Hữu Duyên Audio Hữu Duyên Audio

Chương 3: Tập 3: Mặt Nạ Đạo Đức

Font:
Dòng:
Chữ:
Cỡ chữ:

Chương ba: Mặt Nạ Đạo Đức

Ánh nắng trưa rực rỡ từ trên cao đổ xuống Đỉnh Tuyết Phong, nhuộm vàng những mái ngói lưu ly óng ánh của Điện Thái Thanh. Tiếng chuông đồng cổ kính ngân vang từng hồi thanh thoát, dư âm trầm hùng truyền đi khắp mười hai ngọn núi của Thanh Vân Tông. Hôm nay là Đại lễ Tế Thiên, ngày trọng đại nhất trong vòng một trăm năm qua của tông môn, khi hàng trăm đại diện từ các môn phái chính đạo khắp Năm Châu bốn biển tụ họp về đây để chiêm bái sự hưng thịnh của đệ nhất tiên môn.

Trên quảng trường rộng lớn lát bằng ngọc thạch trắng muốt, hàng ngàn đệ tử và khách quý đang đoan trang chỉnh tề ngồi dự lễ. Khói hương trầm từ hàng chục đỉnh đồng khổng lồ nghi ngút bay lên, quyện cùng linh khí mây mù thiên nhiên tạo nên một cảnh tượng bồng lai tiên cảnh, khiến ai nhìn vào cũng phải trầm trồ kính phục. Cờ xí của các đại tông môn như Vạn Kiếm Sơn Trang, Thiên Âm Cốc, Bích Thủy Các tung bay phới phới trong gió thu. Những vị chưởng môn, trưởng lão khoác trên mình những bộ đạo bào lộng lẫy, tỏa ra uy áp linh lực thâm hậu, vừa uống linh trà vừa gật gù tán thưởng khung cảnh thịnh thế này.

Thế nhưng, ngay dưới quảng trường lát đá ngọc thạch vạn người đang quỳ lạy kia, trong dòng người tạp dịch đang khúm núm bưng bê lễ vật, có một đôi mắt lạnh lùng như băng giá đang nhìn thấu qua lớp sương khói hư ảo đó.

Lâm Tiêu Cốt mặc một bộ y phục xám tro rách rưới của đệ tử tạp dịch quét dọn, mái tóc bù xù xơ xác rũ xuống che đi nửa khuôn mặt đầy những vết sẹo do gió tuyết và tà khí cào xé. Tay anh ôm một chiếc khay đồng nặng trĩu đựng đầy linh quả và ngọc dịch, từng bước đi thong thả nhưng vô cùng vững vàng. Thân hình anh gầy gộc, hơi khom xuống để hòa lẫn vào đám người hầu hạ thấp kém nhất.

Không một ai trong số những đồng môn cũ đang ngồi trên hàng ghế danh dự kia nhận ra anh. Đối với họ, đại thiên tài kiếm tu Lâm Tiêu Cốt, người từng được coi là hy vọng tương lai của Thanh Vân Tông, đã chết từ ba tháng trước khi bị phế bỏ kiếm cốt và ném xuống Vực Linh Sương lạnh lẽo. Anh đứng ngay cạnh bàn tiệc của các đệ tử thân truyền, nghe rõ mùng mọt những lời bàn tán của họ.

Tên sư huynh đệ từng cùng anh luyện kiếm năm xưa đang nâng chén rượu ngọc, cười nhạt nói với người bên cạnh rằng ngày trước Lâm Tiêu Cốt quá ngông cuồng, tự cho mình là thiên tài chính đạo nên mới rơi vào kết cục tà ma quấy phá, cắn rứt tâm trí rồi tự gieo mình xuống vực sâu. Một kẻ khác lại hùa theo, buông lời tiếc nuối giả tạo rằng việc Lâm Tiêu Cốt bị phế tu vi là một sự giải thoát cho tông môn, tránh để một kẻ tâm thuật bất chính làm hoen ố danh tiếng trăm năm của Thanh Vân Tông.

Lâm Tiêu Cốt lắng nghe từng từ, từng chữ một. Nụ cười méo mó che giấu dưới mái tóc rũ rượi của anh khẽ giật giật. Sự phản bội và sự giả dối của những kẻ từng xưng huynh gọi đệ này không còn làm anh đau đớn như ngày đầu tiên nữa, nó chỉ như những thanh củi khô quăng thêm vào ngọn lửa hận thù đang bùng cháy dữ dội trong lòng anh.

Mỗi một bước đi, lồng ngực của Lâm Tiêu Cốt lại nhói lên một cơn đau xé tâm can. Chiếc trâm cài tóc làm từ Vạn Kiếp Mộc mà anh tự đâm vào tim mình tại ngôi miếu hoang đổ nát dưới chân núi đang khẽ run rẩy dưới lớp áo vải thô. Nó không dùng linh lực thuần khiết của tiên gia để vận hành, mà đang không ngừng hút lấy huyết dịch từ tâm mạch của anh, biến sự hận thù ngập tràn thành thứ tà khí đen kịt để duy trì mạng sống này.

Lâm Tiêu Cốt biết rõ, anh không còn là một tu sĩ Nguyên Anh Kỳ cao cao tại thượng, có thể ngự kiếm phi hành giữa chín tầng mây hay khiến vạn người kính ngưỡng nữa. Giờ đây anh chỉ là một phế nhân sống bám vào ma đạo, một cái xác biết đi được rèn đúc bằng gỗ mục và máu tươi, mỗi một hơi thở đều phải đánh đổi bằng nỗi đau đớn tột cùng của thể xác.

Nhìn lên bục cao của Điện Thái Thanh, Lăng Huyền Tử đang khoác trên mình chiếc áo bào thêu chỉ vàng lấp lánh, gương mặt hồng hào, râu dài phấp phới như một vị tiên ông đắc đạo bước ra từ trong tranh vẽ. Ông ta đang đứng trước đỉnh tế thiên, lớn tiếng giảng giải về lòng nhân nghĩa, về sứ mệnh bảo vệ chúng sinh của Thanh Vân Tông trước sự dòm ngó của ma đạo tà phái. Giọng nói truyền cảm, ẩn chứa linh lực thâm hậu của ông ta vang vọng khắp không gian mười hai ngọn núi, nhận được vô số lời ca tụng và những cái gật đầu tán thưởng từ các vị chưởng môn tông môn bạn.

Lâm Tiêu Cốt nhìn ngắm hình ảnh uy nghiêm đó mà lòng căm hờn dâng lên tới cổ họng. Lòng nhân nghĩa sao. Sứ mệnh bảo vệ chúng sinh sao. Ai có thể ngờ được kẻ đang mở miệng nói đạo lý, đang được vạn người sùng bái kia lại chính là tên ác quỷ đã dùng huyết tế năm trăm dân làng vô tội để luyện chế Trầm Hương Đan trong mật thất ngầm tăm tối. Sự hào nhoáng của Điện Thái Thanh lúc này chẳng qua chỉ là một tấm mặt nạ đạo đức ghê tởm, che đậy một vũng máu tanh hôi và vô số xương trắng bên dưới.

Lợi dụng lúc mọi người đang tập trung hướng về phía đại điện nghe lời huấn thị của Lăng Huyền Tử, Lâm Tiêu Cốt lẳng lặng lui về phía sau, né tránh ánh nhìn của các đệ tử tuần tra thuộc đội chấp pháp. Anh đặt chiếc khay đồng xuống một góc khuất, rồi nhanh chóng lách người qua dãy hành lang vắng vẻ hướng về phía sau núi, nơi dẫn xuống đan phòng ngầm. Địa hình của Thanh Vân Tông anh đã quá quen thuộc, từng ngóc ngách, từng lối đi bí mật đều được khắc sâu vào đại não từ những năm tháng anh còn làm đại đệ tử chấp pháp, thống lĩnh toàn bộ lực lượng an ninh của tông môn.

Lối vào đan phòng ngầm được ngụy trang bằng một giả sơn lớn phía sau hậu điện, xung quanh có che phủ bằng một tầng ảo trận vô cùng tinh vi do chính tay Lăng Huyền Tử bố trí. Trận pháp này được kết nối trực tiếp với linh mạch của ngọn núi, bất kỳ sự xâm nhập của linh lực lạ nào cũng sẽ lập tức kích hoạt chuông báo động trên Điện Thái Thanh. Lâm Tiêu Cốt không còn linh lực để phá trận, và anh cũng biết nếu cố tình dùng lực lượng tà khí để cưỡng ép xâm nhập, ảo trận sẽ lập tức tự bạo và báo động cho toàn bộ tông môn.

Lâm Tiêu Cốt quỳ một gối xuống nền đất lạnh bên ngoài hốc đá giả sơn. Anh cắn chặt răng, lấy ngón tay xé rách lớp áo trước ngực, chạm trực tiếp vào đầu chiếc trâm Vạn Kiếp Mộc đang cắm sâu trong tim. Một cơn đau xé ruột xé gan chạy dọc khắp thân thể, khiến mắt anh nổi đầy vệt máu. Anh dùng đầu ngón tay hứng lấy một giọt máu đen kịt nhuốm đầy tà khí đang rỉ ra từ vết thương ở tim, rồi nhẹ nhàng nhỏ giọt máu đó lên mắt trận giấu dưới vách đá.

Anh không dùng linh lực để phá trận, mà dùng chính sự hiểu biết xương máu thời làm Đại đệ tử để tìm ra tử môn của trận pháp. Giọt máu tà dị chứa tà khí Vạn Kiếp Mộc gặm nhấm linh lực của mắt trận một cách chậm rãi, im lặng như mối mọt đùn gỗ. Từng luồng tà khí đen ăn mòn các vệt linh văn vàng óng của ảo trận mà không làm xáo động linh khí xung quanh. Trận pháp phong ấn rạn nứt ra một khe hở nhỏ vừa đủ cho một người chui qua. Khi bước qua cánh cửa đá dày nặng đang khép hờ, một luồng không khí hôi hám, lạnh lẽo và sặc mùi máu mục lập tức xộc thẳng vào mũi, khiến cổ họng anh nghẹn lại. Sự tương phản giữa ánh nắng trưa rực rỡ, trang nghiêm bên trên và sự tối tăm, kinh hoàng bên dưới khiến người ta phải rùng mình kinh hãi.

Đan phòng ngầm rộng lớn như một mê cung nằm sâu trong lòng núi Tuyết Phong, tường đá xung quanh rỉ ra thứ chất lỏng màu đỏ thẫm như máu, bốc mùi tanh nồng nặc. Ở trung tâm phòng, lò đan khổng lồ chạm khắc hình ác quỷ há miệng vẫn đang tỏa ra những luồng khói xanh lam ma quái của linh trận phong ấn. Đây chính là nơi năm trăm linh hồn dân làng tội nghiệp đang bị giam cầm, gào thét và thiêu đốt ngày đêm để ngưng tụ thành những viên Trầm Hương Đan kéo dài tuổi thọ cho Lăng Huyền Tử. Những vũng máu dưới chân đã khô lại thành một màu nâu đen gớm ghiếc, minh chứng cho một tội ác không thể dung thứ.

Tiếng bước chân tuần tra vang lên đều đặn từ phía góc cua của hành lang đá. Đó là hai đệ tử chấp pháp thuộc đội thân tín của Lăng Huyền Tử, những kẻ từng đứng trên Đài Hành Hình chế giễu khi anh bị bẻ gãy kiếm cốt. Chúng đang cầm trên tay những thanh linh kiếm sáng quắc, ánh mắt cảnh giác lướt qua từng góc tối.

Lâm Tiêu Cốt ép sát người vào vách đá tối tăm, hơi thở anh tắt nghẽn, nhịp tim anh đập chậm lại đến mức tối đa để tránh bị phát hiện. Chiếc trâm Vạn Kiếp Mộc trong ngực cảm nhận được huyết khí đậm đặc xung quanh liền bắt đầu run rẩy, tỏa ra một luồng hắc khí lạnh buốt, lan tỏa ra khắp các kinh mạch đã phế và tụ lại nơi năm đầu ngón tay anh. Anh không còn kiếm, cũng không còn kiếm cốt để thi triển những chiêu thức kiếm pháp chính tông quang minh lỗi lạc, nhưng hận thù và ma đạo đã cho anh một thứ vũ khí tàn độc, im lặng hơn rất nhiều.

Khi tên đệ tử chấp pháp đầu tiên đi ngang qua chỗ rẽ, Lâm Tiêu Cốt hành động nhanh như một tia chớp đen. Không một tiếng động, năm ngón tay quấn quanh bởi tà khí đen kịt của anh đâm thẳng vào cổ họng kẻ đó. Tà khí lạnh lẽo lập tức đóng băng dòng máu, phá hủy thanh quản và chặn đứng mọi tiếng kêu cứu của hắn. Kẻ thứ hai đi phía sau nhận ra có điều bất thường, lập tức lùi lại một bước, giơ linh kiếm lên định hô lớn báo động.

Lâm Tiêu Cốt không cho hắn cơ hội đó. Anh lao tới như một bóng ma, dồn toàn bộ tà khí vào lòng bàn tay rồi vỗ mạnh vào lồng ngực tên đệ tử. Tiếng xương sườn gãy vụn vang lên mồm một. Tà khí Vạn Kiếp Mộc xông thẳng vào đan điền của tên chấp pháp, dập tắt linh lực đang nhen nhóm của hắn rồi bẻ gãy cổ hắn trong một tiếng rắc khô khốc. Hai cái xác ngã xuống đất, đôi mắt còn trợn trừng kinh hãi, không thể tin được bản thân lại chết một cách dễ dàng như vậy ngay trong căn cứ của tông môn.

Lâm Tiêu Cốt nhìn xuống đôi bàn tay đẫm máu của mình, lồng ngực anh quặn thắt dữ dội như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Chiếc trâm gỗ Vạn Kiếp Mộc trong tim lại bắt đầu đòi ăn máu, nó như một con ký sinh trùng khát máu đang điên cuồng cắn xé tâm mạch anh để đổi lấy sức mạnh tà dị vừa rồi. Sự khát máu ma tính trào dâng khiến đôi mắt anh đỏ ngầu, một giọng nói thì thầm ma quỷ vang lên trong đầu, xúi giục anh hãy giết sạch, hãy xâu xé tất cả sinh linh trên ngọn núi này để thỏa mãn cơn khát.

Lâm Tiêu Cốt cắn chặt môi đến mức bật máu, trán đẫm mồ mồ hôi lạnh. Anh dùng hai tay ôm chặt lấy lồng ngực đang rung lên bần bật, cố gắng giữ vững chút thần trí tỉnh táo còn sót lại để không bị ma tính hoàn toàn nuốt chửng. Anh tự nhủ trong cay đắng rằng mình phải tỉnh táo, anh dấn thân vào ma đạo là để đòi lại công lý, để trả thù Lăng Huyền Tử và phá hủy linh trận tà ác này, chứ không phải để trở thành một con quỷ vô tri mất hết tính người. Tâm tính của anh, dù thân thể có nát tươm, anh cũng phải tự mình giữ lấy.

Anh tiếp tục tiến sâu vào trong các tầng tiếp theo của đan phòng ngầm. Ở tầng thứ hai, anh gặp hai đệ tử chấp pháp có tu vi Trúc Cơ Kỳ đỉnh phong đang canh giữ mắt trận phụ. Nhận ra sự xuất hiện của bóng đen tà khí, hai tên này lập tức phối hợp tu vi, giăng ra một tấm lưới linh lực hòng bọc lót và bắt sống anh.

Một cuộc chiến đấu trí tàn khốc trong diện tích hẹp diễn ra. Lâm Tiêu Cốt lợi dụng địa hình mê cung phức tạp và những luồng khói độc phun ra từ lò đan để ẩn nấp. Anh thả ra từng luồng hắc khí nhỏ để đánh lừa thị giác của chúng. Khi một tên đệ tử sơ hở tiến vào góc khuất kiểm tra bóng đen giả, Lâm Tiêu Cốt từ trên trần nhà đá lao xuống, dùng tà khí ngưng tụ thành một lưỡi quỷ đao đâm xuyên qua đỉnh đầu hắn. Tên đệ tử còn lại hoảng hốt quay lưng bỏ chạy về phía đường ống dẫn máu để báo động, nhưng Lâm Tiêu Cốt đã đoán trước được nước đi này. Anh ném một mẩu gỗ Vạn Kiếp Mộc gạt ngang chân hắn, rồi áp sát dùng ngón tay bóp nát tim kẻ đó từ phía sau.

Anh cố tình để lại những vết thương đầy tà khí đen kịt, thối rữa trên xác của chúng, gieo rắc một sự sợ hãi vô hình vào lòng những kẻ còn sống khi chúng phát hiện ra đồng đội chết một cách bí ẩn. Cứ mỗi lần một tên lính canh ngã xuống, Lâm Tiêu Cốt lại dùng máu của chúng để bôi xóa đi một góc của linh trận huyết tế vẽ dưới đất, từng bước làm suy yếu sự vận hành của lò đan khổng lồ bên trên, chuẩn bị cho màn bùng nổ cuối cùng.

Khi tiến đến căn phòng mật cất giữ các cuộn sổ ghi chép và tài liệu phân phối đan dược của đan phòng, Lâm Tiêu Cốt hy vọng tìm thấy bằng chứng sắt đá về việc Lăng Huyền Tử cấu kết với các thế lực ma đạo để vạch trần lão trước toàn thể tu chân giới trong buổi lễ. Anh mở các hòm gỗ cổ kính bám đầy bụi bặm, tìm kiếm qua hàng trăm cuộn da thú ghi chép công thức.

Tại đây, anh đọc được những dòng nhật ký luyện đan điên cuồng của Lăng Huyền Tử. Trong đó ghi rõ, Lăng Huyền Tử đã chạm tới ngưỡng cửa đại hạn năm trăm năm tuổi thọ. Tu vi Nguyên Anh Kỳ của lão đã ngưng trệ hàng trăm năm không thể bứt phá lên Hóa Thần Kỳ. Sự sợ hãi cái chết tột cùng đã khiến vị chưởng môn tôn quý của đệ nhất tiên môn hoảng loạn. Lão run rẩy trước từng nếp nhăn mới xuất hiện trên mặt, sợ hãi từng sợi tóc bạc rụng xuống mỗi đêm.

Sự tham sống sợ chết đến cuồng vọng đó đã biến Lăng Huyền Tử từ một bậc đại đức thành một tên ma đầu tàn bạo. Lão lén lút lục tìm cấm thuật ma đạo, tìm ra phương pháp dùng huyết tế hàng trăm mạng người phàm để luyện Trầm Hương Đan — thứ đan dược tà ác có thể cưỡng ép kéo dài tuổi thọ thêm trăm năm. Lão không tiếc tay tàn sát dân làng, phế bỏ học trò giỏi nhất của mình chỉ vì sợ bí mật kéo dài mạng sống ghê tởm này bị tiết lộ.

Lâm Tiêu Cốt siết chặt cuộn nhật ký trong tay, ngực phập phồng vì phẫn nộ trước sự tham sống sợ chết hèn hạ của kẻ mà anh từng coi như người cha thứ hai. Anh tiếp tục lục lọi sâu hơn vào ngách ngầm dưới đáy hòm, và rồi, ngón tay anh bỗng nhiên khựng lại khi chạm vào một tấm lệnh bài bằng ngọc đen nằm sâu trong một chiếc hộp cơ quan được giấu kín.

Trên tấm lệnh bài có khắc biểu tượng một vầng trăng khuyết bị xẻ đôi của bộ tộc tế ma phương nam, một bộ tộc đã bị chính Thanh Vân Tông dẫn đầu tiêu diệt từ mười năm trước do bị nghi ngờ tu luyện tà thuật ma đạo. Kèm theo tấm lệnh bài là một bức thư cũ kỹ nhưng mực vẫn còn rất rõ, nét chữ thanh mảnh, sắc sảo nhưng chứa đựng một sự căm hận thấu xương. Nội dung bức thư chi tiết đến đáng sợ, nói về một kế hoạch sắp đặt kéo dài suốt ba năm, một sự dẫn dắt cố ý để đưa vị thiên tài kiếm tu của Thanh Vân Tông phát hiện ra bí mật đan phòng ngầm, ép Lăng Huyền Tử phải ra tay diệt khẩu đồ đệ, từ đó mượn tay vị thiên tài mang lòng hận thù đó để phá hủy toàn bộ Thanh Vân Tông từ bên trong. Ký tên bên dưới bức thư là một cái tên quen thuộc đến mức khiến đầu óc Lâm Tiêu Cốt hoàn toàn nổ tung, tim anh như ngừng đập: Mạc Lăng Nguyệt.

Lâm Tiêu Cốt đứng chết trân trong bóng tối âm u của căn phòng mật, tấm lệnh bài bằng ngọc đen rơi khỏi tay anh vang lên tiếng động khô khốc, lạnh lẽo trên nền đá.

Bức thư ấy như một lưỡi dao gỉ sét đâm nát chút niềm tin mong manh còn sót lại trong tâm hồn anh. Anh hồi tưởng lại buổi chiều tà âm u tại ngôi miếu hoang đổ nát dưới chân núi. Anh nhớ lại ánh mắt trầm lặng, đôi tay dịu dàng nhưng kiên định của Mạc Lăng Nguyệt khi trị thương cho anh. Anh nhớ lại những lời nói chia sẻ về nỗi đau mất mát tộc nhân, nhớ lại cái bắt tay liên minh giữa hai con người cùng khổ dưới cơn mưa tuyết dầm dề. Lúc đó, anh đã cảm thấy mình không còn cô độc, đã tin rằng trên đời này vẫn còn một người hiểu và đồng cảm với nỗi đau của anh.

Nhưng tất cả chỉ là một màn kịch được dàn dựng hoàn hảo.

Sự cứu giúp tàn khốc bằng phương pháp dùng huyết nuôi mộc không phải là lòng trắc ẩn hay sự đồng cảm của một y sư lưu lạc. Tất cả, tất cả đều nằm trong tính toán tỉ mỉ của Mạc Lăng Nguyệt từ trước khi anh bị phế bỏ. Cô ta biết rõ anh là ai, biết rõ anh có tính cách chính trực ra sao, và biết anh sẽ trải qua những gì khi phát hiện ra đan phòng ngầm. Cô ta đã giăng ra một tấm lưới tinh vi, chờ sẵn ở đáy vực để nhặt lấy cái xác tàn của anh, nuôi dưỡng anh bằng hận thù, biến anh thành một lưỡi kiếm sắc bén nhất, tàn nhẫn nhất để thực hiện cuộc trả thù cho bộ tộc bị tế ma năm xưa của cô ta. Anh cứ ngỡ mình đã tìm thấy một người đồng cảnh ngộ để tin tưởng, nhưng hóa ra anh chỉ là một quân cờ, một công cụ bị lợi dụng từ đầu đến cuối trong một ván cờ hận thù khác.

Một cảm giác phản bội mới, đau đớn, nhục nhã và lạnh lẽo không kém gì nhát kiếm tước đoạt kiếm cốt của Lăng Huyền Tử năm xưa, trào dâng trong lòng Lâm Tiêu Cốt. Sự tin tưởng duy nhất mà anh bám víu vào để giữ lại chút nhân tính sau khi rơi xuống vực thẳm giờ đây cũng đã vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Mối quan hệ liên minh vừa mới nhen nhóm giữa hai con người cùng khổ bỗng chốc trở nên đầy nghi ngại và căng thẳng tột độ.

Lâm Tiêu Cốt siết chặt nắm tay, tà khí từ cơ thể bùng phát dữ dội làm rạn nứt cả những bức tường đá xung quanh phòng mật. Chiếc trâm Vạn Kiếp Mộc trong ngực như hưởng ứng sự phẫn nộ và đau đớn của chủ nhân, điên cuồng hút máu khiến anh khuỵu gối xuống sàn, ngực đau như muốn nổ tung. Tà khí đen kịt phun ra từ các lỗ lông găm trên da thịt anh, đe dọa nuốt chửng hoàn toàn lý trí của anh, biến anh thành một con quỷ điên cuồng tàn sát.

Trong cơn đau đớn giằng xé giữa ma tính và nhân tính, giữa hận thù Lăng Huyền Tử và nỗi chua chát khi bị Mạc Lăng Nguyệt lợi dụng, Lâm Tiêu Cốt gục đầu xuống nền đá đẫm máu. Anh gầm lên một tiếng tức Bưởi trong họng, cố nén từng cơn cuồng sát đang gào thét trong đầu. Anh không thể điên lúc này. Anh không thể để bản thân biến thành một công cụ vô trí cho bất kỳ ai điều khiển — dù đó là Lăng Huyền Tử hay Mạc Lăng Nguyệt. Nếu anh biến thành con quỷ mất hết lý trí, anh sẽ mãi mãi chỉ là quân cờ trong tay kẻ khác.

Anh đứng dậy, đôi mắt lóe lên một ánh sáng đen lạnh lẽo đến đáng sợ. Anh gạt bỏ những giọt nước mắt chua chát, nhặt tấm lệnh bài ngọc đen lên nhét vào lớp áo. Anh vẫn sẽ trả thù, vẫn sẽ phá hủy Thanh Vân Tông và vạch mặt Lăng Huyền Tử, nhưng không phải vì ván cờ của Mạc Lăng Nguyệt, mà vì chính công lý mà anh đã dùng cả mạng sống để đánh đổi.

Anh nhìn lên trần nhà đá đen tối, nơi Điện Thái Thanh bên trên vẫn đang vang lên những tiếng tung hô giả tạo của đám người chính đạo, lòng anh đầy rẫy sự giằng xé, cay đắng và cô độc đến tột cùng. Anh nhận ra, trong cái thế giới tu chân này, chẳng có gì là chính nghĩa, cũng chẳng có gì là chân tình, tất cả chỉ là những chiếc mặt nạ đạo đức che đậy những mưu đồ ích kỷ và tàn nhẫn mà thôi. Và chính anh, sẽ là kẻ tự tay xé nát chiếc mặt nạ đó trước toàn thiên hạ.