt giá rít qua khe cửa sổ Tự Phương Các, tạo nên âm thanh gào khóc oán thán như tiếng vọng của hàng ngàn oan hồn bị xích nơi đáy địa ngục. Băng giá bám thành từng vệt dài trên gờ đá, biến đỉnh núi cao ngút ngàn này thành một vùng đất chết lạnh lẽo và cô độc, tách biệt hoàn toàn với nhân gian.
Thế nhưng, bên trong gian phòng ngủ tối xám ngập tràn hương trầm dịu nhẹ, không khí lại cô đặc bởi một sự ngột ngạt và bi thương đến xé lòng.
Trên chiếc giường gỗ trầm hương rộng lớn, Thanh Nguyệt Tiên Tôn Cố Trầm Nhược – người vốn được chốn tu tiên tôn kính như vị thần lạnh lùng, bất biến trước vạn vật – lúc này lại đang co quắp người lại trong sự đau đớn tột cùng.
Ánh sáng xanh nhạt, mỏng manh từ viên dạ minh châu treo trên vách tường đá rọi xuống gương mặt tái nhợt của hắn. Mồ hôi lạnh chảy thành dòng, làm bết dính những lọn tóc đen tuyền lên trán và hai bên thái dương. Đôi lông mày thanh tú chau chặt lại thành một đường sâu thẫm, đôi môi mỏng mím chặt đến mức rớm máu tươi để ngăn không cho những tiếng rên rỉ bật ra ngoài.
Nơi lồng ngực hắn, bên dưới lớp áo trong bằng lụa trắng đã xộc xệch, vết sẹo ma độc đen thẫm đang uốn lượn cuồng bạo. Những vệt đen ấy bò dọc theo làn da, tỏa ra từng luồng tà khí Thượng Cổ nham hiểm và lạnh ngắt. Chúng giống như những rễ cây quỷ quái đâm sâu vào tâm mạch, giằng xé từng thớ thịt, bào mòn từng tia tiên lực cuối cùng của vị Tiên Tôn đứng đầu Chân Ngôn Tông.
Nằm ở góc giường, con bạch hồ ly nhỏ bằng lòng bàn tay đang giương đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt.
Vân Dao – kẻ từng là Ma Tôn uy danh lừng lẫy kiếp trước, từng khiến cả tam giới nghe tên đã khiếp đảm – lúc này chỉ là một sinh linh yếu ớt, bé tẹo. Dưới lớp lông trắng muốt như tuyết, trái tim hồ ly của nàng đang đập liên hồi. Trong đôi mắt đỏ nhạt ấy không còn vẻ căm hận sục sôi, cũng chẳng còn sự mỉa mai ngạo mạn của những ngày đầu mới trọng sinh.
Nơi đó giờ đây chỉ còn lại sự chấn động, bàng hoàng và một niềm xót xa cuồn cuộn như sóng trào.
Nàng đã nhìn thấy. Nàng đã tận mắt chứng kiến vết sẹo ma độc kia từ đêm qua.
Đó tuyệt đối không phải là ma khí thông thường của tu ma giả, mà chính là lực lượng nguyên thủy của Thượng Cổ Ma Cốt – thứ vốn dĩ thuộc về nàng, nằm trong lồng ngực nàng kiếp trước. Trận vây giết tại Ma Phong năm xưa không đơn thuần là chính đạo diệt trừ ma đầu. Có kẻ đã giăng ra một tấm lưới khổng lồ, dùng tà khí Thượng Cổ để thao túng, hãm hại cả nàng lẫn Cố Trầm Nhược.
Phát kiếm xuyên tim mà hắn hạ xuống năm xưa... Bức tường hận thù mà nàng dày công xây dựng suốt bao ngày qua... giờ đây nứt vỡ từng mảng lớn, tan thành mây khói dưới ánh nhìn thảm thương này.
"Khụ..."
Cố Trầm Nhược bất ngờ rên lên một tiếng run rẩy. Thân thể hắn giật nảy lên, từng luồng tà khí Thượng Cổ lại bộc phát dữ dội, cuộn xoáy quanh lồng ngực hắn như muốn xé rách thân xác Tiên Tôn. Dù đang mê man chìm trong đau đớn tột cùng, hai tay hắn vẫn gồng lên, ngón tay gầy gò ghim sâu vào mép chăn gấm, cắn chặt răng đến mức tà áo rung lên từng đợt.
Nhìn thấy gương mặt kiệt sức và dáng vẻ quằn quại của Cố Trầm Nhược, trái tim hồ ly của Vân Dao thắt lại từng hồi.
"Cố Trầm Nhược..."
Vân Dao cất tiếng gọi trong tâm trí. Nàng chậm rãi nhô người đứng dậy, bước từng bước nhỏ bé, run rẩy tiến lại gần lồng ngực hắn.
Thân xác hồ ly này quá đỗi yếu ớt. Ma căn của nàng đã bị phá hủy hoàn toàn từ kiếp trước, trong cơ thể không còn lấy một giọt ma lực. Nhưng nàng vẫn còn nguyên thần. Dù nguyên thần ấy đã bị thiên đạo xé rách, tàn bạo trừng phạt đến mức mỗi đêm nàng phải chịu đựng cơn đau xé thịt rách da, nhưng nó vẫn là tàn dư sức mạnh của một Ma Tôn.
Nàng biết rất rõ, nếu vận dụng nguyên thần trong tình trạng thân xác hồ ly suy kiệt thế này, cái giá phải trả sẽ là vô cùng đắt. Nàng có thể sẽ rơi vào hôn mê kéo dài, hoặc cơn đau từ thiên đạo áp chế sẽ quay trở lại gặm nhấm nàng gấp bội.
Nhưng nhìn Cố Trầm Nhược đang đau đớn đến mức trán dính chặt mồ hôi lạnh, đôi bàn tay nổi đầy gân xanh đang cố gồng mình chống chọi với ma độc Thượng Cổ, Vân Dao không thể khoanh tay đứng nhìn.
"Đồ ngốc... Tại sao ngươi lại phải chịu đựng thứ này một mình?"
Vân Dao nhẹ nhàng vươn hai cái chân trước nhỏ xíu, áp cặn lòng bàn chân phủ lông trắng muốt lên vùng ngực ướt đẫm mồ hôi của Cố Trầm Nhược, ngay sát vết sẹo ma độc đen thẫm.
Nàng nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, tập trung toàn bộ tinh thần. Từ sâu trong không gian nguyên thần rách rưới của mình, Vân Dao cưỡng ép vắt ra từng tia linh lực nguyên thủy tinh sạch nhất.
Một luồng ánh sáng đỏ thẫm vô cùng mỏng manh, dịu nhẹ như hạt sương ban mai bắt đầu tỏa ra từ đôi bàn chân nhỏ bé của con bạch hồ ly. Luồng ánh sáng ấy chậm rãi thẩm thấu qua lớp áo xộc xệch, nhẹ nhàng phủ lên vết sẹo ma độc đang cuồng nộ.
Ngay khi nguyên thần của nàng vừa chạm vào ma độc Thượng Cổ, một luồng phản phệ dữ dội lập tức xộc thẳng vào tâm trí Vân Dao!
Vân Dao run bắn người. Nàng cảm thấy như có ngàn muôn mũi kim châm thẳng vào linh hồn. Cơn đau xé rách tưởng chừng đã xoa dịu bấy lâu nay bỗng nhiên bùng lên, thiêu đốt từng tế bào nhỏ bé của bạch hồ ly. Hai mắt nàng nhắm chặt, răng hồ ly cắn chặt lấy môi dưới. Một giọt máu đỏ tươi rỉ ra từ khóe miệng nhỏ nhắn, rơi xuống thấm xỉn vào lớp lông trắng muốt trên ngực.
"Ráng chịu một chút... Cố Trầm Nhược, ráng chịu một chút..." Vân Dao cắn răng nghiến lợi trong lòng, tiếp tục điều động chút nguyên thần ít ỏi còn lại.
Sức mạnh Ma Tôn vốn cùng nguồn gốc với Thượng Cổ Ma Cốt. Dù chỉ là một chút nguyên thần mỏng manh, nhưng khi chạm vào tà khí đang vỗ sóng trên ngực Cố Trầm Nhược, nó giống như một dòng nước mát lành tưới lên ngọn lửa dữ.
Luồng tà khí đen thẫm đang cuồng nộ dần dần dịu đi. Những rễ cây quỷ quái lùi dần về vết sẹo, không còn tràn ra cắn xé tâm mạch của hắn nữa.
Hơi thở dồn dập, đứt quãng của Cố Trầm Nhược bắt đầu trở nên bình ổn hơn. Gương mặt tái nhợt vì nén đau của hắn dần thả lỏng, đôi lông mày chau chặt từ từ giãn ra. Cơn sốt cao hành hạ hắn suốt từ đầu đêm bắt đầu có dấu hiệu hạ nhiệt.
Vân Dao thu lại bàn chân. Ngay lập tức, toàn thân nàng mềm nhũn, ngã khụy xuống mặt gấm gối đầu.
Đầu óc nàng quay mòng mòng, mắt hoa lên vì kiệt sức. Việc tiêu hao nguyên thần đối với thân xác hồ ly này chẳng khác nào một đòn giáng nặng nề. Nàng thở hắt ra những hơi thở yếu ớt, lớp lông mềm mại trên người rũ xuống. Nàng hoảng hốt nhận ra bản thân thậm chí không còn đủ sức để nhúc nhích dù chỉ một ngón chân.
Nhưng đúng lúc này, khi Vân Dao định nhắm mắt thiếp đi vì kiệt sức, Cố Trầm Nhược trong cơn nửa tỉnh nửa mê đột nhiên cựa quậy.
Hắn vô thức vươn tay ra, bàn tay to lớn, ấm áp nhưng gầy gò vơ lấy tấm chăn gấm. Khi vô tình chạm phải khối lông mềm mại, nhỏ nhắn đang nằm run rẩy bên cạnh, bản năng của hắn lập tức trỗi dậy.
Cố Trầm Nhược kéo nhẹ con bạch hồ ly nhỏ vào sát lồng ngực mình, dùng cả hai tay ôm chặt lấy nàng, đắp lại góc chăn gấm bao phủ lấy cả hai.
Vân Dao giật mình, toàn thân cứng đờ.
Thân thể hồ ly nhỏ bé của nàng lọt gọn trong lồng ngực rộng lớn nhưng tràn ngập hơi ấm của Cố Trầm Nhược. Nàng có thể nghe thấy rõ ràng từng nhịp tim đập chậm rãi, đều đặn của hắn ngay sát bên tai. Hương trầm hương thanh mát đan quyện với hơi ấm cơ thể hắn bao bọc lấy nàng, đẩy lùi hoàn toàn cái lạnh giá từ gió tuyết bên ngoài.
Thế nhưng, điều khiến Vân Dao chấn động đến mức quên cả hơi thở, chính là tiếng thào thào cất lên từ vòm họng của người đàn ông đang ôm nàng.
Cố Trầm Nhược gục đầu vào lớp lông mềm mại trên cổ hồ ly, đôi môi run rẩy áp sát vào tai nàng. Trong cơn sốt mê man, giữa ranh giới của mộng và thực, vị Tiên Tôn vốn nổi tiếng lạnh lùng, dửng dưng với cả thế gian ấy lại bật ra một tiếng thở dài thấu tận tâm can.
"Vân Dao..."
Âm thanh đó nhỏ đến mức tưởng chừng như chỉ là tiếng gió tuyết rít qua khe cửa, nhưng lại rơi vào tai Vân Dao như một tiếng sét đánh ngang tai.
"Vân Dao... Ta xin lỗi... Là ta không tốt..."
Giọng nói của Cố Trầm Nhược nghẹn ngào, chứa đựng biết bao nhiêu đau đớn, giằng xé và sự hối hận tích tụ qua hàng ngàn đêm cô độc. Hắn ôm chặt lấy con bạch hồ ly nhỏ trong tay, lực siết nhẹ nhàng như thể đang ôm lấy một bảo vật dễ vỡ nhất trên đời, như thể nếu buông tay ra, người trong lòng hắn sẽ lập tức biến mất vào hư vô.
"Dao Nhi... Đừng bỏ ta..."
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống từ khóe mắt Cố Trầm Nhược, rơi bộp xuống đỉnh đầu con bạch hồ ly, thấm sâu vào lớp lông trắng muốt.
Giọt nước mắt ấy nóng đến mức làm tâm hồn Vân Dao run lên bần bật.
Vân Dao nằm lặng lẽ trong lồng ngực hắn, toàn thân chấn động mãnh liệt. Nàng muốn ngẩng đầu lên, muốn nhìn thẳng vào mắt hắn để hỏi cho ra lẽ, muốn gào lên hỏi tại sao năm xưa hắn lại đâm một kiếm đó vào tim nàng nếu như hắn đau đớn đến mức này.
Nhưng thân xác hồ ly kiệt sức không cho phép nàng làm điều đó. Nàng chỉ có thể bất lực nằm yên, cảm nhận từng nhịp đập thổn thức từ lồng ngực hắn, cảm nhận giọt nước mắt muộn màng của vị Thanh Nguyệt Tiên Tôn kiêu hãnh.
Hóa ra... hắn chưa bao giờ quên nàng.
Hóa ra... dưới lớp vỏ lạnh như băng, bất biến trước vạn vật kia, là một trái tim đã nát vụn từ lâu.
Cơn hận thù từng thiêu đốt tâm trí Vân Dao suốt từ lúc trọng sinh đến nay giờ đây hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự dằn dặt và xót xa đến cực điểm. Nàng nhận ra mình đã sai. Nàng đã đánh giá Cố Trầm Nhược bằng tầm mắt hẹp hòi của sự căm hờn, mà không hề biết rằng người đàn ông này đang mang trên mình những vết thương sâu sắc hơn nàng gấp bội – cả về thể xác lẫn tâm hồn.
Tiếng gió tuyết bên ngoài cửa sổ vẫn rít gào hung tợn, quật liên hồi vào tường đá Tự Phương Các. Nhưng bên trong căn phòng ngủ tối xám, bên dưới tấm chăn gấm ấm áp trên chiếc giường gỗ trầm hương, không gian như ngưng đọng lại.
Vân Dao thức trắng cả đêm.
Đôi mắt hồ ly sáng quắc trong đêm tối, lặng lẽ nhìn ngắm gương mặt kiệt sức, phảng phất vẻ ưu tư sâu thẫm của Cố Trầm Nhược. Nàng nhìn từng đường nét trên khuôn mặt từng thuộc về người sư tôn kiêm kẻ thù của mình, nhìn vết sẹo ma độc đã lắng xuống dưới da thịt hắn, nhìn giọt nước mắt đã khô đọng lại trên mi mắt hắn.
Nàng khẽ dụi đầu vào lồng ngực Cố Trầm Nhược, cảm nhận hơi ấm dịu dàng đang bao bọc lấy linh hồn rách rưới của mình. Một tiếng thở dài khàn khàn trôi ra từ lồng ngực nhỏ bé của bạch hồ ly, lặng lẽ hòa vào tiếng gió tuyết ngoài kia, mất hút trong đêm dài vô tận của Tuyết Tiêu Đỉnh.